Quên và Nhớ

Ơi ... tôi vẫn nhớ … sao người lại … quên!
... Tôi đi, ngày độc lập của hoa kỳ.

Trong tâm tư, cảm buồn nghèn nghẹn
Tôi đến đây, bằng hai bàn tay trắng
Quá khứ buồn, tim rỉ máu thương đau.

Anh đi dự ngày độc lập của hoa kỳ
Bằng niềm tự hào nhiệt tâm đóng góp
Anh hân hoan, yêu quê hương mới
Tôi đi, cúi đầu đếm từng bước nhỏ

Đại lộ thênh thang, phố thị đông người
Dưới bóng cây, những đứa trẻ tóc vàng
Những thiếu nữ, có làn da trắng nuốt
Nhìn hân hoan trong ánh mắt môi cười

Nhìn đại kỳ màu vàng ba sọc đỏ
Đang tung bay, trong nắng gió, chợt nhớ..
Ngày nào, trên cổ thành Quảng Trị
Bảo vệ cờ này, bao nhiêu máu đổ

Tôi mong anh, đừng quên quá khứ.
Sống vô tư, không trách nhiệm ơ thờ
Tôi thì nhớ, mẹ cha, bạn bè xưa phố cũ
Việt Nam của tôi, đau khổ triền miên

Được tự do, một thời gian ngắn quá
Bảy mươi lăm, trong biển đỏ u mê
Anh muốn quên, sao tôi lại nhớ
Bỏ nước đi, tôi mất cả trời yêu ...
Tôi đang khóc, khi nghe có, tiếng cười ...
Những người ... chưa chạm mặt ... chiến … tranh!

Bạch Dương