CHO ĐẾN BAO GIỜ

Người đă khuất hồn thiêng c̣n ở lại
Như giọt buồn tí tách măi tháng Tư ...
Hỡi những anh linh trong cơi xa mù
Hun đúc lại với khí hùng sông núi.

Đưa dân tộc thoát qua ṿng tăm tối
Để trời Nam lại vọng tiếng hoan ca
Cho dân Nam một cuộc sống hiền ḥa
Phá xiềng xích bền ḷng không nao núng...

Ai cũng ngỡ ḥa b́nh im tiếng súng
Tay bắt, mặt mừng kể lể tâm tư...
Có ngờ đâu trời tưởng sáng bỗng mù!
"Cải tạo", "vượt biên", "đi kinh tế mới"!

Hạnh phúc này... có ai mà trông đợi...
Tự do kia, ai nghĩ đến bao giờ!
Bốn mươi năm, hiện thực... chẳng phải mơ
Thây lạc trên rừng, xác vùi biển cả!

Gịng Lạc Hồng bỗng dường như xa lạ
Nam, Bắc, Trung, ba gịng máu cha ông!
Có phải c̣n chung gịng giống Tiên - Rồng?
Hay đă trộn quá nhiều "người nước lạ"?

Đến bao giờ, tháng Tư, đầu mùa Hạ
Không c̣n ai hớn hở... lễ... ăn mừng,
Cũng không người buồn tủi... hận ngập ḷng
Cả dân Việt ngoài trong cùng tưởng niệm.

Cờ rủ, khăn tang... trang sử buồn "khâm liệm"
Góp bàn tay xây dựng lại cơ đồ

TN