THAY MÀU ÁO HỌC TR̉


Áo trắng học tṛ, tuổi xuân tôi,
Cắp sách đến trường ôn từng trang sách vở
Bụi phấn lấm lem, mài đũng quần trên ghế lớp,
Mực c̣n loang trên túi áo, ấp ủ lá thơ t́nh đang viết vội, dở dang
Bóng cô bé nữ sinh, bên song cửa sau hành lang e ấp

Sông Sài G̣n, ḍng Cửu long uốn khúc
Mùa mưa trắng xóa, ướt áo ông lái đ̣
Nghe sóng vỗ, câu ḥ vọng cổ miền Nam,
Tiếng chim hót, lúa trổ đ̣ng nặng trĩu
Con cá lóc quẫy bọt, đớp mồi,trên mặt nước,
con trâu.cộ. nằm thong thả gặm cỏ non

Tôi sinh ra, trong tiếng ḥ, điệu hát miền Nam,
Cảnh thanh b́nh, con diều, cánh nhạn phất phơ
Đồng lúa xanh ŕ, cô thôn nữ má ửng hồng, ngực vun đầy sức sống
Rán chiều tà trải dài trên sông nước mênh mông
Bóng hoàng hôn êm đềm phủ trên từng ngọn lúa

Rồi 1 ngày, áo trắng đổi màu
Rừng lá khép lại, gió thổi trên người cậu bé học tṛ,
Mặt trời tỏa hơi Nắngnóng cháy da rát mặt
Bạc màu áo thư sinh, nhuộm sắc xanh y phục trên người
Mái tóc bồng bềnh nay thay bằng màu nón đỏ
Chiếc áo hoa rừng , chiến y ,khoác phủ lên vai gầy
Đôi giày trận dẫm nát rừng núi , bờ ruộng, không gian

Cặp sách học tṛ, thành ba lô, không rời
Sách vở bút mực, biến thành bản đồ ,cây súng trên tay
Đêm chong mắt, Ánh hoả châu lập ḷe soi màn tối
Ngày rảo bước, hành quân giữ từng tấc đất miệt mài
Chỉ nghe tiếng quê hương thở dài năo ruột
thay cho những bài giàng thầy cô trên bục gỗ
Cô em gái bé bỏngmong manh ngày xưa cũ
Đă trở thành goá phụ trẻ thơ ngây !

Em có bao giờ nhắm mắt, thoáng trong hồn
H́nh ảnh 1 người trai,lời. tỏ t́nh chưa ngỏ
Đă biến tan như sương khói mong manh,
Không thấy về, không tăm hơi, không vết tích
Chỉ c̣n lại vết chân.mờ, những ngày dơi bước sau lưng em
Áo đă thay màu trắng thành sương gió
Bụi đường thay bụi phấn bám trong đời….

Bạch Dương