TÊN TÔI LÀ BẤT KHUẤT

Tên tôi là Bất Khuất.
Không ai có thể lấy hết máu trong tim tôi.
Không ai có thể làm lu mờ hào quang t́nh bạn hữu.
Không ai có thể san bằng đồi Tăng Nhơn Phú
trong quá khứ một thời.
Và cũng không ai có thể làm tôi quên
Tiểu Đoàn 3 Bất Khuất.

Dưới ánh đèn hiu hắt,
vàng vọt như màu da thuở đó, quê hương,
chúng tôi tiêu pha tuổi trẻ
trong canh bạc cuối lịch sử.

Trút hết cả tương lai,
quên đi hết sách vở học tṛ dang dở,
và chúng tôi bước vào khói lửa
khi tuổi đời chưa chớm đôi mươi...

Chúng tôi vùi ḿnh trong śnh đất
những đêm phạt dă chiến.
Ôm ba lô, súng đạn,
đếm từng hạt sỏi trên Vũ Đ́nh Trường.
Hay căng mắt gác tuyến C,
trông ra băi tập.

Đổ những giọt mồ hôi,
có khi chan nước mắt,
tháng ngày huấn nhục gian lao,
học thành người Bất Khuất...

Từ con cá tới nụ mai,
chúng tôi lận đận nhọc nhằn.
Mười hai tháng, bước dài trong quân ngũ,
như những bước chân đếm miệt mài:
một, hai, ba, bốn.

Hai tháng đi chiến dịch,
ṇng súng nhân đạo
cứu người lầm than.

Hai tháng bồng súng miệt mài
diễn hành Ngày Quân Lực.
Từng tấc đất Vũ Đ́nh Trường
thấm mồ hôi.

Trưa nắng gắt,
thao trường như đổ lửa.
Chúng tôi bước đều nhịp
để đo tấm ḷng với quê hương...

Thằng đi Lôi Hổ,
chỉ chờ ngày... cọp tha.
Đứa đi Nhảy Dù,
rồi cũng có ngày phải... cố gắng.
Tên nào đi Thủy Quân Lục Chiến,
hùng cho lắm,
rồi cũng có ngày phải... kiêu.

C̣n lại bao nhiêu mạng,
về địa phương làm... rùa,
làm phân bón
cho từng mỗi chi khu.

Không một thằng Thiết Giáp.
Cọp 13 Nanh cũng tha, không liếm.
Delta 81 cũng vắng bóng,
không cho vị quốc vong thân.

Trên một ngàn trai trẻ,
ôm bầu sữa lang thang trên quê mẹ,
ḅ trên bờ đất quê hương,
hay nằm xuống tức tưởi, nghẹn ngào.

Có người tặng cho Tự Do
một phần thân thể...

Chỉ ba năm sau ngày chào đời,
chúng tôi mất.

Mất rất nhiều:
tuổi trẻ, tương lai và hy vọng.
Mất luôn cả Tổ Quốc.

Cái tên Bất Khuất
chỉ c̣n là lời nghẹn uất bờ môi...

Bạch Dương