Xưa kia ở tuốt trên trời,
Ngọc Hoàng Thượng Đế thảnh thơi thấy buồn.
Sai bắt một chú chuồn chuồn,
Xịt vô mười lít nước tương đem hầm.
Bỏ vô một ký ớt bầm,
Chanh chua 5 trái, me dằm 6 tô.
Nước mắt cá sấu 7 xô,
Dịu dàng một xíu, 8 tô dữ chằng.
Nêm thêm 9 chú lăng nhăng,
Mít khô, mít ướt cằn nhằn, ghen tuông.
Trăm gram nhõng nhẽo giận hờn,
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề.
Ngọc Hoàng hứng chí hề hề,
"Sản phẩm" hoàn tất không chê chỗ nào.
Sai thiên lôi lấy bột nhào,
Bắc Đẩu canh lửa, Nam Tào quạt than.
Cuối cùng một tiếng nổ vang,
Thế rồi "con ấy" tàng tàng bước ra.
Bèn đặt tên nó "EVA",
Còn gọi "con gái" hay là... "cô em"BK Hà Sơn Điệp sưu tầm
Một thời để
nhớ...
Cơm hay Phở
Bài thơ “CẦM… “
Chồng đi làm xa
Rượu và em...
Lỡ rồi... Một
đời trai
Chồng... Vợ...
Mình ơi! Mình à!
Chiều chiều...
Lỡ rồi
Chim...
Già...
Đầu xuân vợ chồng đối
đáp thơ con cóc
10 điều vợ dặn khi lái
xe
Thuật nịnh vợ
100 năm sau
Kiến thức tiếng
Ăng-Lê
Số đào hoa
Ngày xưa... Bây giờ
Trả bài
Áo lụa còn ...
Về phái yếu
Tình lính
Ba ru con ngủ
Sự tích quý BK phu
nhơn
Lý lưá đôi
Con đường tình ta đi
Tìm vợ tốt
Lớp 3 trường làng
Leo đèo
Đối đáp của đôi vợ
chồng...
Lời cầu Xuân mới
1001 định nghĩa về vợ
Tìm vợ...
Kính vợ đắc thọ
Nếu...
Vợ đánh không la
Đầu Xuân bói tuổi
Hãy vui và sống
Xem bói
Dô-ga
Tức cảnh sinh tình
Chuyện dài của anh
Việt kiều
Bất quân tử đại nhân
Họa "Leo Đèo"
Thiên Lôi
Vì sao? & Con Đười Ươi