And now, the end is here
And so I face the final curtain
My friend, I'll say it clear
I'll state my case, of which I'm certain
I've lived a life that's full
I traveled each and ev'ry highway
And more, much more than this, I did it my way
Regrets, I've had a few
But then again, too few to mention
I did what I had to do and saw it through without exemption
I planned each charted course, each careful step along the byway
And more, much more than this, I did it my way
Yes, there were times, I'm sure you knew
When I bit off more than I could chew
But through it all, when there was doubt
I ate it up and spit it out
But I faced it all and I stood tall and did it my way
I've loved, I've laughed and cried
I've had my fill, my share of losing
And now, as tears subside, I find it all so amusing
Just to think I did all that
And may I say, not in a shy way,
"Oh, no, oh, no, not me, I did it my way"
What all we owe, what have you got?
If not yourselve, then you have naught
Just say the things that you truly feel and not the words of someone
who kneels
The record shows I took the blows and did it my way!
Cám ơn đời và cám ơn người
Cám ơn em, thương rơi dòng lệ nhỏ
Cám ơn người, chia sớt chút tơ vương
Vừa hôm qua vui cạn chén quỳnh tương
Nay bỗng chốc hoen mi buồn thương tiếc!
Ai trong đời có hơn lần tử biệt?
Để người đi qua hai cửa sanh ly
Sao hóa công bày dương thế, âm ty
Câu sinh tử ngăn đôi vầng nhật nguyệt
Sáu mươi năm tiết tháo trang hào kiệt
Hai vạn ngày oanh liệt giữ trung trinh
Cảnh phù vân chìm nổi kiếp nhân sinh
Thân cát bụi xuôi tay cùng bụi cát
Gươm Ái Quốc từ nay trao hậu thế
Mảnh Sơn Hà, Xã tắc nối truyền nhân
Hồn lâng lâng nhẹ cởi áng tường vân
Hương trầm tỏa tiêu diêu miền tiên cảnh.
Lê Toàn 2011
ĐI THĂM BẠN
Nam Cali, Bắc Cali,
Sáu trăm dặm đường dài,
Tin anh trong cơn hấp-hối,
Vội-vã lái xe suốt đêm,
Mong còn gặp nhau lần cuối,
Trước giờ đôi ngã phân-ly.
Xếp bút nghiên theo binh nghiệp,
Chúng ta chung một mái trường,
Chiến trận sôi tràn máu lửa,
Nào có nản lòng chí Trai,
Gông tù, cải tạo, khổ ải,
Lòng yêu nước vẫn hiên ngang!
Bây giờ mầy nằm hấp-hối,
Không ăn, không uống, đớn đau......
Đâu phải thằng Hiệp hôm nào,
Còn yêu đời, còn ca hát,
Còn uốn éo bài Không tên,
Không lẻ đó là lần cuối???????
Xin chớ vội bỏ ra đi,
Ráng chờ nhau một lần cuối,
Dù thân xác đã rã rời,
Nhưng tâm-linh đầy chí-khí,
Người Lính Việt-Nam Cộng-hòa,
Hiệp ơi, chí hùng nào tử??????
Xin Ơn Trên phép nhiệm màu!
Xin Ơn Trên phép nhiệm màu!!!!!!
Bắc Cali, 08/18/2011
Long 341.
Cùng cố BK/Võ Khắc Hiệp,
Cùng những Đồng Môn Bất Khuất rất thân quý,
Hồ Thanh Danh đã theo sát bệnh tình của BK/VKHiệp qua từng mỗi một Email tường trình của những Đồng Môn SJ. Tôi chỉ biết dâng lời nguyện lên Đấng Chí Tôn của tôi để thêm sức mạnh cho VKHiệp mà chịu đựng cơn hành hạ của vi khuẩn ung thư và xin cho BK/Hiệp cũng như những người thân yêu nhất biết chấp nhận những gì đang và sẽ xảy ra cho Võ Khắc Hiệp cùng gia quyến.
Giờ thì... thôi..."xong rồi" lúc 4 giờ sáng SJ hôm nay, thứ bảy 20/08/2011!
Mỗi con người có một định số.
Khóc vì trong Hội Ngộ 40 Năm sẽ phải mất đi 1 BK!
Mừng cho Đồng Môn BK mình không còn đau đớn nữa!
Xin đứng nghiêm trang cúi đầu tiễn bạn về Chốn Vĩnh Hằng!
Xin đưa tay chào nghiêm chỉnh "Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương"!
Xin chuyển lại lời chia buồn của gia đình tôi đến những người thân yêu nhất của VKHiệp
Tâm thành cám ơn những chân tình của mỗi một Bất Khuất xa gần, nhất là những BK tại SJ đã tận lòng với Võ Khắc Hiệp về những lá thuốc (cầu mong kéo dài cuộc sống của BK mình), những ủi an đến với VKHiệp, những lo toan cho sức khỏe (lên xuống) lúc còn sinh tiền và những chuẩn bị cho việc "hậu sự".
Tôi rất hãnh diện và trân quý những nghĩa tình chân thật đó của những người Bất Khuất của tôi.
Võ Khắc Hiệp ơi, xin hãy nhận tâm tư tống biệt này bằng lời cầu nguyện âm thầm của tôi.
Vĩnh biệt Đồng Môn Bất Khuất!!!
BK/Hồ Thanh Danh 313-3
Bạn bè tôi!
Tôi xoay người, vói tay tìm đồng hồ, xem giờ. Con số 3:16 hiện rõ trên khung ánh sáng màu xanh. Khu chung cư, giờ này người đi làm xa, thức dậy, rời nhà đi làm. Chốc chốc lại có tiếng chân người trên hành lang, tiếng cửa đóng mở.
Tối hôm qua, trước khi đi ngủ, tôi điện thoại sang Cali thăm tin Hiệp. Đọc tin, biết tin, lại muốn gọi để thăm tin bạn mình!
Gọi Long, nhà Long đang có nhóm BK Nam và Bắc Cali đang họp mặt, chờ mãi không nghe tiếng cell của Long reng hay báo đường dây đang bận. Gọi Phúc 32 cũng thế, đầu bên kia yên lặng vô tuyến.
- Cái thẻ này "dỏm" quá!
Cầm cái thẻ, tôi phân vân, định lấy xe đi mua hiệu khác. Ở xa, tôi không gọi viễn liên thường, nên dùng thẻ và không biết nhiều số điện thoại. Chợt nhớ ra Việt có mặt ở Bắc Cali, tôi thử gọi cầu may. May thay, liên lạc được. Nghe tiếng các bạn mình xung quanh, tiếng Phước Riệu, chắc ngồi gần Việt, vang vang rõ nhất.
Đã biết sức khoẻ bạn mình chắc chắn không thể nào hồi phục, nhưng vẫn muốn và ao ước được nghe từ các bạn có đi thăm Hiệp hôm nay, sẽ cho tôi biết chút tin gì đó, gọi được là niềm tin, hy vọng. Hy vọng bạn mình được ơn trên nhiệm mầu ban phép lạ, còn cứu trị được. Nhưng tin về Hiệp cũng thế, rồi vẫn đen tối đớn đau.
"And now the end is near
So I face the final curtain"
Chiều hôm qua, tôi ngồi nghe lại Paul Anka hát hoà âm với giọng của Frank Sinatra.
My Way, kể lại câu chuyện của một người sắp từ trần. Anh sẵn sàng, như một đời đã chấp nhận, trách nhiệm, đối đầu với thử thách…và anh vẫn bất khuất, đừng thẳng, giữ được tình thương, lòng mến phục đã dành cho anh.
"Yes! he stood tall
He did it! He did it his way! "
Paul Anka viết cho bạn mình hát,và Frank Sinatra đã nổi tiếng với My Way.
Nay anh hát, hoà âm cùng giọng của bạn mình, Frank Sinatra, nhưng bạn mình đã ra đi vĩnh viễn.
Câu chuyện, lời nhạc, nghĩa tình, tình bè bạn, bạn bè tôi, mắt tôi cay xót.
Bạn bè tôi!
Mới năm ngày trước, khi nhận tin S…O…S… của Dương. Bạn bè mình bên Bắc Cali báo tin đang lo tìm thầy…tụng kinh cho Hiệp. Sáu giờ chiều. Tôi phone Hiệp, hỏi thăm Hiệp và rất mừng khi nghe chị Hiệp, cho biết sẽ đưa điện thoại sang Hiệp.
Tôi còn được nói chuyện với Hiệp!
Tôi nghe reo vui trong lòng và thấy rất an tâm khi có tiếng Hiệp loáng thoáng, nói với bạn bè chung quanh:
- Tao uống ......cả chục viên thuốc!.....
Tiếng bạn mình còn "khoẻ" lắm, rồi Hiệp nói chuyện với tôi:
- Hi! khoẻ hong?
- Hello! Hiệp đấy hả?
- Tính đây Hiệp!
- Hi! khoẻ hong?
Không biết chắc là Hiệp nhận ra mình nhanh lẹ như vậy, tôi nhắc lại:
- Tính đây Hiệp.
- Biết! Hi! Khoẻ hong?
Nghe tiếng Sơn nói chuyện gần đấy:
- Có anh em mình quanh đấy hả Hiệp?
- Ừa, có...có Sơn, có Dương, ...
Thăm hỏi, chuyện trò ngắn một lúc, tôi để Hiệp nghỉ ngơi.
Tôi thấy an tâm, ít nhất Bất Khuất mình chưa mất ngay một chiến hữu, bạn mình.
bèn vào máy gỏ ít hàng hồi âm:
"…..Nghe giọng nói thì (chắc) chưa cần tìm Sư Thầy lúc này!
Câu mong bạn mình được nhiều Ơn Phước, sớm bình phục để về nhà gỏ i-meo tiếp…"
Tôi nhớ Hùng.
Ngày hay tin bạn mình bị bạo bệnh. Phúc cho biết, thời gian còn lại của Hùng chỉ là tháng, ngày mà thôi. Tôi điện thoại về Việt Nam thăm Hùng, hỏi chuyện thuốc men, trị liệu.
Hùng cười hề hề:
- Có, có chứ tao có uống thuốc đều đều, có điều tao cứ uống lộn thuốc.
- Mày nói sao,…sao lại lộn thuốc?!
Biết tôi ngạc nhiên, không hiểu. Hùng cười ha hả:
- Ừ ! thì tao uống lộn thuốc …rượu trắng ấy mà!
Trời thần ơi, thế thì hết ý! Bạn tôi bị gan hành, vẫn uống men nhiều hơn thuốc?! Hùng đùa với tôi cho vui. Thế đấy, bạn tôi trước lúc chia tay vẫn an nhiên vui đùa. Rồi tin buồn đến Bất Khuất, không mấy ngày sau đó. Lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa , Phúc làm cho cho bạn. Nhìn hình ảnh bạn mình ôm giữ lá quốc kỳ trên ngực, lần sau cùng. Bạn bè tôi với khăn xanh Bất Khuất, chào tiển biệt.
Tôi không ngăn được nước mắt.
Tiếng nói, tiếng cười của Hùng còn nghe đó, nhưng bạn mình đã mất.
Trăn trở mãi, không ngủ lại được.
Có tiếng điện thoại, tôi ngồi tốc dậy.
Ngoài trời vẫn còn bóng đen của đêm. Điện thoại giờ này, chắc là tin không bình thường. Tôi bật sáng đèn, lấy điện thoại.
Điện thoại từ Cali!
Tôi nghe tim đau thắt, khi nghe tiếng Phúc gọi tên tôi.
- Phúc gọi!
Tôi bảo thẫn thờ nói với nhà tôi.
Vẫn biết chuyện phải đến, sẽ đến. Tôi lặng người nghe bạn tôi báo tin Hiệp "Đầu Bạc" đã rời chúng tôi, lúc 3:38 sáng.
Bạn bè còn đó. Chiến công anh còn đó. Anh đã được thăng cầp Cố Trung Uý từ năm 1974. Tổ Quốc Tri Ân trên Bảo Quốc Huân Chương. Rồi anh sống sót, trở về . Họp khoá lần trước, nghe anh ca hát. Mới Hội Ngộ tháng vừa qua, bạn tôi vui khoẻ chuyện trò, siết tay nhau hẹn nhau Hội Ngộ 40 năm Bất Khuất.
Nhưng không, lần này bạn tôi đã thật sự ra đi.
Định mệnh sao quá khắc nghiệt!
Bất Khuất mất thêm một người bạn, một chiến hữu anh hùng.
Sắp hết tháng tám, ngày đang ngắn lại. Ánh ban mai đến muộn và tan mất trong bóng đêm nhanh hơn. Mùa thu sắp đến. Lá héo vàng, buông rơi. Vẫn biết kiếp người, rồi cũng một lần phải chia tay nhau vĩnh viễn.
Nhưng tiển biệt nào cũng lưu lại luyến tiếc xót thương.
Bạn bè tôi ơi!
Tiển bạn đi an nghỉ: Bình An!
BK Tính 323
Hiệp tạm biệt Bạn Hiền
giờ nầy mầy sắp đi vào vùng miên viễn.
tụi tao ở lại ngậm ngùi nhớ thương.
còn đâu cuộc nhậu ngày họp khóa.
dô, dô, dô cạn hết chai, nào cạn tình bạn.
thôi đi đi đừng lưu luyến nữa.
tiễn mầy đi tao làm thơ không vần điệu.
mặc lệ tràn tao đánh máy tiễn mầy đi.
biết làm sao khi không giữ đựợc mầy.
thôi thì chúc mầy đi được bình yên.
phương xa đó không còn đau với khổ.
cũng chẳng vui cũng chẳng có buồn
mọi người ai cũng có vé 1 lần thôi
ngày họp khóa tới chắc chắn mầy vắng mặt.
tụi tao sẽ nhắc nhở mãi về mầy thôi.
tạm biệt mầy
Quan âm
THƠ CHO BẠN!
Bạn đã về.
Về với mênh mông
Bỏ lại sau lưng cõi đời bẩn chật
Bỏ lại nhân gian những điều được mất
Suốt một đời lẩn quẩn thật hư
Cuộc chơi rồi cũng hóa phù du
Đi trăm nơi vẫn quay về chốn cũ
Cánh chim xa rừng nhớ thương về tổ
Cội cành xưa còn đó dấu chào đời.
Xa cuộc đời .
Bạn đã xa xôi...
Còn đâu những chiều say ngất ngưỡng
Quán bên đường thơm mùi khô nướng
Uống cạn bình chưa rõ mặt cơn say
Có những đêm thức trắng thật dài
Vườn ký ức hồn lang thang cô độc
Bạn nuốt khói thấm bạc từ chân tóc
Nặng hai vai gánh nợ tang bồng.
Bạn đã về,
về nguồn cội dòng sông
Suối nước xưa hát lời ru của mẹ
Câu ca dao bây giờ trôi lặng lẽ
Kết thành sao soi kiếp một con người
Dừng bước giang hồ.
Bạn đã thảnh thơi.
Chuyện áo cơm cũng tan thành sương khói
Trần gian ơi!
Gió bốn mùa vẫn thổi
Không còn ai trách
Bạn đi...
Sao chưa vẹn câu thề!?
PS(sánhphạm)
Điếu văn tiễn biệt Võ Khắc Hiệp
Tang lễ BK Võ Khắc Hiệp - Phần 1, Phần 2
Lễ Phủ Quốc Kỳ BK VÕ KHẮC HIỆP 27/8/2011