Thuyền duyên

Anh ơi níu hộ chùm hoa với
Kéo gió vui đùa chút duyên vơi
Luồn tay vun lại làn tóc rối
Muôn sợi tóc vàng nửa sợi rơi

Chia tay đong đưa giữa khoảng trời
Dứt thuyền duyên nợ cũng tả tơi
Ai mang theo gió cùng mưa băo
Để kẻ cô đơn đuối ră rời

Vắng vẻ vườn hoang lặng giữa trưa
Cùng nhau kể tích chuyện ngày xưa
Ngưu lang chức nữ nơi ḥ hẹn
Gian dối tin yêu măi không chừa

Thời gian xuôi ngược đấm thoi đưa
Hẹn ḥ bên em dưới gốc dừa
Lời thề năm xưa đời phai nhạt
Trang thư ghi lại măi dư thừa

Ḿnh gặp lại nhau cuối cơn mưa
Vết thương tâm sự đă lành chưa
T́m lại ngọc xưa trong tay mất
Hạnh phúc đoàn viên nói sao vừa

Hoa xuân tươi đẹp nở đón mời
Thuyền ta rẽ sóng sẽ ra khơi
Đón gió trùng dương gội thương nhớ
Đến bến yêu thương cập sát bờ

Vén mây xanh t́m lại giấc mơ xưa
Vượt thời gian ướt thẫm giữa cơn mưa
Anh gặp em cùng núp tạm cḥi vắng
Nhén nhút tỏ t́nh ta đă chớm vừa

Nhỏ nhẹ em ngại ngùng khẽ xin thưa
Hẹn nhau cùng tái ngộ mong ngày tới
Cũng nơi này thanh vắng nhớ hôm nao
Chim hót vườn hoa rộn nở đón chào

Hạnh phúc từ ngàn xưa ôm thắm thiết
Chuyện t́nh yêu duyên gắn kết ngọt ngào
Kỷ niệm đó luôn tươi đẹp dường bao
Thuyền rời bến xa vời hy vọng mất

Sau cơn mưa mây quang đăng trời xanh
Nay đoạn tụ gương t́nh vỡ lại lành
Ôi hạnh phúc chợt về ôm ước vọng

 An Phú