Xin Lỗi Tháng Tư!

Bình Ngọc

Thời trai trẻ, gác bút nghiên, gác mọi ước mơ…
lên đường ”đánh Mỹ!”
Cây súng trên vai, máu đỏ trong tim!
Mụ lí trí! Hùng hục vượt Trường Sơn.
Đêm nghỉ, ngày đi, giày vẹt gót, áo sờn vai thấm lạnh!
Mẹ còng lưng vắt kiệt sức, mỏi mòn, thao thức đợi con về!
“Ba mươi tháng Tư”: Bên Thắng cuộc, hả hê!!!
Con trở thành kẻ “kiêu binh!” trong đoàn “quân Giải phóng!”
Nhưng! Ba mươi tám năm sau con vô cùng thất vọng!
Không hiểu mình đi Giải phóng cho ai???
Chỗm trệ trên cao, toàn những kẻ bất tài!
Đáy xã hội, nhiều “dân oan!” mất đất.
Những nghịch lý, tai ương… chồng chất!
Khoảng cách “sang, hèn” cứ rộng mãi ra.
Người ở “quê” không còn tha thiết với “ao nhà”.
Tràn vào Miền Nam “ngoạ, chiếm, xâm canh…từ núi, rừng,
chợ búa, thị thành, lầu cao, gác tía….!”
Ngay như nhà ta thôi!
Chỉ có mình tôi “gọi là: góp công giải phóng”.
Chẳng tước quan gì! Mà cũng cả xóm kéo vào.
Người thì bán rau, lượm ve chai, giặt ủi, bán thịt chó, thuốc Lào …
Thậm chí có cả lừa gạt, bảo kê, hút chích, đĩ điếm, bụi đời…
Đi đâu, ở đâu cũng gặp toàn người “ngoài ấy”.
Còn đố ai tìm thấy bóng dáng người “miền trỏng!” hiện diện trên quê hương mình đấy?
Nhà cửa, ruộng vườn ngoài ấy họ bỏ hoang ???
Quê Hương tôi, tên thật đẹp (làng Vàng).
Cũng có đình, chùa, bờ xôi, ruộng mật!
Không hiểu vì sao nhiều người “bỏ tất ?”
để vào Nam chen lấn, đua đòi?
Riêng tôi
Đã hơn sáu mươi năm, đang ở cuối cuộc đời .
Vẫn cháy bỏng! Muốn được về nơi mình “chôn nhau, cất rốn!”
Đã mấy năm nay, tôi đã làm kẻ “chạy trốn!”
Trốn khỏi “sai lầm !” những năm, tháng …đã đi qua!
Trở về quê hương, cất lại một nếp nhà!
Tập làm nông, ngớ ngẩn tìm những mảnh gốm xưa,
và “Hoài niệm!” thuở ấu thơ ….
Bỗng choàng tỉnh! Đôi khi tìm thấy mình trong đó.
Cửa, cổng nhà tôi cứ mở toang!
Kể cả khi trời đang nổi giông, nổi gió …
Mỗi tháng Tư về tôi lại nhớ vào Nam!
Xin lỗi ! “tháng Tư!”
Xin lỗi ! Miền Nam, những việc tôi đã làm!
Xin lỗi tất cả!
Cả những người “bên thua cuộc!”
Biết sao được !
Mọi người chúng ta sinh ra, đâu có thể chọn được thời cuộc
Nhưng : Lẽ đời, Đen, trắng phải phân minh!
Xin lỗi! “Tháng Tư!”
Hãy tha thứ cho mình! Rất chân thành, chứ không phải lời giả dối.

&&&

Cảm Tạ Miền Nam

PhanHuy

Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói
Với Miền Nam, miền đất mới thân quen
Một lời cảm ơn tha thiết chân tình
Của Miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật.
Tôi còn nhớ sau cái ngày "thống nhất"
Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.
Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.
Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động
Đất nước con người dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
Giận đảng giận đoàn bao năm phỉnh gạt.
Sinh ra lớn lên sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng "kính yêu"
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là chim vẹt.
Mở miệng ra là: "Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mac Lenin
Tiến nhanh tiến mạnh lên thiên đường vô sản."
Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang tính bằng tem phiếu
Nhân phẩm con người chẳng khác bèo dâu.
Cảm tạ Miền Nam phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.
Cảm tạ Miền Nam khai đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không là Cac Mac và Le nin ngoại tộc.
Cảm tạ Miền nam mở lòng khai sáng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung quốc và Liên xô đại vĩ
Cảm tạ Miền Nam đã một thời làm chiến sĩ
Chống lại Cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỷ
Dù không thành công cũng đã thành nhân.

 

 


Thơ

Thơ cũ 2013
Thơ cũ 2012
Thơ cũ từ 2011...


Cám ơn Sương
Hình ảnh một mùa xuân
Lời trần tình của gái điếm
Chàng là thơ  
Dưỡng sức thôi  
Viết để nhớ ngày nhập ngũ  
Giáng sinh nguyện cầu  
Cảnh cũ tình xưa  
Chiếc xuồng quê hương  
Tình bạn
Thương nhớ MẸ  
Đắng nhớ thương  
Hào quang người lính Cộng Hòa  
Tôi yêu nước Mỹ  
Đợi  
Bài thơ Xuân kỷ niệm về cây trái miền nam  
Tình người em gái thời chinh chiến  
Tình mùa chinh chiến  
Tạ ơn đời  
Tám chữ viết cho em  
Học làm thơ  
Tình gởi trong thơ  
Ước nguyện 
Thương nhớ hoài mơ  
Tình đẹp trái tim mồng tơi 
Giờ đã điểm
Sinh nhật
Tiếc thương Cụ Ngô
Nghe dân chửi mát
Mãi mãi bên em
Buồn rơi.... đời vui  
Nhớ hoài áo trắng  
Màu thanh bình

Lệ đá buồn
Tình nhớ
Hãy sáng suốt
Nhớ thuở ngày xưa

Đốt đuốc tìm Tự Do
Một thời oanh liệt
Thơ viết cho người
Anh nhớ mang cho em
Cõi trần ai
Chửi thẳng
Dòng sông năm nào
Báo ơn người
Đơn phương
Viết cho cô giáo năm xưa...
Về quê hát khúc Khải Hoàn
Chờ nhau
Tổ cha bọn bán nước
Xinh tuổi xuân thì
Cõi người ta
Mười sáu chữ "tồi" và bốn "dốt"
Rồi mai đây  
Phải giữ quê hương  
Giỗ chung  
Có anh  
Thất ngôn viết cho em  
Chiều qua thánh địa
Khóc bạn  
Vần vũ trời Nam  
Cuốn phim quay lại
Thơ cay - Bóng đêm  
Thơ tình Hiền Khô  
Nghĩ về Đất Nước & Tổ Quốc  
Sống cõi âm  
Bát Khuất... Bất Khuất... 
Một nửa 
Tình đẹp đất Tây Ninh  
Cảnh của đời thường  
Xin đừng hỏi 
Ôi! Ngậm ngùi...  
Viết gởi anh
Mùa Thu ký ức  
Ngậm ngùi  
Bán nước...  
Hương tóc buồn  
Lòng ước tình mơ  
Bài thơ ấy  
Hoa cài đầu súng  
Một ngày của ta  
Chùm thơ "Kí ức tình xưa"  
Tình đẹp mùa nhãn chín  
Giọt hồng sương  
Nhắn ai đi về đất phương Nam  
Thương nhớ ngậm ngùi  
Ngồi ăn mà nhớ  
Xin cứu lấy con dân VIỆT NAM  
Gặp lại người

Khóc cho quê hương  
39 năm tôi vẫn khóc  
Thơ tôi viết  
Món quà từ Brasil  
Giã biệt  
Đi với mưa Thu  
Nối tiếc  
Những chiều mưa  
Muỗi trong tù 
Anh... nhớ mang về cho em  
Nói với đầu gối  
Ý giữa rừng  
Đôi dòng cảm nghĩ về thơ Dư Thị Diễm Buồn

Giã từ Kontum  
Cất bước sang ngang  
Có những người Cha  
Cảm tạ miền Nam  
Nhớ mùa hoa Phượng 
Ta về em nối lại dòng thơ  
Thư cho con 
Đối diện quân thù phú
Xin ngồi xuống đây  
Con đường kỷ niệm  
Tiếng thét gào  
Bài thơ gửi bạn  
Ngược gió  
Hiu quạnh  
Đêm trong thung lũng  
Bên bờ sinh tử  
Mộ gió  
Mời bạn hãy cùng tôi
Thân phận  
Thu sầu  
Hương tràm thương nhớ  
Thương cô gái Sóc Trăng  
Cả nước ngán ngẩm  
Anh loạn thị rồi  
Đường đời đổi thay  
Ray rứt biển đông  
Nhắn ai đi về đất Phương Nam
Ngồi xuống đây  
Quê hương còn lại  
Hứa với tao  
Lửa đã bùng lên  
Áo tím mẹ hiền  
Đôi mắt buồn  
Trăng buổi đoàn viên  
Vẫn hoài ý nhớ  
Thề hứa  
Mùa hoa khế  
Hạt cát Trường Sa  
Nỗi buồn phố cũ  
Nhớ vầng trăng thềm cũ  
Giọt buồn  
Lá thư tình cũ  
Mẹ ơi!  
Chỉ một mình em hiểu 
Góp lửa chị em ơi! 
Sông Bến Hải chia đôi tình mẫu tử 
Chúa Phật đâu rồi ?  
Bức tranh quê
Khi mầy về...
Diễm diễm tình em
Nhớ Sóc Trăng
Non sông gấm vóc
10 thương xứ Bạc quê tôi
Hè Cali
Chút tình cho Thủ Đức
Một thoáng ngày xưa
Danh
Niềm đau dân tộc
Như giọt sương buồn
Thơ viết trong tháng ba
Tạ ơn chiến sĩ VNCH
Cuộc đời
Chuyến xe kỷ niệm Bạc Liêu
Gởi người dưới mộ
Ải Nam Quan
Ghét yêu!
Thương thời áo trắng
Hồng sương
Chạnh lòng hương xưa
Thương cô gái Bạc Liêu
Hà-nội bây giờ...
Về lại tim
Sao anh không về thăm Tiền Giang
Xuân này cháu không về
Em yêu dấu, khi chúng mình già
Viết gửi em ngày Valentine
Chung thủy
Thơ tình - Đáng yêu
Trời cao có mắt  
Tình xuân ray rứt  
Hoa tím rau muống  
Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa  
Nói với con  
Hoa tuyết  
Tâm khúc gửi em  
Chùm thơ xuân đầu năm  
Thơ mồng 5 tết Giáp Ngọ  
Ôi! Thời vàng son của Huế hỏi còn không?  
Bởi còn đây nỗi đau Tết Mậu Thân   
Xuân hy vọng
Xuân 2014  
Đất nước lại bước sang xuân Giáp Ngọ  
Chiếc nôi Tháng Giêng  
Lời chúc gởi Hồng Lan  
Nụ hôn của biển
Xác em nay ở phương nào  
Nhớ xuân  
Mai này anh trở lại  
Yêu ngụy quá 
Nhớ mùa xuân cũ  
Chút quà lực chọn  
Vì chúng ta là người VN 
Tổ quốc tôi còn lối thoát 
Học cao hay thấp  
Anh hùng năm bảy mươi tư  
Yêu ngụy quá  
Xuân về trên đất miền tây  
Chúc tết bạn già
Mừng sinh nhật & Lời chúc...
Lời cuối cho em
Sẽ có nhiều thằng hèn