LỠ CHUYẾN Đ̉ NGANG


DTDB

Anh đứng đây bên bờ sông Mỹ Thuận
Nh́n ghe tàu xuôi ngược Cửu Long Giang
Nhớ bao lần lỗi hẹn em hờn giận!
Chẳng nói rằng, mắt đẹp buồn man man

Bến đ̣ xưa... kế vườn cây liếp rẫy
Ḍng sông dài ngăn hai tỉnh liền nhau
Nắng chiều buông lơi trên bờ lau sậy
Tiếng ŕ rào theo gió vút lên cao...

Chúng ḿnh thân thuở tuổi xanh mộng đẹp
Mỗi sáng sang sông chung một chuyến đ̣
Học cùng lớp chung trường Tống Phước Hiệp
Bên kia sông là vùng đất Mỹ Tho

Chuyến đ̣ ngang vẫn đông đầy hành khách
Em hôm nào cũng dành chỗ anh ngồi
Cậu học tṛ xưa biếng lười đáng trách
Vẫn thường ngày hay lỡ chuyến đ̣ xuôi

Xong phần hai, anh chọn nghề lính chiến
Ngày tiễn đưa mắt em rưng lệ sầu...
Anh chợt nghe tâm hồn ḿnh xao xuyến
Có vạn lời, không biết nói từ đâu

Và cứ thế, thư ngọt lời lưu luyến
Để cho em quay quắt nỗi chờ mong
Anh lận đận trên bước đường chinh chiến
Hồn rụng rơi khi nhận cánh thiệp hồng!

Con chim khách bay vụt qua ríu rít
Mừng kẻ về, hay thầm trách người xưa?
Hàng quán đây nhiều ổi, xoài, điều, mít...
Giờ c̣n chi... chiều phai phái nắng mưa

Cảnh quen thuộc sao tâm tư hụt hẫng
Thuở hồn nhiên bỗng nhớ lại trong ḷng
Cây trứng cá cuối sân, ôi thờ thẩn!
Trường mới xây, em tưới nước, anh trồng

Mắt già băn khoăn, giọng buồn ông kể:
“...Anh lính ơi, gian khổ vạn muôn lần...
Những buổi chiều vàng trời nghiêng bóng xế
Nhớ chuyện ngày xưa, anh có bâng khuâng?

Nay cố quốc đà tang thương dâu bể...
Mấy mươi năm qua ai mất ai c̣n...
Nỗi thống hận đổi đời làm sao kể
Có bao người giữ được tấm ḷng son!”

Thuở thanh xuân chuyến đ̣ ngang đà lỡ
Giặc tràn vào anh cũng chẳng có chi
Dầu giải chông gai để rồi tan vỡ...
Thẹn với núi rừng, thẹn với chinh y...

Nhưng nếu kiếp lai sinh c̣n duyên nợ
Vẫn nguyện cầu làm dân tốt miền Nam
Đạo đức, nghĩa nhân... dù đời đau khổ
Kiên quyết, bền tâm trước chuyện đá, vàng

Hoàng hôn xuống nơi bến đ̣ năm trước
Ḷng bồi hồi thương nhớ thuở học tṛ
Chiếc đ̣ ngang vẫn đông đầy xuôi ngược
Trên bến sông vẫn có kẻ lỡ đ̣!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
Email: dtdbuon@hotmail.com