KƯ SỰ NGÀY TRỞ VỀ

 
Hơn năm mươi người chúng tôi tập họp ở hội trường để chờ ban quản giáo lên lớp lần cuối trước khi cấp giấy ra trại . Sau hơn một tiếng đồng hồ , họ dẫn chúng tôi ra phía bờ con kênh đào , xếp hàng và lần lượt từng người xuống chiếc tác ráng . Tôi ngoảnh mặt nh́n lại nông trường cải tạo lần cuối trước khi vĩnh viễn từ biệt nó mà không một chút vấn vương thương nhớ , mặc dù c̣n rất nhiều anh em , bạn bè đang phải chịu cảnh nô lệ, tù đày , mà ngày về c̣n xa vời vợi .

Mặt trời đă lên ngang đỉnh đầu , những tia nắng vàng hanh đang đổ xuống trên nông trường rộng mênh mông , trên những dăy nhà lá ẩm thấp nằm san sát nhau được bao bọc bởi con kinh đào và bờ đê với những hàng rào tràm vót nhọn, đan chéo vào nhau. Phía bên kia con kinh đào là khu rừng sậy đang mùa trổ bông nh́n giống như tấm vải lụa trắng tinh đang phất phơ theo chiều gió , trải dài đến tận khu rừng tràm bát ngát ,nơi mà họ đă giam chúng tôi trong những ngày đầu đưa vào đây .

Tôi ngước mắt nh́n trời , trời vẫn thế , nh́n đất , đất vẫn một màu nâu đen .Trong giây phút ấy tự nhiên ḷng Tôi lại dâng lên một cảm xúc nghẹn ngào khi nghĩ đến giây phút trở về bên mái ấm gia đ́nh .Tôi h́nh dung ra được gương mặt tiều tụy, héo úa của Thầy Mẹ tôi trong suốt mấy năm nay , đang mong chờ những người con đi tù trở về . Chỉ nghĩ đến , nước mắt Tôi cứ tuôn tràn cho đến khi tiếng máy của con đ̣ nổ rền vang rồi oằn ḿnh trên con kinh đào như thể cố nhắc nhở năm mươi người chúng tôi đừng bao giờ trở lại nơi khốn khổ này nữa .

Chúng tôi đưa những bàn tay đen đủi , gầy guộc vẫy chào từ biệt những Anh Em c̣n ở lại đang đi trên bờ đê . Họ nh́n chúng tôi trong ánh mắt vui buồn lẫn lộn , vui v́ chúng tôi đă thoát được kiếp làm nô lệ để trả nợ cho quỉ thần , cho bọn cai tù ở đây . Buồn v́ Anh Em vẫn c̣n ở lại và chịu nhiều đau khổ , suốt ngày lao động cực nhọc mà ngày về c̣n xa vời vợi .

Hơn nửa tiếng đồng hồ , chiếc tác ráng vẫn ́ ạch , cố trườn trên con kinh ra khỏi khu rừng sậy rồi rẽ trái trái . Khoảng hơn mười phút sau ,từ xa Tôi nhận ra được trại cải tạo “ Ngụy Quyền” nằm gần sát bên bờ sông với những dẫy nhà lá lụp xụp . Khi đ̣ đến gần, Tôi nh́n lên và thấy h́nh ảnh các Anh Em ở đây cũng không khác ǵ bên trại “ Ngụy Quân “ của chúng tôi . Khoảng 20 phút sau , chúng tôi thấy có những dẫy nhà san sát nhau , hỏi ra mới biết đó là trại “ phục hồi nhân phẩm “ nơi giam giữ những người mà chế độ cho là “ mất nhân phẩm “ và h́nh như có cả những tội phạm h́nh sự khác ở đây . Người bạn ngồi bên cạnh nói với Tôi vừa đủ nghe .

- Xă hôi này làm ǵ có nhân phẩm mà phục hồi ?

Tôi tṛn mắt , nh́n nó và bảo .

- Bộ mày muốn vào tù nữa hả ? Cũng may tiếng máy đ̣ át đi v́ tên cán bộ coi chúng tôi đang ngồi đầu mũi , cách chỗ Tôi có mấy hàng .

Gần một tiếng sau , đ̣ ra khỏi con kinh rồi rẽ bên phải trên ḍng sông cái lớn . Đ̣ rú ga , chẻ sóng lướt nhanh ,nước vỗ hai bên mạn đ̣ bắn tung lên theo làn gió làm Tôi thấy dễ chịu . Nh́n những đợt sóng đánh dạt đám lục b́nh đang lững lờ trôi theo con nước ra hai bên , Tôi chợt nhớ đến ḍng sông Rivera , nơi gia đ́nh sinh sống , cũng có những bè lục b́nh trôi theo vào những mùa nước lớn. Cúi nh́n ḍng sông , nước vẫn êm đềm chảy , Tôi cố quay mặt về phía sau , đ̣ đă bỏ lại sau lưng cánh rừng tràm , rừng sậy và chỉ c̣n lại một màu xanh ngút ngàn . Tôi chẳng c̣n định hướng nông trường cải tạo ở nơi nào trong đám rừng xanh bát ngát đó.

Ngồi trên con đ̣ mà kư ức cứ cuồn cuộn trở về trong tâm hồn Tôi .Niềm thương nỗi nhớ của những ngày sống yên lành đầm ấm dưới mái nhà thân yêu . Quê Tôi cũng có con sông, nước thủy triều lên xuống quanh năm , có Ngôi Thánh Đường vẫn sừng sững hiên ngang qua bao nhiêu năm tháng , có cây cầu bắc ngang , có cánh đồng mạ non xanh bát ngát và nhất là con đường đất đă in dấu bàn chân thân yêu của Tôi từ ngày gia đ́nh đến đây lập nghiệp vào tháng mười năm 1956 .

Tôi c̣n nhớ vào những buổi chiều hoàng hôn , được nh́n thấy ráng chiều đỏ ối ở cuối chân trời . Được ngửi mùi khói bốc lên từ căn bếp xuyên qua mái rơm sau một ngày làm việc mệt nhọc . Được nghe tiếng kêu inh ỏi của đàn heo trong chuồng , đàn gà ngoài sân đang chờ cho ăn trước khi trời tối . C̣n ǵ hạnh phúc cho bằng khi cả nhà quay quần bên mâm cơm đạm bạc vào ngững buổi tối dưới ánh đèn leo lắt .

Quê Tôi , không ǵ đẹp hơn vào những ngày mùa , cả làng thi nhau gánh những bó lúa nặng chĩu từ cuối ngàn về chất từng đống để chờ ra hạt . Tôi c̣n nhớ đến những đêm trăng sáng , Thầy kéo trục, anh em chúng tôi đi theo đẩy măi tới gần khuya mới nghỉ . Nhớ nồi chè đậu đen hái từ vườn sau Mẹ nấu hăy c̣n bốc khói bưng ra cho cả nhà thưởng thức . Ăn xong , anh em chúng tôi nằm dài trên lớp rơm c̣n thơm nồng mùi lúa để ngắm ánh trăng và sau đó nhẩy xuống sông trước nhà , giũ hết bụi bặm trước khi lên giường . Những lần tắm đêm như thế , Tôi được nh́n ánh trăng phản chiếu trên mặt nước vỡ ra từng mảnh như thể hàng ngàn con rắn bạc đang trườn ḿnh , nối đuôi nhau sao thơ mộng quá . Tôi thương nhất là những trận mưa đầu mùa sau mấy tháng trời nắng nứt đất , nước như từ cổng trời đổ xuống để cho cây cỏ hồi sinh . Đây cũng là dịp cho Anh Em chúng tôi sách giỏ chạy ra ngoài đồng t́m bắt những con cá rô , cá lóc đang trườn ḿnh theo ḍng nước lên trên cánh đồng .

Đă gần ba năm rồi , những mảnh vụn lại được chắp nối , ghép lại trở về trong kư ức của Tôi .Chỉ nghĩ đến đó , ḷng Tôi lại dâng những cảm xúc nghẹn ngào . Những kỷ niệm thân yêu tưởng chừng như đă khép kín từ khi đời xô đẩy Tôi ra khỏi làng quê yêu dấu , xa cả những người thân yêu để rồi lănh trọn gần một ngàn ngày và phải hứng chịu biết bao những đau khổ của một kiếp tù đầy do chính bàn tay của kẻ chiến thắng đă đè nặng trên chúng tôi .

Trời đă ngả về chiều , những sợi nắng vàng yếu ớt vẫn tiếp tục đổ xuống trên con sông cái lớn , trên con đ̣ chở năm mươi người chúng tôi. Đ̣ vẫn lướt sóng , Tôi cố nh́n cho rơ những mái nhà lá ẩn khuyất hai bên sông sau hàng dừa nước , bụi ô rô khi con đ̣ chạy qua .

Càng gần tới Rạch Sỏi , ḷng Tôi bồi hồi khi những cánh tay vẫy chào của người dân hai bên bờ sông . Tôi chợt nghĩ , cũng trên con sông này trước đây , các giang thuyền của các chiến sĩ hải quân đă tiến sâu vào tận sào huyệt của địch và đạt được nhiều chiến công hiển hách và bây giờ cũng ở ḍng sông định mệnh này, sau ngày 30/4/75 họ lại chở những Anh Em chúng tôi vào trại tù .

Chiếc đ̣ từ từ chậm lại và dừng ở bến tàu Rạch sỏi . Mọi người được hướng dẫn lần cuối để lát nữa đây chúng tôi sẽ chia tay trở về với gia đ́nh . Đôi chân Tôi run lên từng chập khi đặt bước chân đầu tiên lên phố xá , đầu óc bồng bềnh, chao đảo như say sóng . Con phố nhỏ này trước đây Tôi thuộc ḷng từng quán nước đầu đường , tiệm ăn cuối dăy thế mà giờ đây Tôi cảm thấy xa lạ .

Tôi đứng tựa vào cây cột dưới mái hiên của một tiêm ăn để đợi xe về kinh B . Nh́n cảnh sinh hoạt ở đây Tôi tự hỏi , tại sao lại có nhiều người bán hàng rong đến thế và hầu hết là các Em nhỏ . Đứng chờ xe lâu quá , mấy củ khoai lang trại phát cho bữa ăn sáng nay đă biến mất . Bụng đói cồn cào khi nh́n những đ̣n bánh tét trong rổ của những Em bé bán hàng ,nước miếng Tôi cứ thi nhau chảy dài .

Năm đồng được trại cấp sáng nay làm lộ phí vẫn nằm gọn trong túi áo bà ba đen đă ngả màu cháo ḷng . Tôi thọc tay vân vê nó mấy lần , tính ăn một bữa cho thật no nhưng lại thôi . Tôi ngồi xuống vỉa hè , tựa lưng vào bờ tường loang lổ của tiệm ăn để đợi xe .Một Em bé trạc độ mười tuổi đang bê rổ bánh lại gần , chân đi khập khễnh , miệng chửi mấy người lớn bán hàng đă dành mối của Em . Tôi chăm chú nh́n Em tỏ vẻ thông cảm , chợt ánh mắt Em sáng lên khi bắt gặp ánh mắt Tôi . Kinh nghiêm nhà nghề, Em bê rổ bánh đến trước mặt Tôi , vừa cười vừa nói.

- Mua bánh đi chú , bánh nhà con mới nấu , ngon lắm .

Tôi hết nh́n Em rồi lại nh́n rổ bánh , nước miếng ứa ra và buột miệng hỏi .

- Bánh bán nhiêu vậy Em ?

Mặt Em tươi như cây khô trong tháng hạn , gặp được trận mưa rào .

- Dạ ! loại lớn hai đồng , nhỏ một đồng rưỡi . Mua đi Chú , Chú lấy mấy đ̣n ?

Tôi chợt nghĩ đến một câu mà Tôi đọc được ở đâu . Người ta có thể đắp đập ngăn cả một ḍng sông nhưng chẳng thể nào ngăn được sự thèm khát khi bao tử trống rỗng . Lực bất ṭng tâm , Tôi run run đưa tay đỡ hai đ̣n bánh tét nhỏ từ tay em bé . Mơ ước của Tôi trong mấy năm qua là được ăn một bữa thật no . Chỉ kịp nghĩ đến hương vị chất béo , chất ngọt trong đ̣n bánh tét mà cơ thể đă thiếu từ lâu, tự nhiên người Tôi nóng ran .

Chưa đầy mười phút , Tôi đă thực hiện đúng những ǵ bao tử mong đợi. Cả cuộc đời Tôi chưa bao giờ có được miếng ăn ngon đến thế. Em bé bán bánh thấy vẻ kỳ lạ của Tôi lấy làm ngạc nhiên , đứng nh́n không chớp mắt và thốt lên .

- Coi chừng mắc nghẹn đó Chú .

Tôi mỉn cười nh́n Em . Vẫn ánh mắt nh́n Tôi , Em hỏi tiếp .

- Chú từ đâu lại đây phải không , chợ này cháu biết nhiều lắm , chú muốn đi về đâu ?

Thấy Em thật t́nh Tôi vui vẻ trả lời .

- Chú ở trong rừng mới ra đó .

Em trợn tṛn đôi mắt ra chiều ngạc nhiên hỏi .

- Rừng nào vậy chú , bộ Chú đi nhân công trong đó hả ?

Tôi lưỡng lự v́ sự tự ti mặc cảm của những người tù , định đứng dậy rời đi , thế nhưng thấy Em cứ chong mắt nh́n , Tôi đành trả lời .

- Rừng u minh , Chú đâu có đi nhân công , Chú mới được thả .

- Ủa ! vậy Chú đi …… ?

Tôi cúi đầu khẽ nói .

– Tù , cháu ạ !

Em bé vẫn tṛn đôi mắt nh́n tôi , lúc đó Tôi hơi sợ v́ có nhiều người cũng đang đứng chung quanh chờ xe , sợ họ nghe thấy . Tôi vội đứng dậy rảo bước qua bên kia đường .

Buổi chiều , trời đă nhạt nắng , chiếc xe lam từ xa chạy chậm và đậu lại . Mọi người tranh nhau bước lên xe . Tôi vắt cái bao lên vai , đứng sau cùng để đợi lên xe th́ Em bé đă đứng bên Tôi tự bao giờ . Em nhét vội cái ǵ trong túi áo bà ba của Tôi , Tôi móc ra thấy một đồng .Tôi sững sờ nh́n Em lắc đầu và nói .

- Tiền của Em mà , Chú mua hai đ̣n hết ba đồng , Em đưa lại cho Chú hai đồng rồi, vừa nói Tôi móc hai đồng cho Em coi. Em ngước mắt nh́n Tôi như van lơn .

- Cháu biếu Chú đấy ,để uống nước… .

Tôi lo , không biết chuyện ǵ sẽ xảy ra, nên hết mực từ chối . Cùng lúc chiếc xe đă nhét đầy khách và bắt đầu lăn bánh , thế là Tôi và mấy người đứng sau lại trễ chuyến xe . Thấy vẻ lo lắng ,Em trấn an .

- Chú đừng lo , lát nữa c̣n hai chuyến xe cuối , mà chú về đâu vậy .

Đang buồn v́ lỡ chuyến nhưng thấy Em thật t́nh tôi trả lời .

- Kinh B , qua Tân Hiệp cháu ạ ! Cháu biết nơi đó không ?

Đôi mắt bé sáng lên .

- Phải Chú ở mấy con kinh ǵ đó phải không ? Cháu cũng có đứa bạn lên đây bán hàng như cháu . Nghe Chú nói tiếng bắc , cháu đoán Chú ở miệt đó .

Tôi dơi mắt khi đứng chờ xe , nh́n quanh, những đứa trẻ trạc tuổi Em hoặc lớn hơn đang tản mát ở các vỉa hè mỗi đứa một góc chờ chuyến xe khác tới . Tôi thật sự xót xa khi nghe chúng căi lộn , chửi thề mà Tôi thiết tưởng ngày xưa các Em ở tuổi này đang được cắp sách đến trường để trau dồi kiến thức . Hoàn cảnh đă đưa đẩy các Em vào con đường này. Lỡ chuyến xe , Tôi ngồi xuống bên Em gợi chuyện .

- Cháu bán cả ngày hay chỉ bán sau giờ học thôi .

Em trợn mắt như vừa nghe một điều khó tin .

- Học hành ǵ nữa Chú ơi , có mà chết đói , vả lại có đi học th́ ngày nào cũng thi đua lao động , thà ở nhà bán hàng phụ má nuôi gia đ́nh c̣n có ích hơn .

- Chắc gia đ́nh Em đông Anh chị em lắm phải không ?Tôi hỏi .

Chợt có điều ǵ buồn trong đôi mắt của Em , Em vân vê chiếc mũ cúi xuống nói .

- Ba cháu cũng đi tù như Chú nhưng chưa thấy về .

Nghe Em kể , muốn ứa nước mắt . Tôi muốn t́m lời an ủi Em nhưng trong hoàn cảnh này Tôi biết nói ǵ bây giờ . Ḷng Tôi thấy buốt nhói khi nh́n tuổi trẻ đang rơi vào khúc quanh , vào con đường không lối thoát .Chiếc xe lam cuối cùng trong ngày vừa đậu lại , Tôi nhẩy lên , Em bé vẫy tay chào và xe chuyển bánh trên con đường lồi lơm , gập ghềnh . Tôi cố dơi mắt nh́n dáng Em cho đến khi thị giác không c̣n thấy Em nữa , ḷng Tôi thật bồi hồi và nghĩ đến những đứa cháu cũng trạc tuổi Em bé giờ này chúng đang làm ǵ ? có được cắp sách đến trường hay lại cùng Gia Đ́nh cầy sâu , quốc bẫm .

Chiếc xe lam đậu lại tại đầu Kinh Rivera ,vừa bước xuống xe , Tôi đứng thật lâu ở đầu con kinh . Cảnh vật đă thay đổi , quán cóc đầu đường nay không c̣n nữa , đồn nghĩa quân vẫn c̣n bỏ hoang cỏ mọc um tùm . Tôi rảo bước trên con đường đất quen thuộc dẫn vào trong kinh . Con đường đă in đậm dấu vết chân từ những ngày c̣n cắp sách đến trường cho dù trời nắng hay mưa .Tôi c̣n nhớ rơ nơi nào ḍng sông uốn khúc , chỗ nào có chiếc cầu tre bắc ngang , căn nhà ai đầu làng và Tôi c̣n nhớ rơ , từ đầu làng đến nhà Tôi là 38 mái nhà .

Mùi hương đầu tiên mà Tôi t́m lại được sau gần ba năm xa cách , đó là mùi khói bếp đang tỏa lan ,xuyên qua mái rơm . Mùi khói , mùi đất thật quen thuộc quyện lẫn trong gió lúc ban chiều làm Tôi ngây ngất như thể được sống lại thủa xa xưa khi c̣n đưới mái ấm Gia Đ́nh . Những đứa trẻ đang nô đùa trong sân thật hồn nhiên . Ḷng Tôi xôn xao mong mỏi được gặp lại người thân khi những bước chân bước thật nhanh và Tôi đă dừng lại trước ngơ nhà Anh Chị tôi . Vẫn vuông đất đó nhưng có căn nhà lá nhỏ bên cạnh , mái nhà vẫn lụp xụp như xưa có điều tường loang lỗ nhiều v́ không được sửa chữa .

Con chó vện ngày nào vẫn c̣n nhưng gầy trơ xương , thấy người lạ đứng trước ngơ nó xông ra sủa inh ỏi làm đứa cháu gái đang quét sân ngẩng lên nh́n . Thấy Tôi ăn mặc giống những người khách ăn xin độ nhật, vai mang túi sách, ngỡ rằng Tôi cũng chỉ là một trong số những người ăn xin . Đứa cháu bảo Tôi đứng chờ để đi vào nhà lấy bát gạo ra cho . Cảm giác đầu tiên khi nghe tiếng nói quen thuộc ḷng Tôi thật sung sướng , nước mắt tuôn tràn , vừa mừng vừa tủi , có lẽ v́ sự thay đổi quá độ mà cháu không nhận ra . Không thay đổi sao được , vừa đen , vừa gầy , đầu tóc bù sù . Cháu vừa quay đi ,Tôi gọi giật lại và bảo .

- Trâm ! Cậu đây , cháu không nhận ra cậu sao ? và Tôi tiếp tục bước vào trong sân , con chó vện thấy người lạ nhào ra như xua đuổi . Cháu tôi cũng sợ hăi khi Tôi tiến vào và lùi dần về phía hiên nhà . Tôi dỡ chiếc mũ cói lên tiếng .

- Cháu không nhận ra cậu sao ?

Cháu tôi sững sờ nh́n tôi không chớp mắt như thể cố nhớ lại một vài nét quen thuộc . Bất ngờ , Cháu vất cái chổi xuống sân, chạy ùa ra sau vườn nơi Anh Chị tôi đang quốc đất trồng khoai và la lớn .

- Ba ơi , Mẹ ơi ! Cậu về rồi , cậu đang đứng trước sân đấy . Tôi c̣n nghe rơ Chị tôi hỏi Cháu .

- Cậu nào ?

- Cậu Luyện .

Tôi nghe tiếng chân chạy th́nh thịch và nước mắt Tôi cứ tuôn tràn . Vài phút sau , Chị tôi đến ôm tôi vào ḷng và Chị Em chúng tôi cứ để cho ḍng nước mắt chảy dài sau bao năm xa cách măi khi Anh tôi bảo .

- Cậu khỏe không ? sao không báo cho nhà đi đón .Tôi gạt nước mắt .

- Họ bắt rồi thả , ai biết ngày giờ đâu mà báo .

- Anh Chị và các cháu khỏe chứ .

- Khỏe , nhưng vất vả và lo lắng hơn xưa .

- Thầy Mẹ sao rồi Anh Chị . Tôi hỏi .

- Thầy khỏe nhưng Mẹ đau yếu luôn . Nói xong Chị đưa tay sờ lên má Tôi bảo .

- Chị đâu nghĩ Em gầy như thế này , chắc gầy sắp chết nên họ thả Em ra .

Mấy đứa Cháu đi đâu mới về , Chị tôi gọi chúng đến và nói .

- Cậu Luyện của chúng mày đấy .Chúng ngơ ngác , Có đứa c̣n không tin đến bên sờ vào bộ sương cách trí của Tôi rồi cười .

Niềm vui dạt dào dâng lên trong ḷng . Tôi sánh vai cùng Gia Đ́nh Anh Chị đi trên con đường đất gập ghềnh nhưng đầy thương mến . Những người trong xóm thấy chúng tôi cũng chạy ra hỏi thăm .

Ḱa ! Bụi tre già trước ngơ với cây si trồng bên bờ sông cành lá xum xuê dần hiện ra . Ḷng Tôi bồi hồi cảm xúc như đếm được từng hơi thở , từng nhịp đập của con tim mỗi lúc một dồn dập . Bước chân đầu tiên sau gần ba năm xa cách đang dẵm lên phần đất thân yêu được ngăn cách bằng hàng rào dậu mùng tơi . Mấy đứa Cháu chạy vào sân miệng la lớn .

- Ông Bà ngoại ơi . Cậu về rồi .

Mẹ tôi đang ngồi chải tóc đầu hè , nghe tiếng đứa cháu gọi , mừng quá để cả mớ tóc bạc trắng xơa xuống chạy đến bên Tôi. Tôi vất chiếc túi ôm chầm lấy Mẹ vào ḷng nước mắt lại tuôn trào chẳng ai nói được lời nào . Mái tóc trắng phủ cả khuôn mặt ,Tôi cứ ôm mẹ cho đến khi Thầy tôi nghe tiếng, từ đàng sau nhà đến . Thầy th́ lại khác , mỉm cười , nụ cười của người Cha mong con trở về hiện rơ trên gương mặt sạm nắng của Thầy .

Giây phút hạnh phúc nhất của ngày được trở về bên mái âm gia đ́nh làm cả nhà vui như ngày tết . Mấy đứa Em và Cháu phụ làm bếp cho bữa tối nay . Thầy bảo , bắt mấy con gà làm thịt cho Anh Em chúng nó và các Cháu ăn mừng .

Chợt nhớ đến vườn rau , ao cá , cánh đồng Tôi chạy vội ra vườn sau , qua lũy tre xanh , Tôi giật ḿnh v́ những luống hoa màu chạy xa tít tắp . Tôi Thương Thầy Mẹ quá , cả cuộc đời chỉ biết lo và hy sinh cho những người con .Đi hết công hoa màu là tới bờ đê với những rặng chuối xanh tươi , bên kia là con rạch nhỏ dẫn nước .

Tôi trèo lên bờ đê , ôi ! đẹp làm sao cả một cánh đồng mạ non trải dài tít tắp đang uốn ḿnh theo chiều gió như những lượn sóng nhấp nhô trong ráng chiều . xa xa , vài bác nông phu đang lững thững trên con đường trở về nhà . Tôi đứng chết lặng với bao nhiêu những h́nh ảnh quen thuộc của đồng quê cho đến khi thị giác không c̣n thấy được nữa và bóng đêm đang từ từ bao phủ cánh đồng mạ non bao la , lúc đó Tôi mới quay gót trở về . Thầy tôi đang đứng đợi ở bờ ao , Tôi nói .

- Thầy Mẹ cũng lo tăng gia sản suất dữ .

Thầy nh́n tôi mỉm cười

- Dạo bỏ Bắc vào Nam cũng là bài học cả đấy con ạ ., ḿnh phải lo xa từ bây giờ chứ sợ mai mốt họ bắt vào hợp tác xă lấy ǵ mà ăn .

Nghe thầy nói tôi hiểu và sánh vai Thầy trở về nhà .

Bữa cơm đoàn tụ thật vui vẻ . Thầy dặn , chớ có ăn no mà bội thực đấy . Hai ông Anh và hai đứa Em cùng các cháu mừng ngày Tôi trở về uống hết mấy lít rượu nếp mà không say . Chị tôi đến ngồi bên và bảo .

- Thầy Mẹ kỳ này phải lo cưới vợ cho cậu , đừng để cho cậu đi nữa .

Mấy đứa cháu nghe nói chúng tranh nhau mỗi đứa nói một câu .

- Phải rồi , chừng nào cậu cho tụi cháu ăn cỗ đây ?. Tôi vui lây với không khí gia đ́nh và bảo .

- Rượu đấy , thịt đấy chúng cháu ăn uống đi nhưng chúng không vừa .

- Rượu Cậu Mợ mới ngon . thế rồi chúng phá lên cười .

Tôi hiểu điều đó , đă hai lần Thầy Mẹ ngỏ ư lo cho Tôi nhưng chẳng thành . Lần đầu tiên khi c̣n trong quân đội , mỗi lần vế phép Mẹ cứ rỉ rả bảo nhà c̣n mấy đứa Em , thôi th́ liệu chỗ nào được Thầy Mẹ lo cho .Thế nhưng ư kiến đó bị tôi từ chối , viện lư do lương lính lấy ǵ mà sống , vả lại lính tác chiến như con nay đây mai đó thấy khó khăn quá . Thầy mẹ cứ để cho con suy nghĩ đă . Mẹ thấy như Anh Tuyền nhà ḿnh ra trường vài tháng bổ sung xuống sư đoàn chín rồi ….. Tôi bỏ lửng câu nói nhưng mẹ hiểu ư . Thôi ! con tính sao th́ tính nói rồi Mẹ bỏ ra sau hè , chắc Mẹ lại nhớ đến cái chết của Anh Tuyền nên mẹ không nói nữa .

Một lần về phép khác , Thầy tôi cũng gợi ư nhưng Tôi cứ ẫm ờ cho qua . NgàyTôi hết phép phải trở ra đơn vị , ăn cơn xong Tôi hứa cho Thầy vui ḷng là sẽ lấy vợ . Khi trở ra đơn vị Tôi suy nghĩ cả mấy tháng trời nhưng chẳng t́m được giải pháp nào . Lính tác chiến trong rừng làm sao t́m được bóng hồng vả lại Tôi có bao giờ được yêu ai đâu mà cưới . Bẵng đi hơn một năm , chợt nghĩ đến điều đó th́ bỗng nhiên cả miền nam bị cơn mây đen từ miền bắc bao phủ và ư định xây dựng một mái ấm gia đ́nh cũng tan theo mây khói của cả Thầy Mẹ lẫn Tôi

Cả gia đ́nh vui cho măi tới khuya . Đêm nay , Tôi lại được nh́n ngắn mảnh trăng lưỡi liềm ngay trên mảnh đất thân yêu mà đă bao năm sinh sống . Kư ức một thời xa xôi lại cuồn cuộn chảy về trong tâm hồn Tôi . Ngồi đầu hè ngắm ánh trăng mà ḷng rộn ră niềm vui của ngày trở về cho đến khi những hạt sương đêm bắt đầu rơi cũng là lúc tôi trở vào trong nhà .

Đêm nay , Tôi biết chẳng thể nào ngủ được . Nằm chung với đứa Em đang say giấc v́ tối qua uống quá chén . Tôi kéo chiếc mền cũ đắp lên người Em và đóng cửa sổ để chắn bớt hơi sương từ ngoài vào . Nằm suy nghĩ mông lung măi cho tới khi nghe tiếng gà gáy Tôi vẫn không t́m được giấc ngủ . Suốt đêm , Thầy Mẹ tôi cứ luân phiên ghé qua giường của Anh Em tôi xem Tôi đă ngủ chưa . Mỗi lần nghe bước chân , Tôi nhắm mắt lại , thở đều như đang đi vào giấc ngủ để cho Thầy Mẹ an tâm .

Gần sáng , khi nghe tiếng trống nhất nhà thờ , Tôi bước ra khỏi giường và đă thấy Thầy Mẹ ngồi ghế gần cửa sổ tự bao giờ . Nh́n mái tóc bạc trắng của Mẹ ,Tôi thấy xót xa và đến bên ngồi nói chuyện với Thầy Mẹ . Tôi nửa đùa , nửa thật .

- Thôi ! bây giờ con về nhà rồi , Thầy Mẹ thấy chỗ nào được đặt đâu con ngồi đó , trong nhờ đục chịu .

Mẹ mỉm cười , nụ cười vào chính lúc b́nh minh mà chẳng thế nào Tôi quên được . Mẹ bảo .

- Cái ngữ anh mà lấy được vợ th́ cũng phải tốn khối cơm ra đấy .

Thầy đang nhả khói thuốc lào nghe thế , uống ngụm nước trà phản đối Mẹ ngay .

- Thế th́ ngày xưa ở đất bắc Tôi lấy Bà chắc Tôi mập lắm đấy …

Mẹ liếc Thầy trả lời .

- Cái nhà ông này ……/.

BK Trần Luyện 34

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên