DUYÊN TIỀN ĐỊNH

Trời về khuya đă lâu, mà sao hai con mắt tôi cứ mở hoài, đêm nào cũng vậy, nh́n sang chồng tôi bên cạnh, anh nằm ngủ thật thoải mái, thấy mà thèm. Nhè nhẹ ngồi dậy, tuy tôi cố gắng khéo léo ra khỏi giường để không làm anh thức giấc, thế mà :

_ Lại không ngủ được à? Nằm xuống đi, nhắm mắt lại cố gắng ngủ một chút, đêm nào em cũng thức thế này, bệnh chết. Hay để anh xoa lưng cho dễ ngủ?

_ Không cần đâu, tôi cười, em ra uống một ly sữa ấm, một lát là sẽ ngủ được thôi. Đêm nào chả thế. Anh cứ ngủ đi, mặc kệ em.

Nói xong tôi vào bếp, pha một ly sữa nóng, rồi đến bên chiếc ghế cạnh cửa sổ, ngồi xuống, nhâm nhi sữa và nh́n ra ngoài vườn. Ánh trăng thượng tuần soi những tia sáng yếu ớt xuống mảnh vườn nho nhỏ của tôi, xuống bộ bàn ghế nằm khiêm nhường ở một góc vườn mà thỉnh thoảng là nơi tụ họp, tán gẫu của anh và mấy người bạn cùng đơn vị ngày xa xưa ấy, gặp nhau để cùng ôn lại những kỷ niệm vui buồn của một thời khoác áo trận, như buổi chiều hôm nay, ba bốn ông họp lại lai rai vài ly bia, một vài món nhậu.

Tôi bật cười khẽ một ḿnh, nhớ lúc các anh hưng phấn, rượu vào, lời ra, cười nói rất to, không cần biết ḿnh đang ở đâu, thôi th́ tiếng ngọai quốc xổ ra tùm lum, tiếng Đan Mạch, tiêng Đức cả một ề, dù lúc đó tôi đang ở trong nhà mà nghe cũng không xót câu nào. Tôi chỉ biết lắc đầu:

_ Mấy ông này! Thiệt…

Thôi th́ cũng chẳng trách ǵ họ, hăy để họ níu kéo lại một chút thời thanh xuân đă qua, trong niềm vui chốc lát, khi tuổi già đă pha trắng mái đầu.

Tiếng anh ú ớ trong cơn mê vọng ra, nh́n về phía pḥng ngủ, tôi chép miệng:

_ Chắc hồi chiều uống hơi nhiều, bây giờ mới mớ như vậy. Biết vậy nói anh ấy uống ít thôi, nhưng mà làm sao cản được, người ta vui với bạn bè, cản nỗi ǵ mà cản, với lại thỉnh thoảng anh em họp mặt, có uống thêm một tí chắc cũng không sao, chỉ mong không tỉnh dậy kêu đau bụng là mừng rồi, v́ cái bệnh dạ dày,và cao huyết áp của ông ấy cũng phiền lắm cơ. Người lính này ngày xưa của tôi oai phong lẫm liệt, khỏe mạnh lắm, dường như ít khi thấy anh đau yếu. Bây giờ về già, không hiểu sao lại đổ ra đủ thứ bệnh, chán ghê đi.

Nghe ngóng một lúc, không thấy có động tĩnh ǵ, tôi lại yên tâm ngồi thưởng thức ly sữa của ḿnh.

Nói đến căn bệnh của chồng, tôi rùng ḿnh nhớ đến thời gian vừa qua, mới cách đây vài tháng, anh phải vào nhà thương nằm v́ bệnh cao huyết áp.

Đang khỏe mạnh , tự dưng huyết áp của anh đột nhiên cao lên bất thường. Đi bác sĩ, lượng thuốc uống được tăng lên, huyết áp không giảm, lại tăng lên và đổi thuốc. Không biết có phải v́ tăng lượng gram của thuốc mà làm anh mất ngủ không. Đêm nào anh cũng thức trắng đêm. Tôi làm đủ mọi cách mà anh cũng không ngủ được. nào bóp chân, bóp tay, xoa dầu, ngâm chân bằng nước ấm, nấu nước trà bằng tim sen, nấu hạt sen làm nước uống v..v..và v…v… Ai chỉ ǵ làm nấy, nhưng vô ích, thuốc ngủ càng tăng, càng không công dụng. Tôi lo v́ thấy anh càng ngày càng tiều tụy, bơ phờ, hốc hác. Cuối cùng th́ anh phải vào nhà thương.

Mỗi lần thăm anh về, tôi thấy tinh thần ḿnh xuống dốc thê thảm. Các con không muốn tôi bệnh, nên không cho tôi vào thăm nữa. Hàng ngày các con tôi báo cáo bệnh trạng của anh, nhưng v́ không được gặp anh, tôi lại càng lo lắng hơn. Lúc này, không biêt trông cậy vào đâu, tôi chỉ biết khóc và quỳ bên bàn thờ Chúa, cầu xin Đức Chúa và Đức Mẹ thương mà cứu giúp cho chồng gặp được thầy, được thuốc để khỏi bệnh.

Tôi là một người ngoại đạo, nhưng tôi tin, tôi tin thật nhiều vào Ḷng Thương Xót của Đức Chúa Giê Su và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, tôi tin Người sẽ không bỏ những ai t́m đến Người. Tôi chỉ biết khóc, biết cầu xin với Đức Chúa, với Đức Mẹ hàng ngày, cuối cùng Chúa và Mẹ đă nhận lời cầu khẩn của tôi, như một phép lạ, anh đă khỏi, các con đă đưa anh trở về bên tôi.

Lạy Đức Chúa Giê Su nhân lành, lạy Đức Mẹ Mari từ bi, chúng con muôn đời đội ơn Đức Chúa, Đức Mẹ đă thương mà chữa lành cho chồng con. Chúng con nguyện xin Người nhận nơi đây tấm ḷng chân thành kính mến, niềm tín thác tuyệt đối vào Ḷng Chúa Thương Xót của gia đ́nh chúng con. Amen

Có ai đă từng phải chăm sóc cho người bệnh mới thông cảm được với người chăm bệnh. Ngoài sự cực nhọc về thể xác c̣n có sự lo lắng, sự sợ hăi về bệnh t́nh, về sức khỏe của người thân nữa, nên tinh thần suy sụp khủng khiếp lắm. Bây giờ cứ nghe nói đến phải chăm người bệnh là tôi lại nổi hết cả da gà lên, sợ lắm .

X X X

Trời càng về khuya, cái lạnh h́nh như cũng lạnh hơn, co ḿnh trong chiếc áo len, tôi dỏng tai ngóng về phía pḥng ngủ, không nghe thấy ǵ, chắc anh đă ngủ say lắm rồi. Tựa đầu vào thành ghế, tôi chợt nghĩ mung lung về người đàn ông ngủ trong kia. Anh là chồng tôi đấy. Ngày đó tôi cứ tưởng là ḿnh sẽ không bao giờ yêu anh, làm vợ anh, thế mà chúng tôi đă sống với nhau hơn nửa thế kỷ rồi và cũng có mấy mặt con, dường như càng ngày tôi càng thấy yêu anh nhiều hơn, cần anh nhiều hơn.

Mẹ tôi nằm xuống. khi ấy tôi mười hai tuổi. Ba và tôi sống nương tựa vào nhau. Chỉ có hai cha con nên bao nhiêu thương yêu, ba dành cả cho tôi. Vô tư, tôi hưởng thụ t́nh yêu ấy như một điều hiển nhiên không chút thắc mắc. Thời gian trôi qua, cho tới một ngày, vô t́nh bắt gặp ba tôi đứng trước bàn thờ của mẹ rất lâu, h́nh như đôi vai của ba hơi rung rung, bất chợt trái tim tôi như nhói lên, tôi tự trách ḿnh thật vô tâm, chỉ biết ich kỷ chiếm hữu t́nh yêu thương của ba tôi mà không hề để tâm tới nỗi cô đơn, lạnh lẽo ba phải chịu trong bao nhiêu năm nay. Lẳng lặng, nhẹ bước đến bên cạnh ba, tôi ôm lấy bờ vai ông, giọng nghẹn xuống:

_Ba nhớ mẹ à?

_ Ừ.

_ Con cũng nhớ mẹ lắm! Mà…Con cũng yêu ba nữa. Ba ơi…hay là…

_ Cái ǵ?

_ Con biết ba yêu mẹ, nhớ mẹ, và ba cũng yêu con, thương con nữa. Nhưng mà ba ơi…Mẹ con mất cũng đă lâu rồi, và t́nh yêu ba dành cho mẹ con cũng đă quá đủ, hơn nữa ba cũng c̣n trẻ để có thể tạo dựng một hạnh phúc mới, hay là ba tục huyền đi nha ba. Con nghĩ mẹ con cũng không muốn nh́n thấy ba cô đơn, buồn rầu măi như thế này đây, c̣n con, con cũng không thể chịu được cảnh nh́n ba lẻ loi, u sầu, trong những năm tháng sau này đâu ba ạ…Hơn nữa, con là con gái sau này sẽ phải lập gia đ́nh, phải theo chồng, lúc ấy, lấy ai chăm sóc, đỡ đần cho ba lúc ốm đau, lúc trái gió, trở trời…

_ Ba biết chứ, nhưng ba không thể quên mẹ con. Đối với ba, mẹ con là một người đàn bà tuyệt vời, ba chỉ sợ nếu sau này gặp phải người không được như mẹ con, ba sẽ phải khổ vào lúc cuối cuộc đời thôi…

_ Không sao đâu ba ơi, mẹ con sẽ phù hộ cho ba gặp được người tốt như mẹ thôi.

Quay qua nh́n vào ảnh của mẹ trên bàn thờ, tôi cười:

_ Phải thế không hả mẹ? Đó, ba nh́n thấy không, mẹ cười bằng ḷng rồi đó.

Nh́n ảnh mẹ qua làn khói hương, tôi thầm khấn mẹ trong ḍng lệ đang dâng tràn trên khóe mắt :

_ Mẹ ơi, mẹ phù hộ cho ba, cho con nhe mẹ.

Mới đầu ba tôi c̣n phản đối việc cưới vợ, sau cùng nghe tôi dọa sẽ ở vậy không lấy chồng để lo cho ba tôi đến già, th́ việc tôi có thêm má hai đă được giải quyết nhanh chóng.

D́ Nhạn, vợ sau của ba tôi là một người hiền lành, chân chất. d́ chăm sóc ba tôi từ miếng ăn, giấc ngủ rât chu đáo. Ba th́ hài ḷng, không c̣n âu sầu, ủ dột hay cảm thấy cô đơn nữa, c̣n tôi cũng rất vui và yên tâm. Tôi thỉnh thoảng hay trêu ba:

_ Bây giờ ba hết c̣n lẻ loi, cô độc nữa rồi nhé, ba thấy mẹ con có giỏi không?

_ Giỏi, mẹ con th́ lúc nào cũng giỏi như vậy. D́ Nhạn tốt, nhưng ba không bao giờ quên được mẹ con. Với ba, không ai bằng bà ấy cả.

Mỗi lần nhắc đến mẹ, giọng ba luôn bùi ngùi như vậy.

D́ Nhạn tốt, nhưng có một điều tôi không được vui cho lắm, đó là khi đến với ba, d́ lại đem theo cả đứa con gái riêng của ḿnh. Ngọc năm đó mười sáu, cô gái này kém tôi hai tuổi, người trông cũng khá dễ coi, chỉ có một điều tôi không thich ở cô bé này là cặp mắt hay láo liêng, có vẻ gian gian làm sao ấy, lúc nói chuyện không bao giờ nh́n vào người đối diện mà mắt cứ đảo liên hồi, nhưng được cái nói chuyện cũng khá có duyên.

Ngọc kêu tôi bằng chị, cũng tốt thôi, tự dưng có một cô em gái từ trời rơi xuống cho nhà cửa đông vui thêm cũng chả sao.Tôi với Ngọc cũng ít khi đối mặt v́ tôi th́ sáng lên giảng đường học, chiều lại đi dạy kèm . C̣n Ngọc th́ ngoài giờ đi học, chiều nào cũng đi đến tối mới về, c̣n đi đâu và làm ǵ tôi chả quan tâm, chuyện ai, người nấy lo. Đó là phương châm của tôi. Thế rồi hai năm trôi qua, chúng tôi chung sống rất ḥa hợp với hai mẹ con d́ Nhạn ;

Một hôm vừa đi dạy về, d́ Nhạn đón tôi ở ngay cửa, d́ nói:

_ Chiều nay có một cậu tre trẻ đến t́m con, d́ nói con đi dạy đến bảy giờ mới về, cậu ấy hẹn mai sẽ trở lại.

_ Anh ấy có nói tên là ǵ không ạ?

_ D́ quên mất không hỏi tên, à d́ nhớ cậu ấy có mái tóc hơi dài, có vẻ nghệ sĩ lắm, cũng khá là đẹp trai.

Tôi cười:

_ Vâng, vậy con biết rồi, anh ấy là bạn con .

_ Bạn trai hả?

_ Vâng, chúng con quen nhau cũng được mấy tháng nay.

Tôi e thẹn trả lời, d́ Nhạn cười bảo tôi:

_ Khá lắm. Thôi đi vào rửa mặt rồi ăn cơm, giờ này chắc đói lắm rồi đấy nhỉ?

Vào bàn ăn, tôi thấy Ngọc đă ngồi ở đó, thuận miệng tôi hỏi:

_ Ủa, sao hôm nay về sớm thế, không đi chơi à?

_ Lũ bạn em rủ đi bơi, em không biêt bơi nên về trước, chắc sau này em phải đi học bơi mới được, không biết bơi, quê lắm.

D́ Nhạn từ trong bếp đi ra, nghe Ngọc nói vậy, d́ mắng át đi:

_ Bơi bơi cái ǵ, chỉ đàn đúm thôi, kiếm cái ǵ làm ra tiền có phải tốt hơn không?

Ngọc sụ mặt xuống, không trả lời d́, quay qua tôi, con bé gợi chuyện:

_ Anh Trứ bạn chị đẹp trai ghê.

_ Sao em biết anh ấy tên Trứ?

Tôi ngạc nhiên, ngừng ăn, hỏi lại

_. Hồi năy trước khi mẹ ra, em có nói chuyện với anh ấy, mà em gặp anh ấy mấy lần rồi, anh Trứ nói chuyện có duyên ghê chị ạ.

Tôi giật ḿnh làm rơi cả đũa:

_ Em gặp anh ấy ở đâu, lâu chưa, mà nói chuyện ǵ.

_Th́ ở nhà này chứ ở đâu, tụi em nói chuyện bâng quơ ấy mà, anh Trứ đến t́m chị, không có chị ở nhà, rồi anh ấy làm quen, hỏi em tên ǵ, quan hệ với chị như thế nào. Anh ấy c̣n khen hai chị em ḿnh xinh đấy chị. Nói chuyện với ảnh thich ghê đi.

_ Anh ấy đến sao em không nói lại với chị.

_ Anh ấy bảo em không cần nói cho chị biết, anh ấy sẽ gặp chị sau, ảnh nói sao em nghe vậy, ai biết đâu.

“ Con nhỏ này, đáng sợ thật, làm bộ ngây thơ, dám tán cả bồ ḿnh, quá quắt” tôi tức tối trong ḷng nhưng ngoài mặt cố làm ra vẻ dửng dưng:

_ Vậy hả, ờ Ngọc, dọn bàn dùm chị nghe, chị ăn xong rồi

Nói xong, tôi bước về pḥng ḿnh, kiếm quyển sổ ghi số của Trứ rồi qua pḥng làm việc của ba, v́ chỉ nơi này mới có máy điện thoại mà thôi. Đóng cửa lại, tôi bấm máy. Gọi một hồi mới nghe tiếng a lô của Trứ, cơn giận nổi lên, tôi xả bao nhiêu cái giận vào trong ống điện thoại. Mọi lần tôi giận, Trứ luôn luôn làm ḥa trước, nhưng không hiểu sao lần này Trứ không nhịn, thế là hai đứa căi nhau. Đây là lần đầu tiên, tôi to tiếng với Trứ, không biết lần này sẽ giận nhau bao lâu.

Mười hôm rồi, Trứ không liên lạc với tôi, dù tôi đă tự động gọi cho anh trước. Không lẽ chuyện nhỏ như vậy mà t́nh cảm hai đứa dành cho nhau bao tháng nay không thể níu kéo nổi sao. Buồn quá, tôi nhớ đến Như Hiếu, con bạn thân, gọi rủ nó đi lang thang cho khuây khỏa.

_ Như Hiếu ơi, cứu tao với!

_ Lại sảy ra chiến tranh giữa hai v́ sao hả?

_ Lần này chắc tao chết quá! Tôi sụt sùi

_ Khoan chết, chờ năm phút, tao tới ngay.

Nói xong, nó cúp điện thoại. Tôi thẫn thờ ra đứng trước cửa chờ . Lần nào cũng vậy, Trứ và tôi giận nhau, Hiếu luôn luôn là cái phao cho tôi bám vào. Nó ở bên tôi mỗi khi tôi cần. Hôm nay cũng vậy, Như Hiếu chở tôi đi ḷng ṿng, mua một đống đồ ăn vặt, rồi quay về nhà nó. Hai đứa vào pḥng đóng cửa, nó băt đầu quay tôi:

_ Nào, đầu đuôi câu chuyện ra sao, mau khai hết ra đây, tao biết mới phân xử được chứ.

Thấy tôi ngồi im không nói ǵ, Hiếu ôm vai tôi:

_ Mày ghen?

_ Không hẳn, nhưng thái độ của Trứ lần này lạ lắm. không c̣n ngọt ngào với tao như trước mà c̣n có vẻ như không muốn nói chuyện với tao nữa, có bao giờ ông ấy có người khác không?

Tôi nh́n Hiếu thắc mắc, nó bốc mấy hạt đậu phọng cho vào miệng:

_ Sao mày nghĩ vậy?

_ Có nhiều chuyện xảy ra lạ lắm, tao không nghi không được.

Thế rồi tôi đem chuyện Ngọc tỏ vẻ thích Trứ kể cho Hiếu nghe, nhất là mấy ngày gần đây, cô nàng c̣n nhờ mẹ ḿnh điều tra ớ nơi tôi về sở thích của Trứ là ǵ:

_Tao c̣n nghe d́ Nhạn mắng cô ta nữa “Bạn trai của Nhă Trúc thích ǵ đâu tới lượt con mà hỏi, đừng có vớ vẩn, bộ mày…Bộ muốn chia rẽ người ta hả? liệu hồn đấy.” “ Ôi dào, có nhiều việc chẳng chia mà cũng rẽ, con làm được sao mà mẹ mắng con. Thôi con đang vui, con đi đây, ở nhà mẹ thấy lại ngứa mắt”.

_ Nhă Trúc này, mày c̣n nhớ không, hôm tao gặp con Ngọc lần đầu tiên tao có nói với mày, con bé này xinh th́ có xinh đấy, nhưng cặp mắt vừa gian lại vừa dâm, mày cẩn thận, thật không ngờ. Bây giờ mày tính làm sao?

_ Đầu óc tao bây giờ đang rối lắm, tao không biết tính làm sao cả, thôi th́ tới đâu hay tới đó. C̣n nếu thật sự là hai đứa nó như vậy th́ tao buông bỏ. Loại người như vậy tao không cần, dù rằng tao rất buồn và rất đau. T́nh cảm chân thành tao trao ra bao ngày tháng như vậy để đổi lại cái kết khốn nạn như thế này, hỏi mày có đau không, có buồn không?

_ Đồng ư, nhưng chuyện chưa rơ ràng, mày khoan buồn, khoan hận vội. Thanh toán dùm tao cái đống lộn xộn này đi, mua cho lắm rồi không chịu ăn, chỉ thích khóc thôi, mả khóc có giải quyết được cái ǵ đâu nào. Nhă Trúc nè, mày c̣n trẻ c̣n đẹp lắm, thiếu ǵ người theo đuổi. Cả một khu rừng biết bao nhiêu là cây tốt, cây đẹp cho mày chọn, việc ǵ cứ phải đau buồn mà ôm lấy một cái cây đă bị sâu, bị mọt đục ruỗng cả thân như thế. Con gái chỉ có một thời thanh xuân mà thôi, quên đi những chuyện không vui mà hưởng thụ cuộc sống chứ, phải không nào. Mai tao với mày sẽ đi t́m hiểu vấn để rồi lúc đó quyết định cũng chưa muộn.

Trong ṿng tay vỗ về của bạn, tôi thấy tủi buồn đă vơi đi ít nhiều.

X X X

Sự phản bội của mối t́nh đầu giống như nhát chém trong tim, nó để lại một vết sẹo khó phai mờ, v́ thế mỗi khi nói đến chuyện hôn nhân, tôi lại sợ hăi và thu ḿnh lại. Đă hơn ba năm nay tôi đóng cửa trái tim cho thật kỹ, cố gắng phục hồi lại tâm lư của ḿnh sau lần cơi ḷng bị tổn thương sâu sắc, nhưng sao lại quá khó để mà quên thế. V́ thương tôi, nên khi đă nhiều lần làm mai mối cho tôi mà không thành, Như Hiếu bực ḿnh, nó mắng tôi như mẹ mắng con:

_Nhă Trúc à, tao không biết mày có tửng tửng không sau khi bị hai đứa cà chớn đó chơi mày. Mày nghĩ coi, năm nay mày bao nhiêu tuổi rồi, hai mươi ba rồi đó, bộ c̣n trẻ lắm sao? cứ ở đó mà để tang cho mối t́nh đầu chết tiệt của mày. Tụi phản bội chúng nó lấy nhau đă hai mặt con rồi, mà mày th́ vẫn là một mụ gái già, ế chỏng, ế trơ. Chúng nó không cười cho vỡ mũi ra à. Trời ơi, tao tức mày quá, Trúc ơi là Trúc.

Tôi tỉnh bơ:

_ Đứa nào cười th́ hở mười cái răng, mũi chúng nó vỡ chứ mũi tao vỡ đâu mà tao sợ. Mày tưởng mày có chồng rồi là có quyền lên lớp xỉ vả tao hả? Tao ế à, không có đâu, tại tao sợ đàn ông thôi, nhất là mấy chàng trai trẻ cỡ tụi ḿnh, chữ chung t́nh không có trong tự điển sống của bọn họ. “Một lần cho tởn tới già, đừng đi nước mặn mà hà ăn chân” các cụ đă dạy thế mà.

Thấy tôi cứ trơ như đá, vững như đồng, Như Hiếu chán chẳng thèm đả động ǵ đến chuyện chồng con của tôi nữa.

C̣n d́ Nhạn, d́ khóc và xin lỗi tôi nhiều lần, d́ nói:

Trúc ơi, con tha lỗi cho mẹ con d́, d́ không ngờ con Ngọc nó lại tệ hại như vậy, D́ sẽ đưa nó về quê với ngoại nó…

Tôi ngắt lời d́:

_ Nghĩa là d́ cũng đi luôn, d́ bỏ ba con hay sao? con biết trong chuyện này d́ không có lỗi, con cũng không giận d́ đâu…

_ Không, không, lấy chồng th́ phải theo chồng, d́ sẽ quay về để lo cho ba con, d́ rất quư ông ấy. Cám ơn con đă không giận di, d́ hứa sẽ về sống vơi ba con, con cứ yên ḷng.

Tôi cứ tưởng sau lần đổ vỡ này, tôi sẽ không c̣n đủ can đảm lao vào bất cứ một cuộc t́nh nào khác, nhưng vận số cuộc đời đă đẩy tôi vào với anh.

Trong đầu tôi, một chút kư ức lại chợt trở về. Lần đầu tiên gặp anh là vào một buổi chiều thứ bảy, tôi vừa từ thư viện về nhà, chưa kịp rửa mặt th́ nghe tiếng gơ cửa, mở ra, trước mặt tôi là một sĩ quan khoảng hai bốn, hai lăm tuổi. Tôi c̣n đang ngơ ngác, chưa kịp hỏi ông cần ǵ, th́ người ấy đă tự giới thiệu tên ḿnh là Tấn, Phạm Quang Tấn và nói lư do đến đây. Nghe nói ba bị tai nạn, tôi hoảng hốt, vô tâm chụp lấy cánh tay anh ta, nói mà như muốn khóc:

_ Ông ơi, ba tôi có làm sao không, bị thương có nặng không? Ông đụng ba tôi có phải không? Sao ông lại đụng ba tôi. Tôi phải làm sao bây giờ, ba ơi, hu hu .

Thấy tôi cuống quưt, người lính vỗ nhẹ lên vai tôi và giải thích:

_ Xin cô b́nh tĩnh,bác Tâm hiện tại đang ở nhà thương, có bác sĩ lo rồi, cô yên ḷng. Tôi không phải là người đụng ba cô mà chỉ là người qua đường, giúp đưa bác vào nhà thương. Bác nhờ tôi báo tin cho gia đ́nh. Nhân tiện, sẵn có xe, bây giờ cô có muốn vào thăm bác th́ ḿnh cùng đi.

Lúc này tâm trí tôi chỉ luôn nghĩ về ba của ḿnh nên khi người kia đề nghị chở đến bệnh viện, là tôi líu ríu theo ngay. Trên xe, Tấn, tên người sĩ quan, kể từng chi tiết vụ tai nạn, sau cùng anh kết luận:

_ Cô cũng đừng quá lo lắng. Lúc đưa bác Tâm vào bệnh viện, bác vẫn c̣n tỉnh táo lắm, v́ vậy bác mới có thể nhờ tôi đến báo tin với gia đ́nh chứ. Trước khi đi kiếm cô, tôi đă gửi gấm bác cho một người bạn cũng là bác sĩ ở đây trông nom dùm, cô yên tâm đi.

Tôi lúng túng đến thảm thương:

_ Vâng… vâng cám ơn anh, anh tốt quá, tôi…tôi cũng xin lỗi v́ lúc năy đă hiểu lầm anh, mong anh bỏ qua cho…

_ Không sao, lỗi phải ǵ. Ai ở trong tâm trạng đó mà không hiểu lầm cơ chứ. À, tôi phải xưng hô với cô như thế nào nhỉ?

_ Tôi tên Trúc, Nhă Trúc.

_ Tên đẹp như người. Tấn cười, khen thật không phải nịnh cô đâu.

_ Cám ơn anh.

Lấy lại được sự b́nh tĩnh, nh́n anh, tôi cười nhẹ:

_Ba tôi thật có phúc nên đă gặp được anh giúp đỡ, anh thật là người tốt, xin cám ơn anh, cám ơn anh rất nhiều.

Tấn cũng cười, anh đùa:

_ Ơn th́ tôi nhận nhưng cám th́ trả lại cho cô, cô đưa nhiều cám thế, làm ǵ với đống cám này đây, nhà tôi đâu có nuôi heo. Ha ha ha

_ Nhà tôi cũng đâu có nuôi heo/

Giữa chúng tôi bây giờ, sự xa lạ, bỡ ngỡ lúc ban đầu không c̣n nữa nhờ cách nói chuyện duyên dáng của anh, c̣n ḷng tôi lúc này những lo lắng và ngại ngùng cũng giảm đi rất nhiều.

Tới bệnh viện, sau khi gặp ba, thấy ông vẫn c̣n tỉnh táo, người chỉ bị trầy trụa vài nơi, các vết thương cũng đă được chăm sóc cẩn thận, c̣n cái chân may mắn là không bị găy mà chỉ bị nứt nhẹ, cần bó bột một thời gian sau sẽ lành lặn, đi đứng lại như thường, tôi cảm thấy trong ḷng nhẹ nhơm hẳn.

Sau khi nói chuyện với ba, để ông nằm nghỉ ngơi, tôi rủ anh ra ngoài hành lang:

_ Anh Tấn này, anh không cho nói cám ơn nên tôi không nói, nhưng tôi và ba tôi rất biết ơn anh. Anh là người tốt nhất trên đời này. Anh không những chở giúp ba tôi đến bệnh viện khi ba tôi gặp nạn mà c̣n đóng giúp tiền chữa bệnh cho ba tôi nữa. Số tiền này, hiện tại tôi không mang đủ, anh cho tôi số điện thoại và địa chỉ nhà, ngày mai tôi sẽ xin mang gửi trả lại anh đầy đủ.

_ Ấy, ấy không được, Tấn xua xua tay, cô có trả tôi cũng không lấy đâu.

_ Tại sao vậy? Mượn nợ th́ phải trả, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà, anh nói ǵ kỳ vậy?

_ Có ǵ đâu mà kỳ, tôi đâu có cho cô mượn ǵ đâu mà cô đ̣i trả. Này nhé, tôi hỏi cô, tôi có đưa tiền cho cô không, không đưa phải không, nếu không đưa tức là không cho vay, không cho vay làm sao lấy tiền đây.

_ Nhưng mà…

_Không nhưng nhị ǵ hết. Chuyện này tới đây thôi, nếu cô thấy áy náy th́ tôi có một điều kiện trao đổi, cô đồng ư với điều kiện này th́ số tiền kia không được nhắc đến nữa, chịu không?

_ Điều kiện ǵ?

Tấn kề tai tôi th́ thầm:

_ Chúng ḿnh làm bạn đi nhe, v́ tôi là người tốt nhất trên cơi đời này!

Chúng tôi chính thức là bạn nhau từ hôm ấy, một t́nh bạn thuần túy trong sáng, v́ trong tim tôi vẫn c̣n có một vết sẹo chưa mờ hẳn.

Như Hiếu rất vui khi nó biết tôi quen anh nó, người mà nó luôn luôn muốn gán ghép cho tôi.

Thời gian qua đi, vết sẹo ḷng của tôi dường như đă mờ nhạt đi ít nhiều, từ ngày quen biết Tấn, tôi thấy cuộc đời như đáng sống hơn, đẹp hơn và tôi cũng cười nhiều hơn.

_Nhă Trúc này, h́nh như bây giờ tao thấy mày vui hơn trước th́ phải, có lư do ǵ đặc biệt không?

_ Chả có lư do, lư trấu ǵ hết, tại tao thấy vui th́ vui thôi.

_ Không phải tại ông anh tao sao?

_Anh Tấn?

Tôi trầm ngâm nhớ lại cách đây một tháng, sau khi quen nhau một thời gian dài, đột nhiên một hôm Tấn rủ tôi đi Vũng Tàu chơi, tôi nhận lời anh một cách vô tư. Tôi không thắc mắc ǵ v́ từ ngày quen nhau, anh luôn đối xử với tôi như một cô em gái, không một cử chỉ hay lời nói nào quá phận. Hôm đó, sau khi hai chúng tôi đi dạo một ṿng trên băi biển, Tấn nắm tay tôi kéo đến bên một tảng đá:

_Ḿnh ngồi đây nghỉ một chút cho đỡ mỏi chân.

Tôi ngồi xuống, nắm tay áo anh ra hiệu:

_ Anh Tấn, cũng ngồi xuống đây đi, chỗ này ngồi nh́n hoàng hôn trên biển th́ quá là tuyệt vời, anh nhỉ?

Đợi măi không thấy anh trả lời, tôi quay sang, bắt gặp anh đang nh́n tôi, ánh mắt thật khác lạ, nửa như tŕu mến, nửa e dè, bất giác trái tim tôi đập nhanh một nhịp. Anh vẫn nh́n tôi không nói ǵ, tôi cười giả lả:

_ Bộ hồi năy ăn kem bị dính lên mặt hả?

Anh lắc đầu, chợt hai tay anh nắm lấy bàn tay tôi, giọng anh run run:

_ Nhă Trúc, làm bạn gái anh nhe.

Cúi mặt xuống tránh ánh mắt của Tấn, tôi nhẹ nhàng rút tay ḿnh ra khỏi tay anh, miệng lí nhí:

_ Em xin lỗi, em vẫn chưa sẵn sàng. Anh biết trái tim em vẫn c̣n rất đau lắm.

_ Anh biết, nhưng đừng từ chối anh nhanh như thế. Em hăy cho anh một cơ hội, được không? Ba hôm nữa anh phải đi xa, đi tu nghiệp ở Mỹ sáu tháng. Anh sợ nếu hôm nay anh không nói với em, không biết sau ngày trở về nước, anh c̣n có dịp nào nữa hay không, hay lúc đó…. Nhă Trúc ơi, anh không muốn mất em. Em có thể cho anh một hy vọng là em sẽ chờ và cho anh một câu trả lời anh mong muốn trong ngày anh trở về, có được không Trúc?

Nh́n cặp mắt tha thiết của anh, tôi chợt nhận thấy ḿnh đă có câu trả lời rổi:

_ Vâng em hứa, nếu có muốn thay đổi, em cũng sẽ chờ và cho anh câu trả lời thỏa đáng trong ngày anh bước xuống máy bay, anh yên tâm rồi chứ.

Anh trông trả lời tôi, chỉ đưa đôi mắt buồn buồn nh́n về phía chân trời nơi có một cảnh thật huy hoàng đang diễn ra, mặt trời đang từ từ lặn xuống dưới mặt biển. Nh́n khuôn mặt buồn buồn của Tấn, tôi biết anh chắc chẳng cảm thấy gi là đẹp đâu, nhưng với tôi th́ quả là tuyệt vời. Tôi chợt nghĩ , nếu tôi thật sự chấp nhận anh th́ đây có phải giữa chúng tôi đă có một mối duyên tiền định không?

_ Ê Nhă Trúc, mày mơ mộng cái ǵ vậy, tao hỏi sao mày không trả lời.

_ Trả lời cái ǵ?

_ Tao hỏi mày với ông anh tao đi tới đâu rồi

_ Đi đâu là đi đâu? Anh mày ở Mỹ, c̣n tao ở Việt Nam.

_ Thôi không đùa nữa, bộ mày tính ở vậy hết kiếp sao?

_Thế th́ mày kiếm cho tao một ông bồ khác đi. Nhưng mà này, mày nói cũng đúng, tuổi xuân sẽ đi qua nhanh chóng, nó không chờ đợi ai hết.tao nghĩ lại rồi, ba năm đóng cửa trái tim cũng đủ rồi, bây giờ phải mở ra cho nó đập lại chứ. Được, tao chấp nhận lần mối mai này của mày, tao sẽ thử.

_ Bravo, đây mới đúng là Nhă Trúc của tao.

Nói xong,Hiếu hôn chụt một cái lên mặt tôi, rồi cười khanh khách, bỗng nó nghiêm mặt lại:

_ Mà không được, ông Tấn mà biết tao kiếm bồ cho mày, ổng dám xẻo thịt tao cân kư bán lẻ lắm.

_ Vô duyên, tao với ổng chỉ thuần túy là bạn thôi, ổng đâu có quyền cấm tao đi t́m t́nh yêu của ḿnh.

Hiếu dơ tay găi găi cái đầu:

_ Nhưng h́nh như ông ấy thích mày th́ phải. Ông ấy chưa ngỏ ư ǵ với mày sao?

_Rồi, nhưng tao từ chối.

X X X.

Nhớ lại khuôn mặt bực bội đến ngơ ngáo của Như Hiếu lúc đó, tôi bật cười thành tiếng, bỗng một bàn tay đặt lên vai, và tiếng nói nhẹ nhàng của Tấn vang lên trong đêm tối:

_ Khuya rồi, em c̣n chưa ngủ sao, ngồi đây cười cái ǵ vậy?

_ Á, anh làm em hết cả hồn, mấy giờ rồi anh?

_ Gần ba giờ rồi, thôi vào ngủ với anh, không có em anh ngủ không yên giấc

Vừa lúc đó, chuông đồng hồ điểm ba tiếng, tôi nghe Tấn lẩm bẩm:

_ Khuya quá rồi. lại mất ngủ thôi.

Bên ngoài, những giải ánh sáng yếu ớt của vầng trăng thượng tuần vẫn lờ mờ chiếu soi trong khu vườn nhỏ.

Tường Thúy

Tucson – AZ -- 14/03/2024

 

 

 


VĂN 

Duyên tiền định
Có những chiều mưa
Chim trời bạt gió
Chiều buồn biên giới
Có những chuyến tàu
Trời cuối đông buồn