C̣n bao lâu nữa!


Tụi ḿnh trên dưới bảy mươi;
Nh́n đi ngó lại chỉ mười năm thôi.
Số đông biến mất đâu rồi;
Số hên c̣n lại lẻ loi chắc buồn.

Đếm kỹ c̣n mấy trăm tuần;
Thời gian vun vút, bao lần gặp nhau?
Thôi th́ c̣n lại ngày nào;
Hăy vui ngày ấy, miệng chào thật tươi.

Khác biệt ǵ cũng thế thôi;
Mai kia nằm xuống để rồi được chi.
Sao bằng ta cứ vui đi;
Hơn thua dẹp hết, ôm gh́ bạn xưa.

BK Hoàng Trung Phú

Đọc xong bài thơ trên của bạn Phú (35) tôi thấy cảm thấy đồng điệu nên nổi hứng làm bài thơ sau:

C̣n gặp nhau đây

Bạn ḿnh mới đó đôi mươi,
Thoáng qua tóc đă bạc phơi mái đầu.
Bao năm dâu bể biển dâu,
Giật ḿnh ngoảnh lại bạn đâu c̣n nhiều.

Người th́ nằm lại sớm chiều,
Chiến trường năm cũ tiêu điều khói sương.
Người v́ bệnh tật vô thường,
Người theo tuổi tác đoạn đường ra đi.

C̣n ta ở lại mấy khi,
Đếm đời c̣n được những ǵ nữa đâu.
Mỗi năm thêm một nhịp sầu,
Mỗi lần Hội ngộ bạc màu thời gian.

Bạn xưa kẻ mất người tan,
Tên quen đọc lại bàng hoàng trong tim.
Một thời lửa khói đi t́m,
Một thời áo trận nổi ch́m cùng nhau.

Thôi th́ c̣n bữa nào đâu,
C̣n vui gặp mặt, c̣n câu chuyện tṛ.
C̣n ly rượu nhạt đưa cho,
C̣n lời thăm hỏi, c̣n lo cho người.

Dẫu nay lưng mỏi chân rời,
T́nh xưa bạn cũ vẫn ngời như xưa.
Gặp nhau xin bỏ hơn thua,
Bắt tay thật chặt cho vừa nhớ thương.

Mai này ai cuối đoạn đường,
Ai c̣n ai mất không lường được đâu.
Nên c̣n gặp được với nhau,
Xin vui cho trọn nghĩa sâu bạn bè.

BK Nguyễn Tự