Nhớ lại thuở ấy


Ngày xưa tuổi mới đôi mươi,
Tôi mang áo lính giữa đời thanh xuân.
Hồn c̣n nhẹ tựa mây ngần,
Chưa quen cay đắng, chưa ngần ngại chi.

Đường dài chân cứ bước đi,
Trai "tơ" hăng hái, tin đời đẹp tươi.
Bạn bè một lứa cùng thời,
Vai kề vai bước, miệng cười như không.

Chiều buông gió thoảng sân đông,
Ḷng trai mới lớn c̣n trong lắm mà.
Đêm nằm chợt nhớ quê nhà,
Nhớ hàng cau cũ, nhớ bà, nhớ cha.

Nhớ ai áo trắng đi qua,
Làm tim tuổi trẻ như là biết rung.
Mắt nh́n một thoáng mông lung,
Ngỡ tương lai đẹp mở cùng tiếng chim.

Thuở ấy đâu biết nổi ch́m,
Chỉ mang mộng đẹp đi t́m ngày mai.
Áo xanh c̣n thẳng bờ vai,
Mặt non, tay chắc, h́nh hài thanh tân.

Bây giờ tóc đă bạc dần,
Ngồi xem ảnh cũ, bâng khuâng lạ lùng.
Mới hay một thoáng mông lung,
Đi như ngọn gió qua vùng cỏ non.

Bạn xưa kẻ mất người c̣n,
Con đường kỷ niệm héo ṃn dấu chân.
Riêng tôi c̣n giữ trong ḷng,
Một thời đi lính rất hồn nhiên xưa.

Không than, chẳng trách nắng mưa,
Chỉ nghe thương quá cái vừa đôi mươi.
Cái thời chưa cạn tiếng cười,
Chưa hay năm tháng ngậm ngùi đến mau.

Dẫu cho tóc đă bạc đầu,
Nhớ thời trẻ dại vẫn đau dịu dàng.
Một thời áo lính lang thang,
Vô tư mà đẹp như mang theo ḿnh.

NM Tự (331)