QUÊN, NHỚ


Tôi đi trong ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ
Mà nghe trong lòng nghèn ngẹn …
Tôi đến đây
Bằng hai bàn tay trắng
Bằng 1 qúa khứ buồn đau
Và bằng 1 con tim rứơm máu .....

Anh tham dự lễ Độc lập
Bằng niềm hãnh diện ngẩng cao đầu,
Bằng đóng góp nhiệt tâm của người Mỹ da vàng
Bằng nhiệt huyết , bằng hân hoan yêu quê hương mới

Tôi thì không vậy,
Tôi cúi đầu đếm tùng bước
Trên đại lộ đông ngừơi
Qua những rừng cờ vẫy …

Dưới bóng râm , những đứa tr̉e tóc vàng
Những ông Tây mũi lõ
Những cô gái có làn da trắng muốt
Nỗi hân hoan trên khoé mắt, môi cười

Tôi nhìn lá đại kỳ vàng ba sọc đỏ
Lung linh trong nắng
Phập phồng theo từng bước chân
Mà chợt nhớ

Ngày nào
Để đánh đổi từng tấc đất Quê Hương
Trên cổ thành Qủang Trị
Cũng lá cờ này ,
Biết bao người đã đổi máu, xương ....

Anh muốn quên qúa khứ tủi nhục,
Dõi bước về tương lai với nụ cười,
Bằng trách cứ , bằng phê bình người Việt
Sống vô tư , không trách nhiệm , bạc bẽo ơ thờ

Tôi thì nhớ , tôi đứng lại ,nước mắt nhoè nhạt
Bạn bè tôi , đất nước tôi , anh em tôi
Cha mẹ, cô dì , chú bác.....
Và những người dân Việt Nam tôi
Chỉ có chút ngày tự do, no ấm
Rồi chìm trong biển đỏ, u mê

Anh quên , tôi nhớ,
Trách gì sao người mình không tham dự lễ hội tưng bừng
Trách gì sao , chia rẽ, ơ thờ làm lẽ sống
Biết đâu,....
Họ đang khóc
Khi trên môi mọi người có tiếng cười
Những người chưa từng chạm mặt
với chiến tranh tàn khốc bao giờ…..

Bạch Dương