Lương hồng Sơn

Lương hồng Sơn về đđ3/tđ 274, tiểu khu Bình Thuận, ba đèn cầy về đđ1/274. đầu năm 1975, 2 thằng được đi phép, trong khi ngồi chờ xe lam tại ga Phú hội, uống cà phê trong quán bà hai ga, khi đó Đ/u Thân đi qua, đđt của Sơn, thấy Sơn với tao còn ngồi đó, anh nói:

- Ủa chưa đi hả Sơn, thôi thì mày dắt mấy đứa con mày vô điểm một vòng rồi về, giao cho thằng trung sĩ..(quên tên rồi) tao lo lắm, mai tao cho thằng ....tạm thế mày cho chắc.

Lẽ ra đã có giấy phép trong tay, chỉ lên đường thôi, nhưng vì sợ người tạm thế mình không đủ bản lĩnh dắt mất đứa con vào điểm gọi là "căn nhà màu tím", Sơn đồng ý, lấy tờ giấy phép ra khỏi túi, hôn 1 cái lên nó rồi nói, thấy mày là tao thấy saigon rồi, xong đưa lại cho hạ sĩ quân số đđ, với tiền lương, sợi dây chuyền vàng tây trong cổ Sơn cũng tháo ra đưa giũ dùm (sợi dây này thường ngày không đeo vào vì sợ rơi mất, kỷ niệm của cô ..,.em của ba Sơn tặng cho khi vào lính), tao ngồi uống cà phê, mân mê tờ giáy phép chờ Sơn dẫn 10 thằng em vào điểm, khoảng 5km cách chỗ uống cà phê...đợi về rồi cùng về saigon, từ đó mua vé máy bay về Pleiku, vì đi đường bộ lúc này hay kẹt dữ lắm.
Khoảng 40 phút đang mồi điếu capstan tiếp, bỗng nghe "tắc /đụp" 1 phát bắn sẻ, rồi mấy giây sau "phình" hướng Sơn vừa vô. Tao thoáng nghĩ, chết mẹ rồi, lọt bẫy mìn 105 rồi, chưa biết sao, tao kêu thằng mở đường gần đó lại sang tần số nghe ngóng, "bị bắn sẻ, Sơn đưa lính xuối cái suối nhỏ kế bên để tránh đạn, lọt bẫy mìn tự tạo bằng trái đạn 105mm / ....tiểu đoàn gọi trực thăng xuống tải Sơn về Quân y viện Đoàn Mạnh Hoạch. Nghe kể áo quần cháy vụn, khi xuống trực thăng, Sơn còn đi được và không chịu lên băng ca, đi từ sân bay vào phòng cấp cứu. sau đó mệt và lịm dần,

Vô phúc cho Sơn, hôm đó toàn bộ các bs đều dồn lên Đà Lạt mổ cho 1 vị đại tá nào trên đó bị thương nặng, bênh viện hết máu O, hỏi bên dân y cũng không có, tin truyền về tiểu đoàn, 5 thằng máu O lên xe, trong đó có tao, mấy bịch máu lấy xong truyền ngay, Sơn bị đứt động mạch (ở đâu trong bàng quang) cứ chảy ra theo đường tiểu máu tươi, từ lúc tiểu lần đầu ở bv..., sau khoảng 4 tiếng đòng hồ, đang ngồi ở hè thẩn thơ, hút thuốc chờ tin, thì 1 y tá ra chào tay rồi nói : thiếu úy Sơn đi rồi...tao với thằng quân số chạy vào, chỉ đứng nghiêm chào nó 1 cái rồi lặng người, trước đó khoảng 20 ngày liên tiếp mấy thằng bạn thân trên Pleiku tử trận, tao đã hết nước mắt, chẳng biết nói sao, quỳ bên xác nó, nắm lấy tay lạnh ngắt của nó,

Y tá xin cho được đưa xác đi chung sự vụ làm vệ sinh và thủ tục liệm, tên hạ sĩ quân số sắn nhờ tao xác nhận, để chung sự vụ làm việc,
Ngày sau ba Sơn, cô em gái, và bà cô (cho Sơn sợ dây chuyền) ra nhân xác, ba Sơn đi đi lại lại, không nước mắt vi nuốt cả thương đau trong lòng, mặt căng ra nét đau thương, thỉnh thoảng ông đá vô hòm 1 cái " đ...ngựa tao nói hớt tóc mà không chịu hớt..." cứ như vậy hoài, sau này mới hiểu ra, khi ông nói Sơn hớt tóc để thi vô sư phạm, Sơn đang chơi ban nhạc nào đó nên không hớt, tóc dài "không mô phạm" nên bị đánh rớt, phải nhập ngủ. Cô của Sơn thì cúng bánh bía, bánh tét chay cho Sơn rồi lấy của nó đưa cho tao "Phúc ơi, con ăn đi để cô nhìn con như nhìn Sơn nó ăn vậy, trời ơi sao Sơn nó bỏ cô..." tao làm sao nuốt nổi, phần nhà xác lắm mùi những cái hòm thiếc bị xì hơi, nên nhớ tất cả lính chết từ miền trung đưa về đây (ttiểu khu cuối của QK2, trước khi chuyển về Saigon QK3, nên trong mấy chục cái hòm, có cái hòm phình tròn vì đã 40 ngày chưa chuyển..., phần cô nói vậy mình khóc theo, phần sau chót là cô em Sơn lăn lôn bên hòm của Sơn, và đẹp hơn khi hình ảnh em Sơn không chịu được mùi nhà xác , ra sau dốc núi mà khóc, ngoài kia là biển rộng bao la, gió lộng tứ bề, ào ào thổi, tóc dài rối bay tung với chiếc khắn tang mới quấn lên đầu, áo dài lấm đất vì lăn lộn khóc anh...hình ảnh "hồn tử sĩ gió ù ù thổi" này tao nhớ mãi, trong nhà xác có tao và thằng quân số của ĐĐ3, đơn vị đi truy lùng nên không có mặt ai, tao xác nhận trong hòm là xác Sơn, thay mặt người chứng chịu trách nhiệm, ký tên giao, khi về đơn vị đẻ lấy áo quần lên cùng xe đưa hòm về saigon, trở lại không kíp, xe đã chạy mất, tao đón xe đò về Saigon, chạy quanh khu Chánh Hưng mà hỏi không ra, vì trước đó tao chưa hề biết nhà Sơn, nghĩ mình theo xe, nên không hỏi địa chỉ, chỉ biết đâu đó khu Chánh Hưng...đành lấy vé máy bay về Pleiku. Điều này tiếc mãi đến giờ

Việc đưa tin Sơn chết tháng 12-74 cũng là tao vì ngày đó mới gặp lại anh em, tao mừng quýnh quáng mà nhớ sai, sợ dăm hôm trang BK bị chận, vội đưa tin, khi nhớ ra, noel 74 tao dù về Saigon đến tết tây, sau đó kiện tụng rồi được đi phép, tao trả phép chỉ mấy ngày sau là tết con mèo. lật lại lịch thì biết sai

Ba đèn cầy