Từ khi đảng cộng sản dùng bạo lực cướp chính
quyền đến nay, nhân dân không lạ ǵ nhà nuớc với cái luật rừng. Với
người Công giáo, đă từng có kinh nghiệm lịch sử lâu dài, nhất là từ
biến cố Ṭa Khâm sứ, Thái Hà cuối 2007 đến nay, dân chúng đă quá
biết bản chất của đảng và nhà nước cộng sản.
Tu viện Ḍng Chúa Cứu thế Hà Nội, là nơi một ḍng tu đă có từ trước
năm 1945, trước khi đảng cộng sản cướp chính quyền. Đất thuộc chủ
quyền của tu viện từ năm 1928, được xây dựng từ năm 1931.
Sau đó, năm 1973, tài sản của giáo xứ Thái Hà, bị nhà nước "mượn"
bằng quyền lực, để làm bệnh viện.
Mặc dù, điều 70 của Hiến Pháp 1992 có ghi rơ rằng: "Những nơi thờ tự
của các tín ngưỡng được pháp luật bảo hộ". Thế nhưng, luật pháp ghi
là một việc mà nhà nước tôn trọng và thi hành là một chuyện rất là
khác.
Đến hôm nay, nhà ḍng đă bị mất Tu viện, mất luôn cả Nhà nguyện cúng
hầu hết đất đai xung quanh. Với thế lực, bằng cách này hay cách
khác, nhà nước chuyển nhượng để chia chác nhau tài sản của giáo sứ.
Khu đất của nhà ḍng lần lượt rơi vào tay cá nhân và những kẻ có
chức quyền tại từng thời điểm khác nhau. Ngày nay, tài sản của giáo
sứ từ 71.000 mét vuông, chỉ c̣n sót lại 2.700 mét. Nhà nước dùng căn
pḥng sát ngay bên Nhà Nguyện, làm khu vệ sinh cộng cộng, Cung Thánh
là nơi trang nghiêm th́ bị dùng cho các dịch vụ ăn chơi nhảy nhót hạ
cấp.
Nhiều năm qua, linh mục và giáo dân giáo xứ Thái Hà kiên nhẫn gởi
kiến nghị xin trả lại khu đất trên để phục vụ cho mục đích tôn giáo,
nhưng chưa hề được giải quyết. Chẳng những thế, gần đây, nhà cầm
quyền Hà Nội đă đưa quân tới giáo sứ Thái Hà để cưỡng chiếm tu viện
Ḍng Chúa Cứu Thế.
Nhà cầm quyền hành động bất ngờ trong đêm tối, nhưng không bất ngờ
với mọi người, nhất là với giáo xứ Thái Hà, bởi họ đă có quá nhiều
kinh nghiệm trong quá khứ về kiểu tấn công này và đây là lần thứ tư,
giáo sứ và tu viện bị nhà nước tấn công đập phá. Lần đánh phá này,
có khác chăng là sự tráo trở nhanh chóng của nhà cầm quyền. Ban
ngày, mới vừa cho người đến giáo sứ Thái Hà khuyến dụ đối thoại th́
trong đêm xuống xua quân cưỡng chiếm tu viện một cách phi pháp, bất
nhân.
Vào khoảng 11 giờ tối thứ Tư 16/11, chính quyền đă huy động một lực
lượng hùng hậu bao gồm cảnh sát cơ động, công an, dân pḥng, chó
nghiệp vụ cùng các phương tiện như xe cứu hỏa, xe ủi, máy xúc đến để
tiến hành đồ án xây cất ngay trong đêm.
Dân chúng chưa thể quên các bài học lọc lừa, tráo trở của đảng cộng
sản và nhà cầm quyền. Giáo dân vẫn c̣n nhớ vụ Ṭa Khâm sứ, hết thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng, đến thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, đều tới
Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội hứa hẹn với đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt để
ngài rước thánh giá về, rồi ngay sau đó đă trở mặt cướp đoạt Ṭa
Khâm sứ để biến thành công viên.
Phương cách đàm để rồi đánh là một trong sách lược của cộng sản ngay
từ lúc nắm quyền cai trị. Cộng sản không bao giờ chấp nhận đối
thoại. Cộng sản như con chó sói gian manh, ngon ngọt lừa lọc, xin
gởi một chân để nhử và chờ cho con mồi v́ ḷng tin nhẹ dạ mà quên ư
thức, rồi bất ngờ tấn công.
Sự kiện nhà cầm quyền Hà Nội ngày đàm, đêm xuống, kéo quân tới đánh
chiếm tu viện Ḍng Chúa Cứu Thế, như mới đây, thực ra chỉ là một bài
học xưa cũ, lập đi lập lại. Nhưng là bài học đáng giá, một lần nữa,
nhắc nhỡ dân chúng không thể khoan dung, cả tin rằng cộng sản có
lương tri và rằng đây chỉ là hành động sai của cấp dưới chứ không
phải là chủ trương của cấp trên.
Khi giáo xứ Thái Hà tỏ thiện chí tuân hành luật pháp hiện hành và
tham dự các cuộc đàm phán th́ nhà cầm quyền ngay lập tức đă trở mặt.
Cứ xem, một lực lượng hùng hậu cưỡng chiếm tu viện của một Ḍng tu
lớn, gồm đũ loại công an, cảnh sát sắc phục và ẩn dạng thường dân,
cùng đám côn đồ thuê mướn, với các công cụ, phương tiện cần thiết từ
chuyển vận, đến loa máy, th́ ai cũng thừa biết lệnh truyền từ đâu
xuống rồi !
Chắc hẳn, đây không thể nào là hành động của "quần chúng tự phát"
như hệ thống truyền thông của đàng và nhà nước đă tuyên truyền. Đây
cũng không chỉ là lệnh lạc của một phường hay một quận, mà chính
thực là chủ trương của đảng, lệnh từ nhà cầm quyền!
Trước hành động ngang ngược của nhà cầm quyền, giáo dân Thái Hà cùng
cất lời kinh cầu nguyện. Trong đêm tối, đoàn người già trẻ bên nhau.
Ngọn nến nhỏ leo lét soi gịng nước mắt.
Nhân dân Việt Nam không thể nào chỉ cúi đầu cầu nguyện cho con chó
sói thay đổi tâm tính được. Con chó sói bao giờ cũng vẫn là loài
lang sói nham hiểm, xảo quyệt, chúng không biết từ bỏ dă tâm của
ḿnh trước những lời cầu nguyện thiết tha.
Lăo Mai
Làm thế nào để
giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới
tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị Minh
Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH
& vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định t́nh
h́nh đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối của bộ đội Việt
Cộng
Khủng bố: Xưa và nay
Lại viết về
nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học 30 tháng 4
36
năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận
tôi nghĩ ǵ?
Nhớ lại nỗi
bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để
thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ
VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giă từ Thiện và bệnh Mù Loà
Triển vọng chiến thắng công
sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở Đâu?
Lộn xộn tiếng Việt thời
giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh c̣n nhớ
hay đă quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai Cập,
bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con
chó của Pavlov
Ṭm tem...
Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con người
Chuyến xe buưt và khúc hát
người lính mù
Vài suy nghĩ về biểu t́nh chống văn
hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không tin trong xă
hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương
Ḷng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nh́n lại đống rác
lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nh́n Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi những
người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu tranh
mới...
Bao giờ dân Việt trở thành
thiểu số trên chính quê hương ḿnh
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dă tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lăng quên nhà dân chủ
trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt tỵ
nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại nên
nh́n lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con cưng của
...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà không
phải vậy
Thèm
Hăy vất bỏ khối nặng của
tính ác và sự xấu
Chọn lựa
C̣n cờ đỏ sao vàng th́...
Đừng măi lợi dụng "nỗi đau da
cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ lính
Việt Nam lâm nguy
Gịng sông Bến Hải vẫn c̣n
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xă hội
34 năm nh́n lại cuộc chiến chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Vơ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh đến
Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách
Nhiệm
Mối nhục của một quốc gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường tŕnh 10 điểm, Đạo
đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản phẩm dối
trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại thắng
mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hăy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm t́nh gửi đến anh chị CQN
QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh c̣n nhớ hay đă quên
Cảnh giác âm mưu "tẩy
nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hănh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư đen"
Tổng phản công nghị quyết
36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc nhau
lúc c̣n sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của
người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và niềm an
ủi
Trăm trứng trăm con - Một truyền
thuyết
Hai h́nh ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được ǵ ở
Sài-G̣n ...