- Đổi nước ...hơ ơ!

Tiếng rao quen thuộc của của bác Sáu làm nghề đổi nước trong khúc sông này. Chữ “nước” được đưa lên thật cao, rồi chuyển sang "hơ ơ" kéo dài, nhỏ dần và tan ḥa vào nhịp dầm bơi rào rạt. Xa trên bờ, có khi người ta chừng như chỉ nghe rao “… nước hơ… ơ… ơ…” .

Nắng chang chang, nung cháy thêm làn da trần đen sạm. Sức nặng của 200 lít nước trong thùng khiến chiếc xuồng chỉ c̣n nổi lấp xấp trên mặt sông. Người bơi phải khéo giữ thăng bằng cho xuồng đừng bị lật ch́m, và thỉnh thoảng cất tiếng rao mời "đổi nước!"

Cái thùng "phuy" chứa nước sạch để cung cấp "nước ngọt" cho người sống ven sông ở vùng nước mặn. Họ làm cái nghề ít vốn này, lấy công sức chở nước để "đổi" lấy tiền mà sinh sống và gọi là "đổi nước".

Mới nghe qua tiếng rao mời "đổi nước" trên sông, hầu hết những người chưa từng nghe biết rất ngạc nhiên, thắc mắc! Chở nước đi bán lấy tiền, tại sao không gọi là "bán nước" cho dễ hiểu?

Biết ra, với truyền thống chống xăm lược suốt hàng ngàn năm qua, dù là người dân lao động trong thôn làng, họ cũng hiểu rằng hai chữ "bán nước" là một điều sỉ nhục. Tinh thần quư trọng Tổ Quốc không cho phép dân ḿnh dùng chữ "bán nước", dù là tên gọi cho cái nghề tầm thường, bơi xuồng chở nước sạch đi bán cho người dân sống dọc theo bờ sông ở vùng nước mặn. V́ chữ "bán nước" nghe rất là trái tai, nên họ đổi sang chữ "đổi nước".
Đồng bào ḿnh không ai chịu rao gọi "bán nước" !

Trong khi đó th́ đảng cộng sản tự xem ḿnh là tối cao, trên cả Tổ quốc. Tham vọng và quyền lợi cá nhân của các đảng viên cao hơn quyền lợi của dân tộc. Đảng c̣n th́ các đảng viên cầm quyền c̣n cơ hội để tiếp tục vơ vét tài sản của nhân dân. Chính v́ thế, tập đoàn lănh đạo cộng sản đă dẹp bỏ lương tri, bất chấp sỉ nhục để cắt đất bán biển cho Trung Cộng, hầu được mẫu quốc phương Bắc che chở.

Bây giờ cứ nhắc đến danh xưng "nhà nước" là lập tức đồng bào ḿnh liên tưởng ngay đến hai chữ "bán nước". Cứ nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa, th́ đồng bào lại không thể quên được cái công hàm mà Phạm Văn Đồng, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đă gửi cho Trung Cộng vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, nội dung công hàm đó là hiến dâng các biển đảo cho Trung Cộng. Người Việt đă không kềm được nỗi uất hận để gọi cái công hàm khốn nạn ấy là "công hàm bán nước"!

Nhưng không chỉ có cái công hàm đó. Đảng cộng sản c̣n có nhiều hành động tiếp tay cho Trung Cộng. Chẳng hạn như tấm bản đồ thế giới của bộ Tổng Tham Mưu, hay tấm bản đồ của cục Đo Đạc và các bản đồ thuộc phủ thủ tướng CSVN cho in ấn, đều có chú thích câu: “Các đảo ở Nam Hải, bao gồm cả quần đảo Nam Sa, tức Trường Sa, là thuộc lănh thổ Trung Quốc”.

Độc hại nhất là họ đă in trong sách giáo khoa môn địa lư, giảng dạy cho học sinh như sau: “Các đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa) Nam Sa (tức Trường Sa) cùng đảo Hải Nam và đảo Đài Loan… đă tạo thành một bức trường thành bảo vệ đại lục Trung Quốc”.

Năm 1974, khi hải quân Trung Cộng tấn công lực lượng bảo vệ Hoàng Sa của quân đội Việt Nam Cộng Ḥa th́ nhà cầm quyền Hà Nội không có một lời phản đối, nếu không muốn nói là c̣n đồng thuận với hành vi xâm lấn đó. Ông bà ḿnh hay nói: "Máu chảy ruột mềm". Nhưng nhà cầm quyền Hà Nội đă bị chủ nghĩa cộng sản hủy diệt lương tri, không c̣n chút t́nh nghĩa đồng bào. Trong khi máu đồng bào ḿnh đang chan ḥa trên biển Đông, th́ đảng cộng sản ở Hà Nội thản nhiên ăn mừng và chúc tụng các đồng chí Trung cộng đă chiếm được Hoàng Sa.

Cướp chính quyền ở miền Bắc, rồi xua quân cưỡng chiếm miền Nam. Sau hơn 64 năm trao dồi nghề nghiệp, cái nghề bán nước của đảng cộng sản trở nên tinh xảo, khiến dân tộc đang trực diện với đại họa mất nước!

Có đến nửa diện tích biển tại vịnh Bắc Bộ Việt Nam, cùng biết bao điểm chiến lược, vị trí quan trọng của tổ quốc Việt Nam đă lần lượt bị cắt giao cho giặc Tàu, như Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc, núi Lão Sơn hay còn gọi là cao điểm 1509 thuộc xă Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang…. Theo tài liệu của World Bank / Data / land area thì năm 1999 diện tích nước Việt Nam là: 325.490 Km2 đến năm 2015 chỉ còn 310.070 Km2. Như vậy, chỉ trong 16 năm, từ 1999 đến 2015, Việt Nam đã mất 15420.0 Km2 đất liền về tay Trung cộng!

Đă thế, gần đây bè lũ cộng sản bán nước c̣n âm mưu chính thức chia cắt lănh thổ nước Việt, dâng Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong cho Tàu cộng; qua những mưu đồ gian manh và ngôn từ xảo quyệt như “Đặc khu hành chánh – kinh tế”. Chữ “nước ngoài” trong dự luật bán nước ấy, nhắc cho người dân nhớ đến thái độ đảng cộng sản hèn nhát đã từng gọi tàu, thuyền Tàu cộng xâm nhập vào lãnh hải nước ta, đánh, bắt, giết ngư dân nước ta là "tàu lạ". Hơn nữa, mặc dù chưa chính thức kư ban hành luật, chúng đă bao che cho phép bọn Tàu cộng đã và đang có mặt tại Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong, ồ ạt công khai xây dựng 3 cái gọi là “đặc khu” nêu trên rồi!!

Từ hàng chục năm qua, đảng cộng sản Việt Nam đã dọn đường Hán hóa dân tộc Việt Nam cho quan thầy Tàu cộng qua nhiều cách như: cho mở cửa biên giới phía Bắc để dân Tàu tự do xâm nhập vào Việt Nam, gian manh ru ngủ dân Việt Nam bằng các luận điệu phản quốc như "Đời đời nhớ ơn Trung Quốc", "Sơn thủy tương liên, lư tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan”, “16 chữ vàng - 4 tốt"….

Và bây giờ th́ tập đoàn lănh đạo cộng sản tận dụng mọi thủ đoạn đê tiện để đàn áp những đồng bào xuống đường v́ ḷng yêu nước. Họ đang cầm tù hàng trăm công dân ái quốc, tiếp tục tuyên truyền xuyên tạc và bưng bít sự thật. Trấn áp, giam cầm những người Việt Nam yêu nước, đứng lên chống lại âm mưu xâm lược của Tàu cộng để bảo vệ tổ quốc và dân tộc Việt Nam.

Đă có các điều luật 258, 88, 79 và mới đây là luật An Ninh Mạng với mục đích bịt miệng người dân, sửa sai lịch sử, bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ để làm tròn sứ mạng rước giặc vào nhà, rước voi về giày mả tổ do Tàu cộng giao phó. Từ Ải Nam Quan, từ các hải đảo chiến lược Hoàng Sa và Trường Sa, từ các công trường hầm mỏ vùng Tây Nguyên, v.v… bọn giặc xâm lược Trung Cộng đang chuẩn bị chiếm đoạt đất nước Việt Nam, nhờ công lao bán nước của tập đoàn lănh đạo cộng sản!

Thế nhưng lịch sử cho thấy là tài nghệ bán nước có cao đến đâu chăng nữa, th́ cũng bị đồng bào vạch mặt và thẳng tay trừng trị. Kẻ bán nước rồi phải có ngày đền tội một cách nhục nhă!

Ḷng dân đă oán ghét đến tận cùng và cương quyết tới tận cùng!

Giọt nước “đặc khu” đă làm tràn ly!

Từ ngày 10/6 vừa qua, các cuộc biểu t́nh đă và đang diễn ra khắp mọi tỉnh thành trên đất nước Việt Nam, đồng bào trong nước đă vượt qua nỗi sợ hăi gông cùm đàn áp của bạo quyền, xuống đường để vạch trần tội bán nước của đảng cộng sản. Sài G̣n, Hà Nội, Nha Trang, Đà Nẵng, Nghệ An, B́nh Thuận,…

Lửa câm hờn đă bùng cháy, thiêu đốt trụ sở UBND tỉnh B́nh Thuận!

Hàng chục ngàn đồng bào từ khắp mọi nơi đổ về Sài G̣n!

Bài viết “Thấy ǵ qua biểu t́nh 10/6?” của Bạch Cúc đă ghi lại h́nh ảnh can trường đầy xúc động của đồng bào yêu nước:

“Tôi nhớ lời mấy cô, mấy bác trong chợ nói với tôi:

- Lần này nhất định phải lên Sài G̣n biểu t́nh, bỏ một buổi chợ không sao cả. Tui bán ngày được có hơn trăm bạc nhưng tôi sẽ lấy tiền góp của tui để đi, tụi tui thuê xe hết rồi cô, giờ giấc khởi hành đă định. Ai cũng nghèo nhưng không thể ngồi yên nh́n bọn chúng bán nước, đời ḿnh xem như thua rồi nhưng c̣n đời con ḿnh, đời cháu chắt ḿnh, phải đi thôi, không thể chịu đựng được hơn được nữa!

Nước mắt tôi chảy tràn trên má, thương thay những bà má, bà mẹ dân quê chân chất, tay lấm chân bùn, những người mẹ ấy không cần ai xúi bảo, không nhận của ai 1 xu, họ chỉ có ít tiền gom góp với duy nhất một tấm ḷng với non sông và thế hệ mai sau để túm tụm khăn gói lên Sài g̣n. Họ đă khiến chúng ta, những người cho rằng ḿnh học cao hiểu rộng, hiểu biết chính trị xă hội, tiền bạc dư thừa phải cúi đầu hổ thẹn!

Rồi tôi nhớ tới đám trẻ “choai choai” đầu húi cua ngổ ngáo. Trong mắt tôi những đứa trẻ ấy chỉ biết ham chơi hơn là lo việc nước, ấy vậy mà, chúng nói với tôi:

- Tụi em gom tiền và chuẩn bị hết rồi chị, tụi em sẽ đi xe máy, ngủ một đêm ở nhà bạn, sẽ đi theo nhóm không để lạc nhau. Nếu có bị đánh hay đàn áp th́ c̣n nhào vô mà cứu nhau.

Tôi hỏi:

- Tụi em không sợ bị bắt ư?

Cả đám lắc đầu rồi nói:

- Bi giờ không đi, tới lúc mất nước th́ chỉ c̣n nước tự tử chứ sống chi cho nhục chị!…

Sài G̣n 10.6: chưa bao giờ người ta thấy ḷng dân kiên định với khí thế hiên ngang ngợp trời như vậy. Họ ùn ùn kéo nhau đi, các ngả đường chỉ thấy người là người, băng rôn biểu ngữ rợp trời. Đám đông anh dũng bất chấp hàng ngàn công an, cảnh sát cơ động, bất chấp hàng rào kẽm gai bủa giăng khắp chốn, đám đông cứ đi, vừa đi vừa hô vang khẩu hiệu:

– “Đả đảo “bán đất” cho Tàu Cộng”

– ” Đả đảo Luật An Ninh Mạng, Luật Bịt Miệng dân”

Sài G̣n – biểu tượng của “Tự do”, của “Ḷng ái quốc” nóng dần lên khi những bài hát cấm “Trả lại cho dân”, “Việt Nam tôi đâu” vang lên khắp nơi… Có những người dân vừa hát vừa khóc. Họ xúc động, họ chịu đựng quá lâu rồi, bao dồn nén nay chỉ chờ dịp bung xả. Và thời khắc này, ngày 10.6: đây là lúc ḷng dân đồng loạt tuyên bố: DÂN ĐĂ SẴN SÀNG! …”

Bộ mặt bán nước của đảng đă bị lột trần!

Ngày đền tội của bọn bán nước sắp đến!

“DÂN ĐĂ SẴN SÀNG!”

Lăo Mai

 

 


B̀NH LUẬN

2017
2016

Câu chuyện về một lá thư  
Cuộc ra đi của những kẻ hái khế  
Các vụ án Manafort & Cohen  
Đặt tên đường
Tỵ nạn Việt và TT Trump
Trump siêu nhân?
Gánh vàng đi đỗ sông ngô  
Chiến lược xâm lăng  
Chiến tranh kinh tế 
Vơ sĩ Trump đi Âu Châu  
Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam  
Nghề bán nước  
Tái chế 
Tâm sự thi nhân
Các mũi giáp công Mỹ tung ra để hạ gục TQ...  
Tiếng kêu của bầy b́m bịp  
Luật rọ mơm
Đàm phàn Mỹ - Bắc Hàn tiếp tục đi tới  
30/4/1975: Ngày cỏ độc và loài man dại lên ngôi  
“Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ?  
Sức mạnh ở đâu  
Tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc...  
Vật đổi sao dời
Đồ con rùa  
Bầu bán cuối năm  
Người Việt lớn tuổi qua Mỹ tại sao bị ghét ?
Nội cát bát nháo  
Người ngoại quốc nghĩ về Việt Nam ngày nay  
Một thế hệ... vứt đi !
Thắc mắc biết hỏi ai?  
Ăn nói tráo trở
Phần “Con” và phần “Người”  
Làm Tổng Thống Mỹ  
Đầu óc... chỉ nghĩ tới đó !  
Ai hơn không được  
Ăn và tù

Tên đường
Những chính sách thiên tả từ Mỹ qua Âu Châu đều thất bại...  
Nếu không nh́n lại, ḿnh sẽ mất quá khứ và tương lai  
Âm mưu hán hoá  
Mặc cảm của sự dốt nát  
Luật thuế mới