Văn

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 


 Vĩnh Biệt Diều Hâu

thơ mhhoàilinhphương
 

 Nén hương lòng thắp muộn đưa tiễn chú Nguyễn Đạt Thịnh về nơi nghìn trùng.

Mời chú một ly Cordon Bleu ấm nồng
Trong chiều Washington D.C trắng trời tuyết phủ
Để nhớ về Pleiku gió lạnh mưa mùa một thời… chú đã đi qua
Sau những gian truân..
Người lính dừng chân, tìm một góc nhỏ bình an
Quên bụi đỏ chiến chinh.
Trong quán đèn vàng hắt hiu chính gốc ông Tây già…
Môt Paris giữa lòng Pleiku thu nhỏ.
Miếng Steak bỗng thơm bên ly rượu đỏ…
Kỷ ức dạt dào, màu kỷ niệm theo nhau….
Saigon – Hawaii – San Jose – Houston
Tẩm đẩm ngọt ngào..
Hòa trong giot nước mắt đắng lòng ly hương sau mùa binh lửa…
Quê hương thứ hai với vòng tay rộng mở.
Tự do, sang giàu, phố thị, công danh…
Sao vẫn nhớ quê nghèo cách một đại dương
Hồng Thập Tự hai hàng cây còn xanh lá?
Số 2 bis còn ai vào Phòng Báo Chí?
Dáng nhỏ nghiêng buồn đứng đợi ở trạm canh
“ Chiến Sĩ Cộng Hòa”, “ Tiền Phong “ quá đổi tội tình.
Trang thư gửi hư vô về KBC: 3168.
Thương hải tang điền, quay từng con số
40273, người đã về đâu?
“ Đường Mòn Hành Hương “ biếu cô bé sóc nâu..
Mắt to, tóc dài, thơ thơm mùi mực tím…
Chú giương cánh Diều Hâu, một đời trai phong kín,
Gươm súng kiêu hùng, chí cả nặng mang..
Chợt nửa đời gãy gánh giang san…
Khúc hát lưu vong bên bờ bến lạ…
*
Rồi một ngày… dù đông, xuân, thu, hạ…
Ta cùng nhau về thăm lại quê xưa..
Đứng trên cầu Thị Nghè nghe nước chảy tràn bờ
Phải không Chú, tiếng sóng lòng vẫn trào dâng muôn thuở..
Chú vẫn đó, cháu còn đây vẫn nhớ
Diều Hâu rạng ngời dẫu có… thiên thu.

M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Washington D.C tháng 01/2025.