"Đầu Óc ... Chỉ Nghĩ Tới Đó"!

Nhớ lại ngày xa xưa, thời c̣n "lê lết" dưới mái trường XHCN, sau khi quân đội cộng sản miền Bắc thôn tính toàn cơi Việt Nam, ḿnh có học với một vị thầy giáo cũng khá lớn tuổi, một nhà giáo đúng mực c̣n sót lại thời Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam trước năm 1975. Bọn ḿnh nhiều khi đến thăm thầy và có khi hỏi ḍ chừng là thầy có ư "vượt biên" thoát khỏi sự cai trị của nhà cầm quyền Việt Nam không. Thầy nh́n cả đám rồi chầm chậm nói, nhiều khi cũng muốn ra đi, nhưng nghĩ lại nếu thầy và những người như thầy mà đi hết, ai sẽ dạy dỗ các em giữ ǵn được sự trong sáng của giáo dục, trước sự xâm lấn của cái gọi là "nền giáo dục XHCN". Nghe thầy nói, mà cả bọn cầm ḷng không đậu!

Từ đó, cả bọn đều yêu mến thầy hơn. Bất kỳ hoạt động nào của nhà trường, cả bọn đều "bu" theo thầy. Bất kỳ một cuộc "b́nh bầu" nào, tụi ḿnh đều ngầm "bỏ phiếu" cho thầy, dù biết rằng chẳng khi nào thầy sẽ được cái giải gọi là "giáo viên tiên tiến" cả. Nhớ những lần bị bắt đi theo những hoạt động "tuyên truyền" của nhà cầm quyền như đi làm lao động, đi Lê Minh Xuân, cả đám học tṛ nhốn nháo, lộn xộn, chẳng biết làm cái ǵ, v́ trước giờ chỉ có biết sách với vở mà thôi. Cứ mỗi lần cuối ngày, khi thầy hỏi giờ mấy em muốn ǵ, th́ cả đám đều nhao nhao lên muốn ... ăn! Không muốn ăn sao được, v́ quá đói, và đang sức thanh niên, mà làm việc quần quật cả ngày, hỏi sao không tên nào không thấy đói. Trăm lần như một, nên thầy thường buông câu mắng yêu "Đầu óc (tụi em) chỉ nghĩ tới đó" với một điệu buồn phảng phất đâu đó. Mà thật sự thời đó sau khi quân đội cộng sản miền Bắc chiếm miền Nam, dân miền Nam mới biết chữ "đói" là ǵ. Lương thực, thực phẩm thiếu trầm trọng. Tất cả đều theo chế độ kiểm soát bằng phiếu mua thực phẩm hay sổ mua lương thực. Nhà cầm quyền VN đă dùng cái chiêu "nắm bao tử" người dân để cai trị dân. Mọi con đường đều quay về ... cái bao tử, cho nên, chẳng trách được đám học tṛ như ḿnh 10 thằng th́ hết 10 tên đều "đầu óc ... chỉ nghĩ tới đó".

Riết cái câu của thầy trở thành ... "thành ngữ" luôn cho cả đám học tṛ. Dù biết rằng ư thầy mắng yêu như thế là để cho đám học tṛ hiểu thêm rằng có những thứ khác cần phải suy nghĩ, chứ đừng bị hạn chế chỉ v́ có miếng ăn mà thôi. Từ đó trở về sau, ngay cả sau này không c̣n học với thầy, nhưng mỗi lúc bạn bè gặp nhau, đám học tṛ tụi ḿnh vẫn thường nhạo nhau rằng "đầu óc ... chỉ nghĩ tới đó" khi nói về sự hạn chế của từng đứa bạn.

Học tṛ, hay thường dân mà có hạn chế hay đầu óc không nghĩ được điều ǵ to tát, th́ c̣n không sao. Nhưng mà lănh đạo, hay những tay cầm đầu quốc gia mà "đầu óc chỉ nghĩ tới đó" th́ là thiệt hại trầm trọng cho cả quốc gia, ảnh hưởng rất nhiều đến người dân. Mà điều này h́nh như đă và đang xảy ra ở Việt Nam khi toàn bộ giàn lănh đạo, hay các quan chức hiện thời đều có một cách suy nghĩ hạn chế như nhau. Những tay quan chức này giờ đang nghĩ thế nào?

Xin thưa, hầu như tất cả đều nghĩ mọi chuyện tưởng thưởng khuyến khích người khác bằng ... "xác thịt". Nói theo ngôn ngữ được dùng bây giờ trong nước là ... "gái gú".

Thật đấy. Hồi ông Nguyễn Minh Triết giữ chức chủ tịch nước (tức là tổng thống của một quốc gia), khi qua Mỹ để bắt cầu ngoại giao làm ăn buôn bán, trong buổi nói chuyện với các doanh gia, các chính trị gia của Mỹ, cũng như các tay đại phú gia Việt Nam sống ở Mỹ mà muốn lăm le về Việt Nam làm ăn ngay tại Nữu Ước, ông Triết đă nói rằng "nếu quư vị chưa đến Việt Nam th́ xin đến thử một lần cho biết. Chúng tôi có những cô gái đẹp, trong những chiếc áo dài thướt tha để đón tiếp quư vị". Vậy là sao? Đi chào hàng quốc gia ḿnh bằng h́nh ảnh ... "gái gú".

Thật đấy. Hồi đón tiếp ông Obama qua Việt Nam hay ông Trump ghé diễn đàn APEC, thấy h́nh ảnh báo chí đăng lên toàn là h́nh ảnh các em gái Việt Nam mặc những bộ áo quần ... "thiếu vải" ra để tiếp đón hay bưng thức ăn thức uống trong các buổi tiệc. Gọi là "thiếu vải" nghe cho nó nhè nhẹ tí, chứ thật ra đó là những miếng yếm, những bộ đồ lót mà phụ nữ Việt Nam xưa thường mặc. Chẳng ai, chẳng có phong tục nào mà mặc đồ lót ra tiếp khách cả, mà khách đây toàn là khách ... tai to mặt lớn.

Chưa hết. Mới đây thôi, h́nh ảnh lan truyền trên mạng cho thấy ban tổ chức tiếp đón đội banh U-23 của Việt Nam sau giải U-23 châu Á về, lại đem cả giàn "gái gú" lên tận phi cơ để chào mừng các cầu thủ, dù tuổi đời chưa quá 23.

Có phải mấy tay lănh đạo Việt Nam, các quan chức Việt Nam "đầu óc ... chỉ nghĩ tới đó", khi cứ đem h́nh ảnh "gái gú" ra để chiêu dụ thiên hạ? Trong đầu đám quan chức ở Việt Nam, chắc không c̣n h́nh ảnh ǵ khác, và cứ nghĩ rằng ai cũng như ḿnh, cũng thèm "gái gú". Cũng như đám học tṛ tụi ḿnh ngày xưa, v́ đói ăn quá, nên đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến miếng ăn. Đám quan chức lănh đạo Việt Nam bây giờ chắc cũng đói ... "gái gú", nên đầu óc lúc nào cũng nghĩ về ... "gái gú"?

Nếu đám học tṛ ngày xưa "Đầu Óc ... Chỉ Nghĩ Tới Đó" chỉ v́ số phận đói nghèo, bị quản lư bằng chính sách lương thực của nhà cầm quyền, th́ cao lắm chỉ ảnh hưởng đến bản thân đám học tṛ đó, và chẳng bao giờ tiến thân nổi v́ chỉ nghĩ đến miếng ăn.

Nhưng cả giàn lănh đạo, quan chức mà "Đầu Óc ... Chỉ Nghĩ Tới Đó", chỉ nghĩ về "gái gú", về xác thịt, th́ tầm ảnh hưởng lên cả xă hội, lên cả quốc gia rất to lớn. Cả quốc gia, cả xă hội rồi đây cũng chỉ nghĩ đến "gái gú". Mọi mối quan hệ làm ăn, đầu tư, phát triển, v..v... đều sẽ bị "gái gú" ảnh hưởng, và hậu quả th́ cả xă hội, cả quốc gia đều gánh chịu.

"Đầu Óc ... Chỉ Nghĩ Tới Đó" th́ chẳng bao giờ khá lên được, và quốc gia măi măi trong vũng lầy u tối!

Bạn buồn hay vui?

Quang An