“There are irreplaceable losses that even time cannot fade.”
The Boat - Life: The Journey
Đất nước tôi, Việt Nam - từ tháng Ba 1975 - người dân miền Nam đă phải trả cái giá cho Tự Do bằng nước mắt và máu xương của chính ḿnh; trong một cuộc chiến mà họ không bắt đầu, và cũng không mong muốn. Họ đă phải chiến đấu - chỉ v́ không muốn mất những ǵ đă có, những ǵ thuộc về ḿnh. Họ không muốn mất Tự Do và miền Nam của ḿnh.
Lịch sử dân tộc cho thấy rằng người Việt Nam không rời bỏ quê hương, ngay cả trong thời chiến. Suốt hai mươi năm chiến tranh, người Việt vẫn ở lại để chống lại quân cộng sản xâm lược, bảo vệ tự do của miền Nam. Cuộc di cư lớn nhất trong lịch sử chỉ xảy ra từ tháng Tư năm 1975, sau khi miền Nam mất Sài G̣n, sau khi tiếng súng đă ngưng, khi chiến tranh đă kết thúc. Đồng bào Việt Nam chỉ bỏ nước ra đi sau khi miền Nam, mảnh đất tự do sau cùng, bị cướp đoạt; khi cộng sản đă chiếm trọn Việt Nam, chỉ v́ không thể sống dưới chế độ cai trị bất nhân ấy.
Người vượt biên, vượt biển t́m tự do cầu mong được sống sót, nhưng chấp nhận theo định mệnh. Bao câu chuyện thương tâm đă được biết đến. Hăy c̣n biết bao nỗi kinh hoàng đă vùi chôn theo thân xác của những người bất hạnh. Nếu không v́ thảm họa cộng sản, người Việt đă không phải vượt rừng, vượt biển để trốn đi; đă không có thảm cảnh hải tặc Thái Lan hăm hại, cướp giết thuyền nhân Việt Nam trên Biển Đông.
Quyển Running on Empty, do các tác giả Michael J. Molloy, Peter Duschinsky, Kurt F. Jensen và Robert J. Shalka đồng biên soạn, là một tài liệu về thảm trạng tỵ nạn Đông Dương giai đoạn 1975–1980. Sách được biên soạn rất công phu; có ghi lại biết bao câu chuyện thương tâm về người tỵ nạn cộng sản tại Đông Dương và thuyền nhân Việt Nam. Trong ấn bản tiếng Việt, C̣ng Lưng Vẫn Gánh, trang 120, có một đoạn hồi kư của một linh mục Ḍng Tên - từng phục vụ tại Đông Dương và sau đó quay lại để giúp các thuyền nhân - đă tường thuật về t́nh trạng thật bi thảm tại một trại tỵ nạn gần băi biển Thái Lan như sau: “Mỗi buổi sáng, khi chúng tôi đi xuống các băi biển, đều thấy thi thể - đàn ông, phụ nữ và trẻ em - trôi dạt vào bờ trong đêm qua. Đôi khi, có đến hàng trăm xác người, trông như những mảnh gỗ trên băi biển. Trong số các nạn nhân đó, có nhiều cô gái đă bị hăm hiếp, sau đó bị ném xuống biển để rồi chết đuối. Bi thảm đến mức ngôn từ không thể nào kể lại được… Đôi khi, cũng có người, nhờ phép lạ nào đó, vẫn c̣n sống sót. Họ nằm trên băi biển v́ kiệt sức hoặc bất tỉnh. Họ trôi dạt vào bờ trong đêm. Chúng tôi đă săn sóc, giúp họ được hồi sinh, khi chúng tôi t́m thấy họ…”
“Tất nhiên, thời tiết đă gây nhiều tai hại cho thuyền nhân; nhất là, đa số các phương tiện dùng để vượt biển đều nhỏ bé, mong manh, tồi tàn. Lại thêm, nhiều tàu thuyền vượt biển đă bị nhà cầm quyền Việt Nam bắn chặn và kéo về lại Việt Nam; những người c̣n sống sót th́ bị tù đày. Thế nhưng, thảm nạn cướp biển vẫn là nguyên nhân trầm trọng nhất. Chúng chặn bắt gần như tất cả các tàu thuyền của người Việt mà chúng thấy trên biển. Trước tiên, chúng t́m vàng – thậm chí chúng c̣n tàn bạo đến mức kéo và cậy lấy vàng bọc răng, từ trong hàm răng của mọi người. Sau đó là các cô gái… Để tránh bị truy bắt, chúng phá hủy thuyền và giết tất cả những người mà chúng hăm hại, và thậm chí chúng c̣n ném các cô gái xuống biển, sau khi đồng bọn đă thỏa măn… Và rồi, thi thể các thuyền nhân bị cuốn trôi vào bờ biển hoặc ch́m mất trong ḷng biển!”
Biết bao thảm cảnh đă được thế giới biết đến và gọi là “Asian Holocaust”; gợi nhớ đến thời kỳ Holocaust 1941–1945, khi người Do Thái bị quân Nazi lùng bắt và tàn sát. Trang 128 và 129 có ghi lại một tường thuật rất là kinh hoàng của tờ báo New York Times về chính sách man rợ của cộng sản Việt Nam đối với thuyền nhân người Việt Nam: “Các nguồn tin chính thức của Philippines hôm nay cho biết quân đội cộng sản Việt Nam đă giết chết 85 người tỵ nạn, trong đó có 45 trẻ em, khi thuyền của họ mắc cạn trên một ḥn đảo ở Biển Đông... Chỉ c̣n 8 người may mắn sống sót sau vụ thảm sát ngày 22 tháng Sáu năm 1979, họ trôi dạt đến đất liền và ẩn náu tại Philippines… Quân đội cộng sản Việt Nam đă bắn vào chiếc thuyền bằng súng cối, súng máy và các loại vũ khí tự động…”
Câu chuyện của thuyền nhân Việt Nam, thảm trạng tỵ nạn cộng sản, không chỉ là lịch sử.
Đó là những chứng tích sống thực, được lưu truyền qua các thế hệ. Những thế hệ thấu hiểu rằng tự do không do may mắn, không tự dưng mà có, mà luôn phải trả giá — bằng nước mắt, bằng máu, và lắm khi bằng chính cả mạng sống
Tháng Ba sắp hết.
Sắp đến Ngày Quốc Hận - Journey to Freedom Day của Canada.
Năm mươi mốt năm đă qua, kể từ biến cố 1975.
Thời gian qua mau, nhưng vết thương đau của thuyền nhân Việt Nam vẫn c̣n đó. Có những mất mát không ǵ thay thế được, mà thời gian cũng không thể xóa nḥa.
Hải tặc Thái Lan đă rất tàn bạo. Nhưng dù sao, họ là những người khác chủng tộc, và phần lớn đă phạm tội bởi ḷng tham và dục vọng nhất thời. Trái lại, tội ác của chế độ cộng sản, kéo dài từ khi cướp chính quyền ở miền Bắc năm 1945 và cho đến hôm nay, là có hệ thống, có chủ trương, có chính sách và do nhà cầm quyền cộng sản lănh đạo. V́ tấm ḷng rộng lượng, vị tha, người Việt tuy không quên, nhưng có thể tha thứ cho hải tặc Thái, nhưng tội ác của Việt cộng như sóng uất hận muôn đời vẫn cuộn dậy trên Biển Đông. Tội ác ấy đă khắc ghi vào lịch sử dân tộc bằng máu và nước mắt.
Bạo quyền có thể bóp nghẹt tiếng nói trong một thời gian.
Có thể làm tổn thương thân xác.
Nhưng không bao giờ có thể hủy diệt được khát vọng tự do của con người.
Một lần nữa, những câu chuyện của thuyền nhân Việt Nam nhắc nhở rằng:
Hành tŕnh t́m tự do chưa bao giờ kết thúc.
Không chỉ là quá khứ.
Không chỉ là kư ức.
Mà vẫn c̣n sống măi - trong lương tri nhân loại.
…để nhớ Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư.
Bùi Đức Tính
Tập Truyện Thuyền Đời
Chương 1 - Ḍng sông quê hương
-
Audio
Chương 2 - Xuân quê hương
-
Audio
Chương 3 - Con thuyền
-
Audio
Chương 4 - Cuộc đời
-
Audio
Chương 5 - Đêm vẫn đen -
Audio
Chương 6 - Chuyến đi cuối năm
-
Audio
Chương 7 - Rồi Tết lại
đến -
Audio
Chương 8 - C̣n thương quê
hương tôi -
Audio
Chương 9 - Nhớ cả trời
Việt Nam - Audio
Chương 10 - Một lần đi - Audio
Chương 11 - Từ ḍng sông
này - Audio
Chương 12 - Ngh́n trùng
cách biệt - Audio
Chương 13 - Vượt thoát - Audio
Chương 14 - Biển đông - Audio
Chương 15 - Chiều đen - Audio
Chương 16 - Biển
lửa - Audio
Chương 17 - Đêm trắng - Audio
Chương 18 - Lênh đênh - Audio
Chương 19 - Biển xanh - Audio
Chương 20 - Ngày mới - Audio
Chương 21 - Bến bờ - Audio
Chương 22 - Lần cuối - Audio
Chương 23 - Để nhớ, để
quên - Audio
Tiếng trống Mê Linh
Passage to Freedom
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Hồi Kư Thuyền
Đời của nhà văn Bùi Đức Tính
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long
Ngày oan trái! -
Audio
Đất nước tôi -
Audio
Tiếng trống Mê Linh -
Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách - Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio
Làng tôi - Audio
Sao em không đến - Audio
Anh đi!
- Audio
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang
Chuyện mất chuyện c̣n
Con chim Hoàng Yến - Audio
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa
Trăm đắng ngh́n cay
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn
Ngày anh đi
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride
We remember
Mùa hè đỏ lửa
Có chuyến bay
Lời ca
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Tết