(Kỷ niệm buồn Ngày chia tay.....)
Anh hẹn em ra , quán cafe , nếm huơng vị đậm đà
Nhìn trong hố mắt , anh ân cần nói ,
Em hãy trở về giòng sông thơ mộng ngày xưa
Quên đi hiềm khích , bỏ qua nhiều tự ái
Bên bến đời , còn nhiều ánh mắt ân cần ....
Em lặng thinh , cúi nhìn lòng bàn tay trắng
Nhúc nhích gót giày , mòn gót vì buớc đã qúa xa
Áo thay màu , hai vai mỏi , xoải cánh trên bầu trời tím
Đơn lẻ một mình , sống lặng thinh có hơn gì loài cây cỏ .....
Tiếng thở dài ,buồn ơi, nén trong lồng ngực ,
Em nguớc nhìn , dáng anh vẫn còn trẻ , ánh mắt ấm nồng
Em chợt thoáng nghiêng yeah soi mình trong đáy cốc....
Những tháng ngày , cùng chung vui, bao thuơng , nhớ hân hoan
Phút tao phùng , bạn bè cũ líu lo như bình minh chim hót
Tủi mừng, mừng tủi , lời chúc tụng , hỏi han
Hóa ra thằng này, đứa nọ vẫn an toàn sống thọ,
Chưa chễm chệ lên lon giữa hai hàng nến bàn thờ
Sống như mơ , em ngây thơ trao hết tấm lòng
Không giữ lại , chút vốn liếng làm hành trang những ngày còn lại
Em hân hoan , cởi xiêm y trút trọn đam mê vào dòng sông kỷ niệm thần
kỳ
Có ngờ đâu , nhiều ánh mắt hằn học , nhiều con tim khép kín
Chờ sơ xuất ,lạnh lùng thẳng tay vút ngọn roi ganh ghét tỵ hiềm
Không khoan nhuợng , không đếm xỉa , bạn bè ,chiến hữu , ....
Rồi dối gian , phân trần, rỉ tai bóp méo cuộc tình trong sáng đôi ta
.....
Em không tổn thuơng , nhưng ngao ngán , ê chề
Nguời tình cũ , tuởng đâu hào hoa phong nhã
Bao dung , độ luợng , chín chắn truởng thành
Trong phút chốc , hiện nguyên hình 1 gã khờ , ấu trĩ hẹp hòi ....
Ở lại chi nữa ,đã mất rồi, giòng sông đã ô uế
Gối chăn còn vuơng hơi ấm mặn nồng
Nhưng , giọt nuớc mắt rơi , đêm động phòng hoa chúc
Cũng đủ cay , đủ đắng , sát muối vào vết thuơng chưa liền miệng ....
Em nguớc mặt , nói với anh như lời tâm sự
Anh có biết , đối với em , BẤT KHUẤT là mối tình đầu
Là thuở ban đầu , là mộng mơ, là một trời rạo rực
Khi em chớm tuổi đôi muơi , còn trong trắng hồn nhiên
Buớc vào đời , bắt đầu 1 cuộc sống không ngày mai , mất định huớng
Dễ gì quên , những vết chân nhẹ buớc trong lòng ,
Làm sao phai nhạt đuợc ,con đuờng mình chung buớc ?
Giờ dã phôi pha , ân tình cũ nhạt nhoà
Em vẫn nhớ , vẫn in sâu hình bóng
Những ngày tháng ấm êm , những nhung lụa ân cần
Ngày nào đó , anh thay đổi vóc dáng
Không cần lời xin lỗi , miễn thực tâm anh chuyển buớc trở mình
Em sẽ đến , bên anh cùng sánh buớc
Nói với nhau ,đếm với nhau, những nhung nhớ vỡ òa
Bao lâu anh còn tuởng mình là tất cả
Là thần thoại , là cổ thụ , là chúa tể sơn lâm
Bao lâu anh còn mời khách , ngồi chung bàn , ăn nói phải giữ kẽ
Chén ruợu nồng sẽ phai nhạt đam mê
Em sẽ còn đứng bên đời lặng lẽ
Ngồi một mình , hững hờ nhìn phôi phai tình nghĩa bốn muơi năm ....
Bạch Duơng