Tiếng Nói Đoàn Kết và Ước Mơ Của Tôi

Thư này xin chuyển cho các bạn bè BK của tôi và các bạn thanh niên nam nữ ở VN mà tôi biết qua email .

Viết về tham nhũng: Đi tù.
Biểu t́nh ôn ḥa về Hoàng Sa Trường Sa là của VN: Đi tù.
Viết bài tai hại về Bô Xít Tây Nguyên: Đi tù.
Thế là thế nào ?
Phản quốc, bán đứng đất nước hay chính sách siêu việt "Vườn không nhà trống; mời anh TQ vào, anh sẽ phơi xác sau đó ????"
Tôi không nghĩ ra được.
Không tin cũng không được, nghĩ sâu, xa, dọc, ngang vẫn không suy ra được chủ trương hàng đầu của đảng CSVN.
Như đă viết trong thư trước: Chỉ cần 1 địa đạo "Củ Chi" của Tàu ở Tây Nguyên là chết chắc. (Cựu Sĩ Quan Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa Lê Thanh Sơn (horse7676) nh́n thấy như vậy).

Bài viết dưới đây rất hay, chính xác ư nghĩ của mọi con dân yêu nước VN.
Mời đọc.

BK Lê Thanh Sơn


Tiếng Nói Đoàn Kết và Ước Mơ Của Tôi

K D.


Lời ngỏ

Nếu bạn giống như tôi, thường xuyên theo dơi tin tức chính trị và xă hội dân sự VN qua báo giấy, truyền h́nh, báo mạng, blog, v.v… th́ hẳn bạn sẽ đồng ư với tôi rằng rất nhiều người Việt trong và ngoài nước ở một lúc nào đó, v́ một lư do nào đó đă hoặc đang bất b́nh với chủ trương của Đảng CS và chính quyền VN. Một số đă t́m nhiều cách khác nhau để bày tỏ thái độ của ḿnh. Một số khác v́ rất nhiều lư do khác nhau th́ lặng im hoặc đă dùng một cách tôi và bạn không tài nào nghe và hiểu được.

Không biết bạn có ngồi đếm những sự kiện khiến bạn bất b́nh với Đảng và nhà nước hay không? Không biết bạn có để ư xem rằng trong số đó, có bao nhiêu việc bạn không nhịn được và phải tỏ thái độ bằng một cách nào đó hay không? Và tôi cũng không biết rằng bạn có để ư bao nhiêu trong số những thái độ của bạn được Đảng và nhà nước nghe đến? Bao nhiêu trong số nghe đến đó được giải quyết thỏa đáng? Tôi không biết, nhưng tôi thỉnh thoảng có ngồi nghĩ đến. Và nhiều lúc, tôi tự hỏi… Chỉ có tôi bất b́nh tỏ thái độ thôi sao? Hoặc bạn cũng đă lên tiếng nhưng tôi không hề biết đến hoặc không hiểu? Chẳng lẽ bạn rất hài ḷng với chủ trương của Đảng và nhà nước trên mọi phương diện và chẳng bao giờ bất b́nh? Những lúc này, tôi lại hằng ao ước có một cách đơn giản, ôn ḥa, và vô hại để tôi và bạn cùng sử dụng để gửi một thông điệp đến Đảng, nhà nước, và cho nhau và biết chắc đối phương sẽ hiểu thông điệp ấy có nghĩa “tôi đang bị áp bức”.

người dân VN đang bị áp bức chống khai thác Bauxite Tây Nguyên

Có lẽ bạn đang cười nhạo tôi như tôi vẫn thường làm với ḿnh v́ đây là “chuyện mơ mộng hăo huyền”. Thú thật, đây đúng là chuyện mơ mộng hăo huyền v́ có đến hai mức độ khó khăn trong đó: (1) Nghĩ ra được một cách tỏ thái độ như thế và (2) được mọi người cùng đồng ư sử dụng. Dù sao th́ có mơ vẫn hơn không v́ tôi có cảm giác rằng đối với những chuyện khiến tôi cảm thấy bực tức với chính quyền, chẳng có mấy chuyện được họ nhiệt t́nh giải quyết thỏa đáng đến nơi đến chốn (phải nói là lơ là, giải quyết xuông, qua loa, hứa lèo, v.v...) Tôi có ước mơ này v́ tôi nghĩ rằng mọi việc sẽ rất rơ ràng nếu t́m ra được một cách tỏ thái độ như thế. V́ nếu thấy nó xuất hiện khắp nơi, nó sẽ tạo sức ép cho những bức xúc được giải quyết nhanh chóng, cho những người bức xúc cảm thấy bớt cô độc hơn. Và ngược lại, nếu không nh́n thấy được nó, tôi có thể tin rằng chỉ có tôi bức xúc mà thôi.

Những bức xúc mà tôi nhận thấy

Kể từ khi tôi bắt đầu mở blog, th́ sơ sơ cũng nhận thấy được sự bất b́nh của người dân về một số sự kiện như sau: Ngư phủ VN bị tàu TQ bắn, Hoàng Sa và Trường Sa bị TQ xâm lấn, sinh viên biểu t́nh bị ngăn cấm và bắt bớ. học phí gia tăng, đàn áp dân oan khiếu kiện, xua đuổi ông đồ giành địa bàn làm ăn trong ngày Xuân. đàn áp giáo dân Thái Hà, quyết định quản lư blog, bưng bít thông tin báo chí, bỏ tù phóng viên nhà báo, ép dân bán đất ruộng với giá rẻ để bán lại cho công ty đầu tư, cướp đất của dân, bỏ tù bác Điếu Cày, khống chế LS Lê Trần Luật, vụ tham nhũng PMU 18 và việc ông Tiến, vụ tham nhũng Huỳnh Ngọc Sỹ, làm khó người dân tự ư làm từ thiện trong vụ sập cầu Cần Thơ, ngăn cấm công nhân đ́nh công v́ bị chủ bóc lột, tranh chấp biển Đông, v.v…

Gần đây nhất là vấn nạn TQ khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, gây nguy hại đến môi trường và đời sống người dân khiến rất nhiều người bất b́nh với chủ trương của Đảng và nhà nước.

Những cách tỏ thái độ mà tôi nhận thấy và hiệu quả của chúng

Tôi cũng thường nghe, nhận thấy bạn bè và người khác tỏ thái độ bất b́nh bằng nhiều cách khác nhau như sau: than văn với bạn bè, phổ biến các bài viết trên blog cá nhân, góp ư với các bài viết trên báo điện tử, gủi email phản hồi, mở trang báo điện tử, góp ư trong các diễn đàn, viết thư cho thủ tướng, khiếu nại, khiếu kiện, biểu t́nh, gửi tờ rơi, dán bích chương, chửi bới, thành lập nhóm, không gửi tiền về VN, v.v… Nhưng rốt cuộc th́ đây vẫn là những cách tỏ thái độ rời rạc, riêng rẻ khác nhau. Hoặc là chúng không gây được sức ép nào đáng kể, hoặc không đủ đơn giản đế mọi người có thể sử dụng để có được sự thống nhất nào đáng chú ư nên cuối cùng cũng bị bưng bít, che giấu, đàn áp, lơ là bởi chính quyền.

Nguy hiểm nhất là các chiêu bài tráo trở nhằm đánh lạc hướng sự thật như “phản động”, “bị hải ngoại giật dây”, “chỉ là một số nhỏ bức xúc”, “đa số người dân vẫn đồng t́nh”, v.v… Nếu có được một sự thống nhất rơ ràng để tỏ thái độ th́ không c̣n ai có thể láo lếu, tráo trở được ǵ. Khi đa số người dân đều tỏ thái độ bất b́nh và hiểu được thái độ của nhau, chẳng lẽ công nhận đa số nhân dân “phản động”? Chấp nhận việc hải ngoại có thể giật dây mua chuộc nhiều người như thế th́ chẳng khác nào chấp nhận họ có đủ tài lực và nhân lực đảo chính rùi. Lư luận “một số nhỏ bức xúc với chính quyền” coi như không sử dụng được.

Một cách thống nhất để tỏ thái độ sẽ có những đ̣i hỏi ǵ?

Cách này cần phải ngắn gọn trong nội dung để thông điệp có thể được nhận diện và thông hiểu. Nó cũng phải ôn ḥa và vô hại để không gây ảnh hưởng tai hại đến cho ai hoặc vi phạm luật lệ ǵ nghiêm trọng. Nó cũng phải an toàn để tránh gây nguy hại đến cho những người biểu lộ nó. Nó cũng phải đơn giản để có thể thể hiện ở bất cứ nơi nào bởi tất cả mọi người. Nó không đ̣i hỏi việc tổ chức, không đ̣i hỏi người lănh đạo. Nó cũng đ̣i hỏi tất cả mọi người phải thống nhất sử dụng một cách nhất quyết, bất khuất. Và mục đích duy nhất là giúp chính quyền lắng nghe tiếng nói của người dân hơn.

Một câu chuyện về con cháu Gandhi trong tinh thần ôn ḥa bất bạo động

Mấy tuần qua tôi có đọc lại một bộ truyện 8 quyển nói về thế giới của Kẻ Sát Tinh (Ender’s World) của tác giả Orson Scott Card. Đây là lần thứ 2 tôi đọc nó. Trong đó có một đoạn tác giả Orson Scott Card viết về một thế chiến trong tương lai với một đoạn hư cấu như sau:

“Một số quốc gia vùng Đông Nam Á rơi vào sự thống trị toàn diện của Trung Quốc, trong đó có VN, Thái Lan, Indonesia, Burma, Phillipine, Singapore, và Ấn Độ. Có một nữ quân nhân trở về Ấn Độ khi chiến tranh chấm dứt... chứng kiến sự khuất phục của dân tộc trước bạo quyền, nảy sinh ư định hàn gắn lại "Linh Hồn của đất Ấn" vốn đang ră rời từng mảnh vụng và bị chà đạp. Cô ta nghĩ rằng người Ấn Độ lúc đó không cần làm một việc ǵ hữu ích và to lớn, chỉ cần một việc thiết thực nhưng vô hại mà ai nấy cũng có thể góp phần.

Sau khi lân la làm quen với các bà chị giặt giũ bên bờ suối, cô ta nhặt một viên đá và lặng lẽ đặt bên vệ đường. Sau đó nhặt thêm một vài viên nữa và sắp thành một hàng thẳng tắp bên đường. Ai hỏi đến th́ cô ta bảo là thấy làng bên cạnh làm thế, và họ đang xây vạn lư trường thành của Ấn Độ để tỏ thái độ chống đối với chính quyền Trung Quốc, ngăn chặn sự xâm lăng. Lúc đầu, ai cũng nghĩ đó là chuyện vớ vẩn, có người c̣n đá đổ những viên đá chất chồng và chế nhạo cô ta.

Nhưng dần dần, có người bắt đầu làm theo càng đông v́ thủy chung, đó là cách duy nhất để tỏ thái độ mà không ai biết, không cần tổ chức, không cần chuẩn bị, tính toán, và nhất là ai cũng có thể tham gia, từ nghèo đến giàu, từ trẻ em đến bô lăo. Ai ai cũng bất b́nh với quân xâm lược. Nữ quân nhân nọ lại lang thang như một người hành khất sang làng kế tiếp, và mọi chuyện lặp lại từ đầu. Một thời gian sau, những hàng dài các viên gạch nằm ngổn ngang khắp cả Ấn Độ, có nơi v́ nhu cầu lưu thông, chúng được chất thành đống bên vệ đường. Vạn lư trường thành của Ấn Độ này trên thực tế chỉ là đống đá vụn rời rạc, có thể đạp đổ bằng chân. Nhưng đối với TQ và mọi người, nó đại diện cho sự hồi sinh và đoàn kết của một dân tộc.

Giới lănh đạo TQ, không đá động đến cũng không được. Nhưng việc họ có thể làm là ra những quy luật quái đản như cấm cầm đá trong tay, cấm chuyên chở đá ở bất kỳ số lượng nào mà không có giấy phép, bắt giữ tất cả mọi người, kể cả trẻ em cầm đá trong tay. Khiến sự căm phẫn dâng lên thêm"


Biểu tượng và mức lan rộng của nó

Sử dụng một biểu tượng để thay thế cho một thông điệp là một việc mà các thương hiệu thường hay sử dụng. Khi nh́n thấy một vệt dài từ h́nh cong từ trái sang phải, hầu như ai cũng nhận ra thương hiệu của Nike, và thông điệp được gửi gấm là “hăy thực hiện” (just do it). Khi nh́n thấy một lá cờ đỏ với 5 ngôi sao vàng ở góc phía trên bên trái, hầu như ai cũng nhận ra đó là biểu tượng của anh láng giềng Trung Quốc. Một người b́nh thường không cần phải là tín đồ Hồi Giáo, Công Giáo, đạo Do Thái, không cần phải đọc qua kinh Torah, Qu’ran, Thánh kinh hay phải là một người Hi Lạp để hiểu rằng một con bồ câu trắng ngậm cành ô liu tượng trưng cho ḥa b́nh.

Tôi cho rằng người dân VN cần có một biểu tượng thống nhất trên toàn thế giới để hiểu nhau và để giúp chính quyền VN nhận ra rằng họ đang bất b́nh với chính quyền v́ một chuyện ǵ đó. Thế th́ một biểu tượng thống nhất hợp đủ những đ̣i hỏi nói đến phía trên sẽ là ǵ?

Một thí dụ điển h́nh

Lư do khiến tôi viết lên bài viết này không có ǵ khác hơn là chuyện khai thác Bauxite ở Tây Nguyên. Và khi viết lên bài viết này, tôi liên tưởng đến h́nh ảnh một chữ S (tượng trưng cho đất nước VN), và một chữ e viết thưởng cột ngang ở giữa (trượng trưng cho sự áp bức).

Nội dung của biểu tượng này đủ ngắn gọn để nói gửi đến thông điệp: người dân VN đang bị áp bức. Trước chủ trương của Đảng và nhà nước về việc cho phép ngoại bang chiếm đóng, đưa người vào khai thác Bauxite, gây ô nhiễm trầm trọng cho môi trường, gây ảnh hưởng lớn đến đời sống người dân, tôi ước có một ngày tôi nh́n thấy biểu tượng này qua các nhánh cây cong h́nh chữ S với một cọng cỏ cột ở giữa, hai cọng ch́ bẻ cong, treo lủng lẳng trên từng cành cây ở khắp nơi. Những h́nh vẽ h́nh chữ S và e ngoệch ngoạc bằng gạch đỏ, bùn, viết, phấn, sơn trên từng vách tường, vỉa hè, cột đèn, mái nhà ở khắp nơi có người VN cư ngụ. Tôi ước mơ được nh́n thấy nó trên từng bảng hiệu trên xa lộ, trên những tờ rơi rải rác bên vệ đường, trên những lá cờ nhỏ dựng bên cửa xe ô tô. Tôi ước mơ được nh́n thấy nó được viết, vẽ, in trên những chiếc áo thun, nón lá, mũ, của người đi đường.

Thay lời kết

Tất nhiên th́ đó vẫn chỉ là một trong nhiều cách, và chỉ là một ước mơ. Nếu ngày đó trở thành thật, th́ tôi sẽ tin rằng tiếng nói của một dân tộc đoàn kết đă sống dậy. Và tiếng nói ấy cùng chung một lời “Người dân VN đang bị áp bức!”. Thật sự là thế, người dân VN đang bị bưng bít thông tin, đang bị đàn áp nhân quyền, và nhất là đang bị khai tử bởi kế hoạc khai thác Bauxite. Đó là ngày tôi tin rằng linh hồn dân tộc tôi không ră rời từng mảnh, dễ bị lấp vùi như hiện nay.

Trước nỗi lo sợ mất tiếng nói riêng là vấn nạn dân tộc không bao giờ có được một tiếng nói chung, kể cả những khi hiểm họa cận kề. Khi t́m ra được một giải pháp đơn giản để tỏ thái độ, hoặc là phần đông không ai có ǵ bức xúc, hoặc là nó sẽ xuất hiện khắp nơi. Không c̣n lư do ǵ để biện minh trước câu nói “số người bất b́nh với chính quyền chỉ là những phần tử riêng rẽ” cả.

K D.

 


B̀NH LUẬN

Nhân quyền trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền trong rừng luật
Những người "vọng quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định t́nh h́nh đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và nay
Lại viết về nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học 30 tháng 4
36 năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận tôi nghĩ ǵ?
Nhớ lại nỗi bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giă từ Thiện và bệnh Mù Loà
Triển vọng chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở Đâu?  
Lộn xộn tiếng Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh c̣n nhớ hay đă quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con chó của Pavlov
Ṭm tem...
Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con người
Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù  
Vài suy nghĩ về biểu t́nh chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không tin trong xă hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương
Ḷng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nh́n lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nh́n Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở thành thiểu số trên chính quê hương ḿnh
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dă tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lăng quên nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại nên nh́n lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà không phải vậy
Thèm
Hăy vất bỏ khối nặng của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
C̣n cờ đỏ sao vàng th́...
Đừng măi lợi dụng "nỗi đau da cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ lính
Việt Nam lâm nguy
Gịng sông Bến Hải vẫn c̣n
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xă hội
34 năm nh́n lại cuộc chiến chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Vơ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường tŕnh 10 điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hăy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm t́nh gửi đến anh chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh c̣n nhớ hay đă quên
Cảnh giác âm mưu "tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hănh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư đen"
Tổng phản công nghị quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc nhau lúc c̣n sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một truyền thuyết
Hai h́nh ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được ǵ ở Sài-G̣n ...