BA GIỌT LỆ CUỐI

Mai tao chết,
Chỉ cho phép có ba giọt lệ nhỏ:
Một cho quê hương đă chết ở trong ḷng,
Một cho binh chủng, sắc áo, màu cờ thiên thần lạc lối,
Giọt cuối cùng, cho chính tụi mày thôi.

Tao đi về cát bụi, nơi tao đến,
Có ǵ sầu? Mảnh trăng vàng héo úa,
Cung kiếm cùn, hoen rỉ với tháng năm.
Da ngựa không bọc thây, nói ǵ tới túy ngọa sa trường.

Đừng đăm chiêu, ủ rũ nặng hồn tao.
Rót rượu đi, tao uống với tụi mày lần chót.
Cạy miệng tao ra, đổ cho thỏa linh hồn,
Thấm vào đất, tan ră với hư không bạc màu tử khí.

Bỏ chai rượu đó, chai Cordon Bleu đỏ chót,
Sóng sánh hoàng hôn như đoạn cuối cuộc đời.
Tao đi rồi, c̣n ai ngồi nh́n tụi mày uống?
Thằng nào say, đứa nào tỉnh, cũng lảo đảo càn khôn!

Châm điếu thuốc, đốt đi niềm nhung nhớ,
Cắm vào miệng tao, mếu máo khác chi mảnh rách dư đồ.
Vả vào miệng tao, hai cái tát đom đóm nổ,
Cả một mảnh đời xuôi tay, chỉ c̣n là cát bụi nhẹ tênh.

Hèn bỏ mẹ, cứ tưởng ḿnh hảo hán,
Sống kiếp phù du, mơ ḿnh là tráng sĩ...
Cười lên đi chứ, ai lại trầm ngâm xa vắng?
Tiễn đưa bạn, cũng chỉ một chuyến đ̣.

Chuyện ngày xưa, Lư Bạch ôm trăng chết,
Khác ǵ tao, kết áo ngàn tinh tú mặc.
Xỏ măi đôi tay, chỉ vớ được dải Ngân Hà...

Bạch Dương