CHO ĐẾN BAO GIỜ

Người đă khuất hồn thiêng c̣n ở lại
Như giọt buồn tí tách măi tháng Tư ...
Hỡi những anh linh trong cơi xa mù
Hun đúc lại với khí hùng sông núi.

Đưa dân tộc thoát qua ṿng tăm tối
Để trời Nam lại vọng tiếng hoan ca
Cho dân Nam một cuộc sống hiền ḥa
Phá xiềng xích bền ḷng không nao núng...

Ai cũng ngỡ ḥa b́nh im tiếng súng
Tay bắt, mặt mừng kể lể tâm tư...
Có ngờ đâu trời tưởng sáng bỗng mù!
"Cải tạo", "vượt biên", "đi kinh tế mới"!

Hạnh phúc này... có ai mà trông đợi...
Tự do kia, ai nghĩ đến bao giờ!
Bốn mươi năm, hiện thực... chẳng phải mơ
Thây lạc trên rừng, xác vùi biển cả!

Gịng Lạc Hồng bỗng dường như xa lạ
Nam, Bắc, Trung, ba gịng máu cha ông!
Có phải c̣n chung gịng giống Tiên - Rồng?
Hay đă trộn quá nhiều "người nước lạ"?

Đến bao giờ, tháng Tư, đầu mùa Hạ
Không c̣n ai hớn hở... lễ... ăn mừng,
Cũng không người buồn tủi... hận ngập ḷng
Cả dân Việt ngoài trong cùng tưởng niệm.

Cờ rủ, khăn tang... trang sử buồn "khâm liệm"
Góp bàn tay xây dựng lại cơ đồ

TN

 

 


Thơ

Chỉ có anh người lính VNCH
Buôn Bao La
Tạ ơn biển
Hạnh phúc khi đời càn khổ đau
Tấm ḷng son
Thiết kỵ
Chân dung chiến hữu  
Nhớ  
Quên, nhớ  
Nhớ Ba 
Thay màu áo học tṛ  
Cuộc tương phùng cay đắng  
Vọng gác rừng khuya  
Thi phẩm Nỗi buồn của Ba 
Ai lên xứ lạnh hoa đào 
Ngày Quân Lực 19 tháng 6 
Hoài niệm Sài G̣n 
Ước vọng  
Viết ǵ cho mai sau?
Cảnh giác  
Tự do  
Giữ lửa bạn ơi! 
Dân tôi không tệ 
Ngày giỗ mẹ  
Trách Nhiệm, Danh Dự, Tổ Quốc  
Thuyền duyên  
Cho đến bao giờ

Vạt áo bay  
30 tháng 4 buồn  
Về ăn giỗ
Tháng Tư đen  
Tháng Tư den - An Phú  
30/4 nhớ cơn mưa dầm  
Say!  
Chọn bạn kết thân  
Gọi nhau  
Lướt sóng  
Bởi anh là lính Cộng Hoà VN  
Bây giờ  
Nếu ai có hỏi  
Mời làm chi?  
Lỡ chuyến đ̣ ngang
Than chi ai?
Nụ xuân
Bóng cũ
Sai trái
Bến mộng  
Cơ duyên nào Nhạc Sĩ Vơ Tá Hân phổ nhạc thơ DTDB  
Lời hẹn
Huế mậu thân  
Quán cafe nơi góc phố buồn  
Vùng đất quê hương  
Đời tôi sao vẫn còn nơi đây?  
Dù chi lính vẫn là người

Xuân nơi đây  
Tết Bính Ngọ  
Mùa Xuân cho em
Nhẹ ru xuân hồng  
Mùa Xuân dạo bước   
Bến cũ tyình xưa   
Áo t́nh đă mục nát

Mâm cơm Tết cung kính mời
Nhớ mẹ
Bóng xuân xưa  
Đầu năm  
Hoa xuân  
Đón Xuân tuổi Trời  
Sư tổ khiếp nhược