Ghét và Giận là 2 cảm thọ mà trong đời sống con người hầu như nó luôn luôn có mặt.
Ghét là cảm thọ đầu tiên thường rất dể xảy
ra trong tâm thức chúng ta, nhiều khi chỉ với một vài lý do nhỏ nhặt
đâu đâu do từ bất cứ đối tượng nào mà có thể là ta chưa từng quen
biết, gặp gở trước đó. Một cái nhìn thiếu thiện cảm, một dáng vóc
kênh kiệu, một lời nói thiếu tế nhị ... cũng làm ta sinh lòng ...
GHÉT !
Giận thì nó lại là một cảm thọ xâu sắc hơn, nó trực tiếp tác
động vào ta, phần lớn là do từ những quan hệ gián tiếp hay trực tiếp
cuả ta và đối tượng: Nghe một người nào đó nói lại, kể lại ( Gián
tiếp ) hay chính đối tượng tác động thẳng vào ta ( Trực tiếp ) Giận
thường làm ta khó chịu nhiều hơn là ghét. Nó như là ngọn lửa bùng
cháy phừng phực trong lòng va nó sẽ làm tiêu mất sự tự chủ cuả ta.
Nó sẽ làm ta nói và làm những điều mà sau đó ta sẽ rất là hối tiếc
và ân hận, thậm chí nhiều khi ta còn dám làm những điều mà hậu quả
thật hết sức nghiêm trọng cho đối tượng và ngay cả chính bản thân
ta. Nói theo quan điểm cuả những người có chút căn bản về tu học,
không hẳn là Phật giáo mà ở bất cứ một tôn giáo nào thì khi một
người đang giận, rõ ràng là người ấy đang ở trong " Hoả ngục ", hoả
ngục đó dứt khoát không có sẳn từ trước mà chính do từ cơn giận cuả
ta đã tạo ra. Thông thường ta thấy những vị chân tu, những vị có căn
bản đạo đức cao họ là những người hiền hoà, thánh thiện và tươi mát,
bởi vì họ đã chế ngự được SÂN HẬN, họ không hề bị lạc bước vào hoả
ngục vì hoả ngục do từ sân hận mà ra. Nơi nào không có sân hận, tức
không có GHÉT và GIẬN thì nơi đó có hạnh phúc chân thật và nhất định
ở đó có từ và bi.
Phật giáo luôn luôn đặt chánh niệm là phần căn bản tối quan trọng
cho tất cả mọi con người. Có chánh niệm, nhờ vào chánh niệm, ta sẽ
dùng ánh sáng cuả chánh niệm soi vào cơn giận, ánh sáng chánh niệm
đó như là dòng nước cam lồ tươi mát, làm tắt những ngọn lửa phừng
phực cháy trong cơn giận cuả chúng ta, đồng thời ánh sáng chánh niệm
đó giúp ta soi sáng để nhận diện và quan sát cơn giận. Cơn giận sẽ
không còn tác oai, tác quái trên tâm thức cuả chúng ta. Chánh niệm
là một người bạn chân thành nhất giúp ta chế ngự khi cơn giận bộc
phát. Chánh niệm thực ra không phải là dụng cụ để cho ta đàn áp hay
xua đuổi cơn giận, nó cũng không là quan toà, nghiêm nghị, phán xét
đúng sai mà nó như là người bạn, người chị dịu dàng, thân thiết chăm
sóc, an ủi và vổ về khuyên bảo .... Từ những thân thiết đó ta cảm
thấy thật hết sức thoải mái để nhận định, tìm hiểu rỏ ràng nguyên ủy
cuả sự kiện ( cái giận hiện đang có ).
Khi giận, tất cả mọi người đều giống nhau, thường có khuynh hướng
nghĩ nhiều về người làm ta giận mà ít khi chịu khó quan sát và nghĩ
về chính mình. Thông thường ta thường nghĩ về những cái mà chúng ta
cho là thật đáng ghét cuả người đó ( khi giận ai, dĩ nhiên là tất cả
những gì thuộc về người đó đều là đáng ghét: Khi thương, tái ấu cũng
tròn, khi ghét, bồ hòn cũng méo ) Càng nghĩ tới người đó, càng nghe
nói đến người đó, càng nhìn thấy người đó... lửa giận trong ta đã
không giảm mà lại càng bừng cháy mảnh liệt hơn. Có thể người đó có
những cái đáng ghét thật, nhưng nhất định sẽ có những cái do ta tự
phóng đại, tưởng tượng thêm lên ... Chính những thứ đó sẽ làm cho ta
đau khổ, giận càng giận thêm lên ... Biết được như vậy, hiểu được
như vậy, chúng ta phải biết tự quay về với chính ta để quản lý và
kiểm soát cơn giận cuả ta. Việc tốt nhất là trong khi đang giận,
chúng ta phải biết tự chế, tốt nhất là giớn hạn tối thiểu, đừng
nhìn, đừng nghe người mà ta đang giận. Có nghĩa là khi ta đang chữa
lửa, ta hãy tận dụng hết cả mọi thứ để dập tắt cơn lửa chứ không
ngần ngừ bỏ phí thời gian để tìm hiểu nguyên nhân hay người gây ra
đám cháy. Quan trọng nhất là ta biết dằn, nén cơn giận xuống, bình
tỉnh rà soát lại từ đầu, từ mọi tình tiết tạo ra cơn giận dữ cuả ta,
ta phải đặt mình vào cương vị một khách quan để nhận định sự việc:
Đúng, sai ... và đặc biệt, trong lúc đang giận một ai đó, chúng ta
cần biết tự chế cơn giận, đừng nghe, đừng nghĩ ... về người mà ta
đang giận, nhất là đừng làm, đừng nói gì hết khi đang giận mà để ý,
chú tâm quan sát cơn giận, nhờ đó mà ta có thể tránh được nhiều lầm
lỗi đáng tiếc mà sau nầy sẽ làm ta ân hận !
Khi giận, ta là cơn giận, bởi thế, nếu ta đàn áp hay xua đuổi nó là
ta tự đàn áp và xua đuổi chính ta. Cũng thế, khi vui, ta là niềm
vui. Do đó, khi cơn giận xuất hiện, ta phải hiểu rằng đó là một
nguồn năng lượng có công năng phá hoại rất lớn nhưng cũng từ đó, nếu
biết được cách phá giải, chúng ta có thể chuyển hoá thành một nguồn
năng lượng lợi ích cũng rất lớn. Một thí dụ ngay trước mắt mà thường
ngày ai trong chúng ta cũng thấy nhưng không hiểu: Đó là cái thùng
rác hôi thối trong nhà chúng ta. Ai cũng thấy đó là những thứ cần
phải vất bỏ vì hôi thối ... ít ai thấy trong những món rác hôi thối
đó là những bông hoa rực rở màu sắc, hương thơm ngào ngạt hay mang
mác làm chúng ta thích thú lâng lâng !! Ta không bao giờ thấy được
điều nầy vì chúng ta không chịu bỏ chút thì giờ để tìm hiểu và suy
gẫm. Ít có một ai thấy được sự tương quan mật thiết cuả cái thùng
rác và những cánh hoa, bởi vì ai cũng nghĩ Hoa và Rác là hai thứ
hoàn toàn khác biệt, chống đối nhau. Nhưng nếu ta chịu khó nhìn kỷ
và xâu hơn, ta sẽ thấy Hoa có sẵn trong Rác và Rác đã có sẳn trong
Hoa. Nầy nhé, một cành hoa thật đẹp, thật thơm, chỉ cần vài tuần là
sẽ biến thành rác. Những người làm vườn giỏi ( như là Lão làm vườn
NGUYỄN CHÁNH TRỰC, chẳng hạn ) nhìn vào đống rác, họ không thấy ghê
tởm mà thấy ngay được giá trị thực tiển cuả nó và chỉ cần một thời
gian ngắn sau đó thì đống rác hôi thối ngày nào sẽ biến thành hoa.
Chúng ta phải tập để làm một người làm vườn giỏi. Chúng ta nhìn vào
cơn giận mà không thấy khó chịu, sợ hải và tìm cách xua đuổi nó mà
chúng ta phải hiểu làm thế nào để biến nó thành những cái hữu ích
cho chúng ta. Giận cũng như rác, nếu khéo léo ta sẽ biến nó thành
tốt đẹp và hữu ích, có lợi cho chúng ta hơn là kẻ phá hoại tâm thức
chúng ta. Những hữu ích đó rất cần thiết cho tâm thức chúng ta như
người làm vườn cần phân bón. Khi ta chấp nhận nó cũng chính là lúc
ta bắt đầu có an lạc, để rồi từ đó, ta sẽ biến nó thành hiểu biết và
thương yêu, tức là chúng ta đã chuyển biến từ những tàn phá dã man,
tàn độc thành từ bi và hỉ xả rồi vậy.
LỖ TRÍ THÂM
Thời Lê 20
Bãi nhiệm và bất tín nhiệm
Ngày phán xét sẽ đến
Thân phận "cử tri"
và "Đại biểu Nhân dân" ở Việt Nam
Sức mạnh của
Cộng Đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại
Giữa Đạo và Đời
Tiên lãng - Chuyện
không đơn giãn
Triệu
con tim, còn triệu khối kiêu hùng
Độc quyền đẻ ra
đặc quyền
Những viên Đạn Hợp
Âm
Đảng là tên
đầy tớ phản phúc!
Cơn bão lốc
Kẻ thù nguy
hiểm chính là thành phần đánh phá cộng đồng
Xuân quê hương
Nhân quyền
trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của
cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền
trong rừng luật
Những người "vọng
quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để
giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới
tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị
Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu
tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định tình hình đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối
của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và
nay
Lại viết về
nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học
30 tháng 4
36
năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận
tôi nghĩ gì?
Nhớ lại nỗi
bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để
thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ
VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giã từ Thiện
và bệnh Mù Loà
Triển vọng
chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay
Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở
Ðâu?
Lộn xộn tiếng
Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh còn
nhớ hay đã quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai
Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con
chó của Pavlov
Tòm tem...
Thư gửi Nguyễn
Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con
người
Chuyến xe buýt và khúc
hát người lính mù
Vài suy nghĩ về biểu tình
chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không
tin trong xã hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng
Dương
Lòng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nhìn lại
đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nhìn Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền
Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi
những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu
tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở
thành thiểu số trên chính quê hương mình
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dã tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lãng quên nhà dân
chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt
tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại
nên nhìn lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con
cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà
không phải vậy
Thèm
Hãy vất bỏ khối nặng
của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
Còn cờ đỏ sao vàng thì...
Đừng mãi lợi dụng "nỗi đau da
cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ
lính
Việt Nam lâm nguy
Giòng sông Bến Hải vẫn còn
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xã
hội
34 năm nhìn lại cuộc chiến
chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của
csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Võ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh
đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự -
Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc
gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường trình 10
điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản
phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại
thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hãy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm tình gửi đến anh
chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh còn nhớ hay
đã quên
Cảnh giác âm mưu
"tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hãnh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư
đen"
Tổng phản công nghị
quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc
nhau lúc còn sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của
người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và
niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một
truyền thuyết
Hai hình ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được gì ở Sài-Gòn ...