Những bài viết của Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời


Tuổi thơ - Hành tŕnh t́m tự do  
Chuyến đ̣ t́nh
Tiếng trống Mê Linh
T́nh cũ không rủ cũng đến  
Tản mạn cuối tuần
Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi  
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó quên
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân  
Tết  
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

Họ Vẫn Sống
Dù Đă Thua Một Cuộc Chiến

Sau tháng Tư năm 1975, chiến tranh khép lại trên bản đồ.
Nhưng trong thân thể nhiều người lính cũ của Quân lực Việt Nam Cộng ḥa, chiến tranh chưa từng chịu lui binh.
Họ sống giữa những con đường mang tên mới.
Sống giữa những khẩu hiệu mới.
Sống giữa những người từng đứng bên kia chiến tuyến, nay là “bên thắng cuộc”.
Và họ sống… bằng cách của ḿnh.

Những bước chân không c̣n nguyên vẹn

Buổi sáng ở một góc chợ nhỏ, tôi gặp ông Tư.
Một chân cụt ngang gối, ống quần xếp gọn, chống nạng gỗ đă ṃn tay cầm.
Ông trải xấp vé số ra tấm nylon.
“Chú mua giùm tôi tờ, lấy hên,” ông cười.
Nụ cười hiền, nhưng mắt sâu như đáy giếng.
Tôi hỏi nhỏ:
— Chân chú… mất hồi nào?
Ông nh́n xuống phần chân không c̣n đó.
— Năm bảy hai. Quảng Trị. Bị pháo. Lúc đó tưởng chết rồi. Ai dè c̣n sống để bán vé số.
Ông nói như kể chuyện của ai khác. Không oán, không kể công.
Một người khách trẻ bước lại, cầm tờ vé số, lẩm bẩm:
— Thời đó mấy ông thua mà.
Ông Tư cười nhẹ:
— Ờ, thua. Nhưng lúc đó tôi đâu có nghĩ chuyện thắng thua. Tôi nghĩ tới thằng bạn nằm bên cạnh, máu chảy ướt áo.
Câu nói rơi xuống, không nặng, mà ch́m.

Dưới gầm cầu, có một đời lính
Có những người không bán vé số.
Họ sửa xe lề đường.
Chiếc hộp đồ nghề cũ.
Cái bơm tay x́ x́.
Tấm bảng viết nguệch ngoạc: “Vá xe – 10.000”.
Anh Ba cụt một tay. Tay c̣n lại đầy dầu nhớt.
Một đứa nhỏ hỏi:
— Chú ơi, sao chú mất tay?
Anh Ba ngẩng lên, nh́n ḍng xe chạy ngược xuôi.
— Hồi trẻ chú nghịch dại.
Tôi biết anh không muốn nói.
Sau này anh kể riêng:
— Trận đó tôi ôm máy truyền tin. Đạn cối rơi. Tỉnh dậy th́ tay không c̣n. Thằng truyền tin phụ chết ngay bên cạnh.
Tôi hỏi:
— Anh có buồn không?
Anh im lặng lâu lắm.
— Buồn ǵ nữa. C̣n sống là may. Có người c̣n không có mộ.

Sống giữa kẻ chiến thắng
Có những ngày lễ lớn, cờ đỏ treo kín phố.
Những đoàn diễu hành đi qua.
Loa phóng thanh kể về “ngày toàn thắng”.
Ông Năm, thương phế binh cụt hai chân, ngồi trong căn cḥi tạm ven sông.
Mỗi khi nghe nhạc hành khúc vang lên, ông lặng lẽ tắt radio.
Đứa cháu hỏi:
— Ông nội, sao ông không coi tivi diễn binh?
Ông xoa đầu nó:
— Thời ông… khác lắm con.
— Ông có phải người thua không?
Ông cười buồn:
— Ông là người lính. Hết chiến tranh rồi, đừng chia thắng thua nữa.
Đứa nhỏ không hiểu. Nó chỉ thấy ông nội mỗi lần trái gió trở trời lại ôm phần thân ḿnh đau nhức, như thể chiến tranh vẫn nằm đâu đó trong xương.

Không phải ai cũng khổ
Nói vậy không có nghĩa tất cả thương phế binh VNCH đều sống dưới gầm cầu.
Có những người ra nước ngoài, con cái thành đạt.
Có người mở tiệm nhỏ, sống an ổn tuổi già.
Có người được con cháu kính trọng, chăm sóc đủ đầy.
Nhưng ngay cả trong căn nhà khang trang ấy, nhiều ông vẫn giật ḿnh giữa đêm.
Vẫn mơ thấy tiếng pháo.
Vẫn nghe tiếng gọi của đồng đội.
Một người con hỏi cha ḿnh:
— Ba có hối hận không?
Người cha nh́n lên bàn thờ, nơi tấm h́nh chụp thời trai trẻ mặc quân phục.
— Hối hận ǵ con? Ba làm điều ba tin lúc đó là đúng. Lính mà. Được lệnh th́ đi.
Câu trả lời không có hận thù.
Chỉ có một đời đă qua.

Điều họ mất không chỉ là chân tay
Có người mất chân.
Có người mất tay.
Có người mất cả tuổi trẻ.
Nhưng điều họ mất nhiều nhất là danh phận.
Họ không được gọi là anh hùng.
Không được truy tặng.
Không được vinh danh.
Họ chỉ là những ông già bán vé số, sửa xe, ngồi lặng lẽ bên lề đời.
Nhưng trong ánh mắt họ, nếu nh́n kỹ, vẫn c̣n một thứ không ai lấy được:
Ḷng tự trọng.

Chiều xuống, tôi mua thêm vài tờ vé số của ông Tư.
Ông cười:
— Mua nhiều vậy làm chi?
Tôi đáp:
— Để nhớ.
Ông nh́n tôi lâu, rồi nói khẽ:
— Nhớ th́ nhớ luôn mấy thằng không c̣n sống nghe chú.
Giữa ḍng người hối hả, giữa thành phố của “kẻ chiến thắng”,
những người lính già ấy vẫn sống.
Không ồn ào.
Không đ̣i hỏi.
Chỉ mong một điều giản dị:
Được nh́n như con người.

Phạm Sơn Liêm