Tạ Ơn Biển

Gió rất nhẹ, biển lung linh biển mộng.
Biển bao la nên biển rộng t́nh thương.
Sao ở đây sao chiếu cả mười phương.
Trăng sáng lắm, biển ơi sao kỳ diệu?

Tiếng sóng thở ŕ rào trên cát mịn,
Gió ở đây cũng hiền dịu như người.
Mă Lai sao thương quá đi thôi?
Người chân chất như lá dừa xanh mướt.


Bao lo lắng ch́m theo trời dịu mát.
Để người mơ như thần thoại hoang đường.
Biển nhân từ biển mẹ của t́nh thương.
Triệu người Việt tới đây t́m lẽ sống.


Mai xa biển ta thèm nghe tiếng sóng,
Lá thầm th́ của đảo nhỏ Bi Đông.
Biển xanh ơi ta nhớ đến vô cùng!
Mai ta chết nhớ chôn ta ngoài biển.

Đào Văn B́nh
(Trích Thiên Sử Thi Của Người Vượt Biển xb năm 2002)

 

 


Thơ

Chỉ có anh người lính VNCH
Buôn Bao La
Tạ ơn biển
Hạnh phúc khi đời càn khổ đau
Tấm ḷng son
Thiết kỵ
Chân dung chiến hữu  
Nhớ  
Quên, nhớ  
Nhớ Ba 
Thay màu áo học tṛ  
Cuộc tương phùng cay đắng  
Vọng gác rừng khuya  
Thi phẩm Nỗi buồn của Ba 
Ai lên xứ lạnh hoa đào 
Ngày Quân Lực 19 tháng 6 
Hoài niệm Sài G̣n 
Ước vọng  
Viết ǵ cho mai sau?
Cảnh giác  
Tự do  
Giữ lửa bạn ơi! 
Dân tôi không tệ 
Ngày giỗ mẹ  
Trách Nhiệm, Danh Dự, Tổ Quốc  
Thuyền duyên  
Cho đến bao giờ

Vạt áo bay  
30 tháng 4 buồn  
Về ăn giỗ
Tháng Tư đen  
Tháng Tư den - An Phú  
30/4 nhớ cơn mưa dầm  
Say!  
Chọn bạn kết thân  
Gọi nhau  
Lướt sóng  
Bởi anh là lính Cộng Hoà VN  
Bây giờ  
Nếu ai có hỏi  
Mời làm chi?  
Lỡ chuyến đ̣ ngang
Than chi ai?
Nụ xuân
Bóng cũ
Sai trái
Bến mộng  
Cơ duyên nào Nhạc Sĩ Vơ Tá Hân phổ nhạc thơ DTDB  
Lời hẹn
Huế mậu thân  
Quán cafe nơi góc phố buồn  
Vùng đất quê hương  
Đời tôi sao vẫn còn nơi đây?  
Dù chi lính vẫn là người

Xuân nơi đây  
Tết Bính Ngọ  
Mùa Xuân cho em
Nhẹ ru xuân hồng  
Mùa Xuân dạo bước   
Bến cũ tyình xưa   
Áo t́nh đă mục nát

Mâm cơm Tết cung kính mời
Nhớ mẹ
Bóng xuân xưa  
Đầu năm  
Hoa xuân  
Đón Xuân tuổi Trời  
Sư tổ khiếp nhược