MỘT THẰNG BẠN, MỘT ÔNG THẦY .....


Nghe tin Rạng "đi theo tiếng gọi Lasan” tôi thật ngỡ ngàng .....Nhớ ngày nào..... Rạng, Tạ Hội, và tôi, là những thằng “taru” xếp bút nghiên lên đường làm bổn phận người trai
thời chinh chiến, cùng binh chủng Nhảy dù, sau khi rời nhà ḍng., 3 thằng taru, mỗi thằng một định mệnh....

Rạng lận đận đường học vấn, vào Đồng Đế ( ḷ luyện thép Ha. Sĩ quan), tốt nghiệp bằng Tiểu đội trưởng , ra trường với cánh gà chiên bơ ( trung sĩ ) và t́nh nguyện vào Nhảy dù , phục vụ tại TIểu đoàn 3, lữ đoàn 3 trong lúc chiến tranh đang hồi ác liệt của mùa hè đỏ lửa , Rạng xông pha lửa dạn chinh chiến, được mệnh danh là dũng cảm và tận tụy ,Tiẻu đoàn trưởng rất yêu quư người chiến binh hiền lành này v́ đặc biệt nó không hề biết chửi thề như bao thằng bặm trợn khác ( trong đó có tôi....)

Không biết nó có rủ rê Tạ Hội không, mà 2 thằng cùng nhào vào chỗ chết là lính mũ đỏ, loại lính sống khó hơn chết, bị thương dễ hơn lành lặn, . Khi tôi gặp Tạ Hội, th́ nó đă “ôm đầu máu” với vết thương trên đỉnh đầu, nó vạch tóc ,bảo tôi sờ vào chỗ vết thương cho biết thế nào là chiến tranh... khi chạm vào, bạn sẽ có cảm tưởng như đứa bé sơ sinh , v́ trên “thóp”, chỗ 3 mảnh xương sọ giao nhau ,thiếu mất 1 miếng! Nó biểu diễn cho tôi xem cách nó “thở” mỗi khi nó hít vào, th́ có 1 lỗ phồng lên trên đỉnh đầu bự bằng trái chanh và khi nó thở ra, chỗ đó hơm xuống , bỏ trái trứng gà vào c̣n lọt thỏm ! Rồi nó cười ha hả ,thách tôi vào ND để biết cảm xúc khi nghe bài “kỷ vật cho em”....

Khi đó , tôi c̣n thư sinh, chưa bị tổng động viên , chưa biết súng đạn là ǵ ,vả lại c̣n bị “điếc” nên không biết sợ ‘, trả lời nó 1 cách ngon ơ : “ Đèn co” mày ( ta ru có c̣n nhớ cái tục từ này? do Vinh,hay Hùng chí đấm sáng chế ?)- đừng có mà đem ma ra dọa Đức giáo hoàng chứ, tao đâu có ngán! Chờ đó, tao sẽ tới.

Chỉ vài tháng sau, tôi đă y hẹn, xếp áo trắng học tṛ, để khoác vào người chiếc áotreillis,bước vào quân trường Thủ Đức đúng vào ngày sinh nhật thứ 18 đời ḿnh ,mà ḷng chưa hề yêu ai, chưa biết mơ màng khói thuốc mờ nhân ảnh , chưa biết văng tục v́ c̣n dư âm những ngày “ sớm lễ Misa , chiều chữ kinh” và nhất là......chưa biết chút nào về.....hương vị đàn bà!

1 năm sau, tôi ra trường , đeo “ quai chảo” (chuẩn uư) và cũng v́ thằng Tạ Hội, tôi t́nh nguyện về binh chủng của nó ,vác ba lô trinh diện Bộ tư lệnh Hoàng Hoa Thám để tham gia lớp huấn luyện nhảy dù....

Nơi đây, tôi đă hội ngộ nó, NGUYỄN NGỌC RẠNG đang thụ huấn lớp huấn luyện viên nhảy dù. Muốn được làm nghề này, phải hội đủ ít nhất là 40 sauts nghĩa là bằng nhảy dù trung đẳng, trên ngực phải , cánh dù có ngôi sao trắng ḅ lên ở chính giữa những sợi dây -khi tốt nghiệp ,và có bằng HLV th́ bằng ND thay ngôi sao bằng 5 ṿng Olympic ,một biểu tượng hănh diện và ưu tú mà rất ít những thằng lính ND có trên ngực.....v́....HLV nhảy dù chỉ tuyển cấp bậc HSQ ,có ít nhất 6 tháng trên chiến trường, phải có thành tích can trường ,phải được chỉ huy trưởng đơn vị chấp thuận gởi đi học - sau khi thành tài - có thể vẫn phải trở về đơn vị Chiến đấu , nhưng hiếm có trường hợp này , v́ đào tạo được 1 HLV rất tốn kém và gian lao. C̣n nếu như là 1 quân nhân, muốn có bằng nhảy dù thể thao, nghĩa là bằng dù có 5 ṿng Olympic 5 màu, th́ chịu khó, ḅ lên từ b́nh bớp tới ít nhất thiếu tá, nghĩa là thiếu úy có cái đĩa nâng trên cổ áo, may ra, lúc đó mới được làm đơn xin đi học, và phải được tổng tham mưu trưởng chấp thuận... đường dài và gian khổ chập chùng.....

Vậy mà, những ngày tàn cuộc chiến , tôi nghe 1 người bạn cùng học lớp HLV của Rạng nói, nó đă làm đơn xin trở về đơn vị tác chiến v́....nhớ chiến trường? V́.......nghe thằng Tạ Hội xúi ? Hay là, muốn cùng ...chết với tôi ?( NÓ ở cùng đại đội 31 tiểu đoàn 3 của tôi) may mà tôi chưa gặp nó khi đơn vị tan tác trong trận chiến cuối cùng ở PHAN RANG rất thê thảm. Nếu không , thế nào nó cũng bị ông trung đội trưởng 27 ( bí danh đàm thoại của tôi)*-“ chửi cho 1 mách v́.... dại và ngốc , chỉ muốn làm “thằng khùng” thay v́ làm anh hùng !!!!! Chiến tranh rất tàn nhẫn và ác liệt nó không phân biệt thằng hạ sĩ như Tạ Hội , thằng trung sĩ như nó, hay thằng thiếu uư như tôi ,nó chỉ biết có những thằng taru không may mắn như chúng tôi -mà ....nuốt chửng .

Tôi đang loay hoay xốc lại cái dù nặng chịch sau lưng th́ nghe ai đó la lớn :

-Khoá sinh số 1 lại đây tŕnh diện !

Tôi bước tới, 2 chân chập lại theo tư thế nghiêm , bàn tay tự động đưa lên trán ướt đẫm mồ hôi, xung tên họ, số quân xong, rồi chuẩn bị thế nào cũng xơi cả trăm hít đất mà không cần biết lư do v́ đó là kỷ luật quân đội ,miệng ...chửi thề trong bụng ( Bố tôi cũng không dám nói thành lời)

- Mả mẹ anh, hành nhau cũng vừa phải thôi chứ ( lúc đó c̣n chưa biết DM)...

Mắt tôi chiếu tướng vào khuôn mặt HLV- cái khuôn mặt xạm nắng, mái tóc 3 phân, lon trung sĩ đen x́ trên cánh tay bên phải, trông tên này có vẻ hiền nhưng sao lại “ hắc ám” đến thế .

Tôi chỉ nghe im lặng một khoảnh , hơi nghạc nhiên,tôi đưa mắt xuống bảng tên người HLV : RANG (không có dấu nặng) ,mẹ kiếp mai mốt ra đơn vị, mày mà gặp lại ông, ông sẽ đem mày vào chảo mà “rang” cho nát như tương bần, thề có thánh Gioan Lasan chứng giám.

- Ông đi theo tôi!

Lại 1 bất ngờ nữa, tôi lúp xúp theo đít kẻ thù, bao ánh mắt nh́n theo, có thằng c̣n nói nhỏ:

- Ráng lên D .......

Tôi không biết tṛ ǵ sẽ tiếp diễn tiếp theo đây , nhưng ḷng th́ vẫn “sắp sẵn” theo phương châm hướng đạo. Đi một quăng khá xa nơi các khoá sinh khác đang tập luyện , người HLV quặt vào 1 khúc khuất tầm nh́n của mọi người rồi đứng lại -,tṛ chơi bắt đầu - tôi vẫn nghĩ, thế là “tiêu đời trai”.

Hắn quay lại nh́n tôi, miệng nhoẻn 1 nụ cười của “la Joconde” ,rồi bước tới ôm tôi theo kiểu “acculacte” của la san, ,tôi đứng chết trân, cái ǵ đây ?cái kiểu này chỉ có những thằng taru mới biết,hay những lănh tụ cộng sản mới xài -cái ǵ nữa chứ đây?

- Mày không nhận ra tao hả, thằng kia ?

Quả thật, tôi không biết thằng này ,cứ ngớ ra, tôi đâu có gốc gác con pà ǵ trong ND ,không quen không rễ chằng rễ chít bất kỳ ai, mà lại có người gọi tôi là thằng lại c̣n xưng tao nữa chứ...tôi ấp úng:

- Ô..ô..ông là ai?

- Tao là Rạng, RẠNG KOREA , đoàn 94 lớp10 đồi lasan đây, nhớ chưa ? ( lúc đó, chưa biết tên đoàn 94,hay đảng 95 nào hết).- Số thứ tự 94 là con số chỉ định các lớp tu tập trên Chuẩn viện đồi Lasan, Nha trang

Đứng chết trân, lục trong kư ức một hồi, tôi mới nhớ ra....trên tôi 1 lớp, có một lớp khoảng 30 tên, năm 1969,70 ǵ đó, rơi vào khủng hoảng trong ” biến cố” B́nh Cang và sân basket đồi Lasan lúc các xe GMC chở những bao cement do quân đội Mỹ rút, đem cho Chuẩn viện, các Chuẩn sinh h́ hục khuân vác ná thở . Những cement này, sau đó đă được dùng để làm thêm 3 sân basket..... Một số khác được chở về G̣ Dừa....

Số anh em đi theo để khiêng xuống, đa phần thuộc đoàn 94.thế là có chuyện, tưởng Mỹ cho nhà ḍng, ai ngờ lại chở về nhà1 tư nhân! Đa phần chúng tôi x́ xào bất măn “tụi 94” là dữ nhất ,kết quả đến trong niên học đó,và cuối năm, khi niên học mới bắt đầu,th́ sĩ số đoàn này, điểm danh chỉ c̣n trên dưới 10 mấy mạng...Rụng như xung! Khi chiến tranh bắt đầu khốc liệt.... Và tuổi đời chênh chếch 18 !

Thế là đoàn này ghi trong tim chúng tôi h́nh ảnh những “anh hùng” bất khuất, dám đứng lên chống tham nhũng ,bất công . Rạng nằm trong số anh em bị loại bỏ,và,1 năm sau, vào lính !

Năm đó, chuẩn viện có 3 đoàn cùng “nằm gai nếm mật,” nhưng thân thiết nhau nhất, có lẽ là 3 đoàn 92,94 & 95 v́ có quá nhiều kỷ niệm với nhau trong sinh hoạt Hướng đạo do fr Alphonse Phong làm lănh đạo

Làm sao tôi quên được tụi 94 này ,cái đoàn “xung khắc” với chúng tôi , đoàn 95 , nhất?

Những con ngựa chứng trong tu viện- đám” giặc Taru” như Hùng xoáy 1 trong những thằng giặc này mệnh danh- cũng xuất gia trong biến cố này ?

H́nh ảnh trở về tràn ngập trong tim.....năm ấy, đồi Lasan có lớp Tae won do Đại hàn dạy, có những nhân vật nổi danh trong đám anh em theo học, như Long gồ92 , Toàn (tập sinh), Rạng korea 94 ,Phúc địa 95,Thái Vinh 95 vv ...

Sau kỳ nghỉ hè , có 1 tên xuất hiện, với mái tóc đầu đinh , y hệt các vơ sư Đại Hàn, nó cùng với Tạ Hội, 2 thằng mắc hội chứng “ cuồng” ,miệng lúc nào cũng nhắc tới Đại
Hàn, h́nh như làng nơi họ sống, quân đội Đại Hàn đóng quân ở đó, nên khi trở về đồi, họ mang theo h́nh ảnh và văn hoá.củ sâm theo....Có lẽ từ lúc đó, chúng tôi quen gọi Tên huư của Rạng kèm theo biệt danh KOREA.- hắn có vẻ khoái cái tên này, xuất xứ từ những tên giặc taru 94 mà ra......
 

......Tôi mùng rỡ, ôm chầm thằng giặc taru này ai ngờ gặp lại bạn cũ cùng chung mái trường xưa, miệng hỏi tới tấp như chưa từng bao giờ được hỏi:

- Mày ! Sao lại vào đây ? Sao lại trở thành “ông thày” ? và 1 tỷ câu hỏi khác, mừng quá mà !!!

- Tao rớt tú tài vào Đồng đế , về ND đánh giặc 1 thời gian, đúng vào thời điểm trận Quảng Trị mùa hè đỏ lửa, mém chết mấy lần! Được đơn vị cử đi học lớp HLV ,đă nhảy hai mươi mấy sauts rồi để có bằng dù trung đẳng , hoàn tất chương tŕnh huấn luyện, tao quen ông thày mày tr/sĩ NHƠN, nên nói với ổng cho vào lớp hù mấy thằng tân binh, ai dè thấy bảng tên mày, tao ngờ ngợ , cho tới khi mày tŕnh diện, xưng tên họ, tao mới chắc mẻm cũng thằng taru sau khi tự do Đồi lasan như ḿnh .

- Bao giờ mày hoàn tất lớp huấn luyện ra HLV ?

- Cũng c̣n khoảng 4 tháng nữa, ngày 8 tiếng, học kỹ thuật ( xếp dù, điều khiển dù ,cách đo cao độ,cách bơi trong không gian,cách ước tính cao độ khi xuống đất) nhất là phải rèn luyện thể lực miệt mài....thú vị lắm ,mày ạ. Thôi, gặp mặt mày là vui rồi, minh c̣n gặp lại nhau dài dài trong 1 tháng mày c̣n thụ huấn, bây giờ phải trả lại mày cho lớp, tao đánh liều lôi mày ra đây, nếu bị bắt gặp sẽ bị kỷ luật, đuổi khỏi khoá. huấn luyện, trở về bóp c̣ ở đơn vị cũ. Ráng nhe con, kiếp ND nhiều gian truân và nguy hiểm, mấy thằng chuẩn uư sữa như mày, ra đơn vị ”đi đái” 10 thằng hết 9 cố gắng giữ niềm tin và khí chất nhé

- Amen, gặp lại sau, mon professeur....

Hai thằng dắt nhau trở về nhóm huấn luyện, nó đi trước, tôi đi sau, ra dáng phờ phạc v́ bị phạt ,nh́n dáng đi của Rạng, tôi c̣n nhớ măi ,ôi thương quá ....Khoảng cách cuộc đời giữa tôi và nó, chỉ 1 mảnh bằng tú tài ,mà cách xa ngàn dặm.....Nhưng, gian lao,nhọc nhằn và hiểm nguy th́ chung số phận !

Một lần, đứng ở cửa phi cơ, dậm chân xuống sàn, 2 tay vỗ vào mép cửa C47 Dakota, miệng la to : “khoá sinh số 1 sẵn sàng” chờ lao khỏi máy bay, dưới kia là gịng sông uốn khúc thơ mộng như giải lụa xanh, những con đường xa lộ ngoằn ngoèo ,xe cộ ngó như những con kiến, đang chậm răi đi chuyển ,tôi nghe tiếng th́ thào bên tai:

- Đừng có......đái trong quần nhé mày !

Kèm theo sau đó là tiếng quát “go” , tôi bung ḿnh, gơ cổng trời ,nh́n xuống, cả thế gian đang nằm dưới gót giày mà cảm nhận t́nh taru thắm thiết, đó là lần tôi gặp Rạng korea cuối cùng trong binh ngũ .......nó huấn luyện người chiến binh tṛ chơi thử thách lóng can đảm, tôi miệt mài chiến trận gian lao....

Hai lần, Rạng sang Mỹ, tôi không được gặp, v́ c̣n bận đi làm,muốn lắm, gặp lại nhau trong màu áo civil

Nhưng không được, nghe nói nó có thể sang đây định cư do con bảo lănh, tôi đành nhủ ḷng một cách ngụy biện : Mai mốt c̣n gặp nhau,đường c̣n dài.....

Tôi đă lầm,h́nh như với chúng ta, mai mốt là tương lai, mà tôi đă chơi tapis trong canh bac đời - hôm nay - là hiện tại, đă không c̣n vốn liếng... ai cũng tưởng như ḿnh c̣n ở tuổi 20 , bước chân ḿnh c̣n xa và ngỡ rằng c̣n lâu lắm mới tới cơi thiên thu...

Rạng đă “tan hàng”, đi trước, tôi không c̣n dịp gặp lại , không biết nó điện thoại chuyện đi có c̣n kịp buông 2 chữ CỐ GẮNG như tôi bây chừ.....

Thôi Vĩnh biệt, đừng trách tôi nhé “ô thày” thân mến.

BẠCH DƯƠNG