Mới đây trong chuyến đi tham dự “ Ngày Thanh niên Thế giới “ tại Úc Đại Lợi. Ngày 17/7 Đức Giáo Hoàng Benedict (Biển Đức) XVI đã phát biểu : “ Thế giới của chúng ta ngày càng chia rẽ, bóc lột và hám lợi, với những thần tượng sai lệch, những sự phản kháng rời rạc cùng nỗi đau từ những lời hứa giả tạo.”
Ðức Giáo Hoàng choàng Cờ Vàng 3 Sọc Ðỏ
Trân trọng tạ ơn Ngài đã ban cho Thế giới lời cảnh tỉnh, nhưng không
biết những kẻ gây nên sự chia rẽ, bóc lột và hám lợi đó có
chịu hiểu cho rằng; vì chủ nghĩa thần tượng sai lệch này, mà
xuất hiện những sự phản kháng rời rạc kia đã phải hứng chịu nỗi đau
tinh thần nhiều hơn thể xác vì những lời hứa giả tạo. Nhưng khi Ngài
lên tiếng, sự thức tỉnh sẽ xuất hiện trong nhân loại, nếu kẻ cai trị
đó còn chút lương tâm con người.
Từ lời phát biểu này làm cho anh em Bất khuất chúng tôi có đôi điều
trăn trở để nhìn lại nhau, nhìn về cái tôi của kẻ ở lại và người
viễn xứ. Chắc chắn một điều là Bất khuất không dám lên tiếng ám chỉ
một ai đó!, hoặc giả đề cập đến sự sinh hoạt của một xã hội văn minh
hay lạc hậu. Nhưng chỉ chừng đó thôi làm chúng ta phải ưu tư, đắn đo
cho thời cuộc. Nếu ta bớt chút thời gian trong lúc nhàn rỗi, thong
thả quan sát qua 2 tấm ảnh của 2 cuộc hạnh ngộ. Để rồi thử làm một
phương pháp so sánh mà phân tích từng cái tôi trong Bất Khuất, chân
tình mà nói, chúng tôi mạn phép không dám ám chỉ một ai hay trộn lẫn
một quần thể nào, chỉ đơn thuần là sự so sánh giữa những anh em Bất
Khất với nhau, mong quí vị vì tấm lòng nhân hậu hiểu thấu đáo được
cốt lõi của vấn đề mà lượng thứ.
Họ đều là những người cùng thế hệ, sự cân bằng về mặt kiến
thức, ngang nhau về tư tưởng, chững chạc một phong cách. Tất cả họ,
những Bất Khuất đều là “Kẻ tám lạng, người nửa cân”, biết trao cho
nhau những ngôn từ bỡn cợt vô tư, nhẹ nhàng , nhạy cảm đến tế nhị.
Thế mà giờ đây họ đang ở trong thế mất cân bằng đến trầm trọng.
Thật mâu thuẫn, trái ngược đến chạnh lòng, nên không thể không cất
lên một lời nhắn nhủ cho Bất Khuất và những người còn chút lương tri
thánh thiện khi trực giác đối diện với hình ảnh “Ngày ấm
lòng”,ta thấy ở đó từng nụ cười gượng gạo của những Bất Khuất khắc
khổ đã minh chứng cụ thể họ đã sống như thế nào?. Trong văn chương
bình dân về nhận xét mà cha ông để lại: “Trông mặt mà bắt hình
dong”. Quả là không sai, trên môi họ bằng nụ cười một cách gượng
gạo, như mếu máo muốn kể cho bạn bè nỗi trầm luân kéo dài từng phải
gánh chịu, nhưng không thể nào dấu diếm được hình hài tiều tụy, quê
mùa, nước da nhợt nhạt nhăn nhúm đến thảm thương, họ đã già trước
tuổi quá nhiều, nhìn họ, dù họ có che đậy, có dấu diếm tuy không nói
ra, nhưng ta vẩn nhận ra rằng: Họ phải sống trong một đất nước xã
hội băng hoại, sự ngăn cách giữa cái giàu bất chính và cái nghèo
lương thiện quá lớn, đại đa số tầng lớp đồng bào thiếu thốn, nếu
không muốn nói là đói nghèo vượt trội, con người thì đối xử với nhau
cung cách của lũ bất nhân luôn coi đồng tiền là mục đích.
Bất Khuất thiếu thốn vật chất quá nhiều, khía cạnh tinh thần tổn
thương hật lớn lao, quả không có gì bù đắp nổi. Hơn thế
nữa,vốn liếng tư tưởng, ý thức tư duy, sự động não công việc mà đời
thường gọi là chất xám đã không còn đất màu mỡ để họ phát triển,
trong âu lo, họ sống như sợ hãi một chuyện gì đó sẽ bất ngờ đổ
ập xuống mớ đầu bạc, đám da khô chết tiệt này, cho dù họ đã nhuộm
tóc để níu kéo tuổi thanh xuân, nhưng tiềm thức họ giờ chỉ còn được
nhồi nhét mớ bã đậu nhờ nhờ bệnh tật.
Bất Khuất đã được chiến tranh và hòa bình đãi ngộ họ như thế đó!.
Cho dù xã hội có xô đẩy, có nhận chìm xuống vũng bùn đen bẩn
thỉu, nhầy nhụa, tanh hôi và tăm tối, họ đã từng phải trả một giá
quá đắt cho dĩ vãng trong sáng, hồn nhiên, ngây thơ đến dại khờ, cái
quá khứ chỉ biết thương yêu, nâng đỡ, chia sẻ ngọt bùi với đồng
loại. Nhưng bằng với tinh thần Bất Khuất họ đã gượng dậy, tự đứng
lên dù cho thân thể không còn nguyên vẹn, thế nhưng các CSVSQ Bất
Khuất họ vẫn đứng đây như những chứng nhân của lịch sử. Mặc kệ lịch
sử có vinh quang hào hùng hay lịch sử được cho là hổ thẹn, nhưng nói
trong chừng mực nào đó họ vẫn là sự thật của lịch sử.
Hình ảnh ngày họp mặt ở Nam Cali. Nhìn quân phục họ để biết tư
cách, vẫn những khuôn mặt đáng mến đó của ngày xưa, nhưng nay
tướng tá, dáng vóc đã đậm đà thêm vẻ trầm ngâm, ưu tư, ánh mắt buồn
vời vợi xa vắng, Bất Khuất đã nhìn lại phía sau với bao nỗi giận:
“Lực bất tòng tâm, để rối không cất lên nổi một nụ cười .Họ đã lỗi
hẹn với đồng bào, bạn bè, dù cuộc tháo chạy đã bỏ nơi chôn nhau cắt
rốn mà kinh hoàng ra đi vì mất nước! trong nỗi tủi nhục chung thân
của kẻ thua cuộc. Bàn cờ chủ nghĩa Quốc - Cộng đã được sự dàn
xếp, sắp đặt và khép lại một cách khéo léo của các quan thầy nhân
loại.
Nhưng càng nhìn họ với cái nhìn đau đáu, thấu hiểu tâm can, ta chợt
nghiệm ra rằng; trong cung cách giao tiếp với nhau họ vẫn giữ được
cốt cách trẻ thơ thời niên thiếu, họ được nói, được hát, họ được
tuyên bố hùng hồn, vô tâm nhưng tràn đầy ý nghĩa cho cuộc sống của
nhau một cách vững tin vì biết chắc rằng; sau ngôn ngữ hùng biện,
khí khái đó, sẽ không bị một thế lực nào có quyền bắt bớ hay khủng
bố tinh thần Bất Khuất. Ngược lại bên cạnh sẽ có những tư tưởng phản
biện, tranh luận để làm kinh nghiệm sống cho nhau. Bất Khuất đã thủ
thỉ, gật đầu cùng bạn bè đồng môn hy sinh cho nhau chút ít những gì
mình đang có để dìu đắt tinh thần trong lúc nhiệt huyết của nhau
đang dần nguội lạnh, bản lĩnh là đây! lòng nhân là vậy!, cho đến mãi
sau này họ cũng chẳng bao giờ thay đổi được những tố chất đáng cảm
kích đó.
Chỉ chừng đó thôi cũng đủ làm tinh thần họ thoải mái, cộng thêm
những phương tiện vật chất tối thiểu bình thường vốn cần phải có đủ
để duy trì một cuộc sống vô tư lành mạnh, không lừa đảo, tham lam,
vơ vét như loại sâu bọ làm người, sinh hoạt thường nhật họ bớt âu lo
cho cuộc sống, tay chân họ sẽ bớt khô cằn, da dẻ hết nhăn nheo nên
trẻ mãi, không già và tồn tại để sống lâu.Nếu nhìn kỹ hơn nữa thấy
họ phong độ hơn, sáng sủa hơn, văn minh hơn bạn bè còn ở lại. Không
có gì là lạ, chung quy họ đang được sống trong một xã hội thoải mái
về tư tưởng, tinh thần phấn khởi, không bị đè nén về kiến thức căn
bản vổn dĩ đã từng có. Nhưng tất cả đó không đủ để Bất Khuất quên đi
mộng ước trong đời là được hòa cùng nhịp thở với đồng bào ở quê Cha,
đất Tổ.
Hai hình ảnh để có một sự so sánh!. Bất khuất vẫn còn một điểm chung
là dám nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện đã, đang và sẽ làm lòng dạ ta,
những người còn chút lương tâm không khỏi dấy lên một sự suy nghĩ về
thân phận con người. Ta không nên ngụy biện làm gì ? phải biết nhìn
nhận sự thật, dù sự thật đó có phũ phàng đến đâu, để biết mạnh dạn
vứt bỏ một cách dứt khoát những khuyết điểm tồn tại. Đó mới chính là
cái dũng của người quân tử có tâm hồn cao thượng biết Tu thân – Tề
gia – Trị Quốc - Bình Thiên hạ một cách trung thực và chân chính.
Nhân quyền
trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của
cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền
trong rừng luật
Những người "vọng
quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để
giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới
tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị
Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu
tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định tình hình đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối
của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và
nay
Lại viết về
nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học
30 tháng 4
36
năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận
tôi nghĩ gì?
Nhớ lại nỗi
bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để
thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ
VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giã từ Thiện
và bệnh Mù Loà
Triển vọng
chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay
Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở
Ðâu?
Lộn xộn tiếng
Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh còn
nhớ hay đã quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai
Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con
chó của Pavlov
Tòm tem...
Thư gửi Nguyễn
Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con
người
Chuyến xe buýt và khúc
hát người lính mù
Vài suy nghĩ về biểu tình
chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không
tin trong xã hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng
Dương
Lòng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nhìn lại
đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nhìn Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền
Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi
những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu
tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở
thành thiểu số trên chính quê hương mình
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dã tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lãng quên nhà dân
chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt
tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại
nên nhìn lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con
cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà
không phải vậy
Thèm
Hãy vất bỏ khối nặng
của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
Còn cờ đỏ sao vàng thì...
Đừng mãi lợi dụng "nỗi đau da
cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ
lính
Việt Nam lâm nguy
Giòng sông Bến Hải vẫn còn
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xã
hội
34 năm nhìn lại cuộc chiến
chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của
csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Võ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh
đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự -
Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc
gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường trình 10
điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản
phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại
thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hãy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm tình gửi đến anh
chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh còn nhớ hay
đã quên
Cảnh giác âm mưu
"tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hãnh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư
đen"
Tổng phản công nghị
quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc
nhau lúc còn sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của
người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và
niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một
truyền thuyết
Hai hình ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được gì ở Sài-Gòn ...