À! mười hai giờ!
Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa hôm nay nghe thật dễ thương. Tôi hớn
hở bấm thẻ về sớm nửa ngày để lên phi trường. Nao nức cả tuần nay,
giờ khởi hành đă đến. Chỉ c̣n muời tiếng đồng hồ nửa, mười giờ đêm
nay tôi sẽ được đáp xuống Cali để "Họp Khoá" sau 36 năm xa cách. Năm
giờ phi cơ mới cất cánh nhưng hai giờ tôi đă xách đồ đi ra trạm xe
điện. Ḷng reo vui rộn ră, "nắng (Vancouver) anh đi mà chợt mát!" và
hành trang cho ba ngày đường chợt nhẹ hẳn ra, quanh tôi tất cả thật
đáng yêu.
Mỗi lần lên phi cơ tôi lại nhớ đến chuyến bay đưa tôi từ trại tỵ nạn
cộng sản ở Mă Lai đến quốc gia định cư. Toán người di dân chừng mười
lăm người, được gởi gấm lên chiếc phi cơ Boeing 747 to lớn và sang
trọng. Chúng tôi nh́n nhau thấy ḿnh rất giống nhau, giống nhau cái
ngơ ngác. Hành lư của tôi gọn lỏn trong cái túi đeo vai, vuông vuông
hơn gang tay. Đến bây giờ tôi c̣n cất giữ cái túi đeo vai này cùng
cái quần "short" mẹ đă may cho tôi. Cái quần vải công nhân viên màu
xanh rêu đă theo tôi suốt chuyến vượt biên và bơi trong biển cả. Bộ
đồ đẹp nhất tôi mặc trên người, cũng là bộ đồ tôi mặc chụp ảnh lưu
niệm với L. G. Thành, là cái áo "jean" ngắn tay màu xanh của bạn
cho, đă sờn bâu vá víu lại, quần th́ xin ở chùa trên Bidong dài lết
phết, chân mang đôi dép "Nhật" lẹp xẹp. Gần ba mươi năm rồi nhưng
h́nh ảnh này cũng c̣n theo nhắc nhở tôi, cứ bước lên phi cơ tôi nhớ
ḿnh vẫn là một người tỵ nạn cộng sản.
Nắng mùa hè, hơi nóng theo cửa, theo người vào ḷng phi cơ, máy lạnh
chạy x́ xào không kịp làm mát dịu. Cất hành lư xong, tay không c̣n
vướng bận, tôi cởi cái áo kaki vàng khoác ngoài ra cho mát và nh́n
t́m số ghế của ḿnh. Ghế của tôi ngoài b́a, không khó t́m và cũng
không làm phiền ai để ngồi vào. Cô gái trẻ ngồi hàng ghế bên kia lối
đi cùng hai người chắc là mẹ và cha, cười thật tươi chào và có vẻ
rất vừa ḷng khi tôi t́m đưọc chỗ và ngồi xuống. Tôi chẳng biết v́
sao, thôi th́ có người chào vui vẻ th́ ḿnh vui vẻ chào lại cho xong
rồi ngồi xuống lấy báo đọc.
- Ô, chắc anh chàng này đang kiếm ghế
- Anh ấy nh́n chỗ ḿnh ngồi đấy, con nghĩ sao?
- Không sao đâu, để con lo!
Ba ngườ́ bên cạnh x́ xào bàn chuyện, làm tôi ṭ ṃ ngó lên, thấy một
thanh niên đă đi tới và đang đứng nh́n cái ghế cô gái trẻ ngồi ngang
tôi.
- Chắc anh t́m cái ghế này?
Cô gái cười thật tươi, nhỏ nhẹ thăm hỏi người khách lạ.
À, bây giờ tôi đă hiểu ra tại sao cô nàng tóc vàng xa lạ này lại
chào tôi ngọt ngào như thế, th́ ra lúc nảy nàng lấy cảm t́nh v́
tưởng tôi là người có vé của cái ghế cô ta đang ngồi.
- H́nh như cô ngồi trên ghế của tôi th́ phải?
- Vâng! số ghế của em là 5B, phía dưới kia!
Cô gái trả lời và trông như cô nàng đang cố dùng từ cặp mắt đôi môi
đến tất cả những ǵ duyên dáng của ńnh để chinh phục cảm t́nh của
chàng, nàng tiếp:
- Chắc anh muốn em rời ghế này chăng?
Trời ạ! Thế này th́ anh chàng này sao nỡ ḷng. Chàng có không thích
cũng phải nhường cho xong:
- À.. không!... Không sao đâu, cô cứ ngồi đấy, tôi lấy cái 5B cũng
được!
- Cám ơn anh rất nhiều.
Lời cám ơn và nụ cười của nàng tóc vàng tiển chàng chui vào cái ghế
chính giữa, cách đấy hai hàng ghế.
Chắc chàng lần xuống bên dưới và ngồi chưa xong, đă phải chứng kiến
cảnh thay người đổi ghế phía trên này. Nàng đứng ra ngoài lối đi cho
ông bố và bà mẹ bước ra để nàng vào cái ghế bên trong cùng và ông bố
ngồi vào cái ghế của nàng.
Ông bố già thản nhiên mở sách ra đọc tiếp, chừng như chẳng có ǵ
đáng lưu tâm. Tôi trở về với trang báo đọc dở dang và nghe có tiếng
cười khúc khích của hai mẹ con ở hàng ghế bên kia. Tôi ngẫm nghĩ,
hồi nảy ông bố mà ngồi đây th́ chắc ǵ chàng trai tốt bụng ấy đă
chịu nhường chỗ. Tôi mĩm cười với ḿnh:
- Ôi, Eva! Thượng Đế tạo chi nàng ngọt hơn trái táo!
Sáng Chúa Nhật, trời Cali thật đẹp.
Ngày vui qua mau quá!
Mới hôm tối thứ Sáu đây, bè bạn ṿng tay ôm mừng khi được gặp nhau ở
phi trường. Đây, Sang, Sơn, Thắng, Việt, Quan c̣n đâu đó ở từng trên
của phi trường. Thằng này nh́n ngắm thằng kia t́m nhớ lại nét trai
tráng của bạn ḿnh, rồi "chê" nhau "sao mày ốm quá!" hay "tóc bạc
hết vậy mậy!" Chỉ có mấy thằng đứng tụm nhóm chờ chuyến bay của
thằng bạn Điệp đến sau để rước về, chuyện tṛ nghe như cả trung đội.
Tiếng "Đan Mạch" (ĐM) đệm cùng mày, tao, vang vang đầy một góc pḥng
chờ lấy hành lư. Tiếng cười đùa rộn ră, câu chuyện xưa nay tranh nối
nhau khó mà xen vào được.
Hôm qua, thêm một ngày đong đầy kỷ niệm với bạn bè ở nhà BK Đằng và
Thái. Tôi thấy ḿnh vô cùng may mắn khi c̣n được gặp lại những
"thằng" bạn Bất Khuất ngày xưa.
Có trở về đây gặp nhau mới thấy được cái t́nh của bạn bè ngày xưa nó
chẳng hề phai nhạt, ngược lại cái t́nh Bất Khuất ấy càng đậm đà hơn.
Không những bạn bè, mà cả gia đ́nh của bè bạn đă hy sinh riêng tư,
chung sức nhau để tạo điều kiện ăn ở cho các chàng Khăn Xanh được
trở về Hội Ngộ lần này. Hai chữ cám ơn để ghi lại cho các BK ở Nam
Cali cùng quư phu nhân và gia đ́nh thật quá nhỏ, không tương xứng
chút nào cả. Mến phục các " nàng dâu Bất Khuất" vô cùng!
Hôm nay là ngày thứ hai tôi c̣n ở lại Orange County, Nam Cali. Tối
nay sẽ là Đêm Hội Ngộ của Bất Khuất. Chúng tôi sẽ được gặp lại những
vị thầy, những đàn anh kính mến của Tiểu Đoàn 3 Khăn xanh và bạn bè
đồng khoá.
Đây, Phố Bolsa!
Đây, Little Saigon!
Vâng! Tôi c̣n sống và đang bước đi trên đường phố của Little Saigon.
Tên gọi Sài G̣n cùng với quyền Tự Do của đồng bào tôi đă bị bè lũ
cộng sản cướp mất, để thay bằng tên gọi của loài quỉ đỏ.
Thủ đô Sài G̣n đă bị mất tên nhưng Sài G̣n vẫn sống măi trong con
tim của triệu người Việt Nam.
Sài g̣n trong ḷng ta măi
măi!
Ba mươi năm dài t́nh vẫn không nhạt phai.
Sài G̣n dù ngày tháng vần xoay,
Dù đời sống cuồng quay,
Ḷng vẫn thương Sài G̣n.
Ôi! ta vẫn thương Sài G̣n,
Trong những chiều, vàng trời DC.
Ôi! ta nhớ đêm Sài G̣n,
Đêm rộn ràng như ánh sáng Paris.
Chiều Cali mưa nhạt buồn.
Phố Bolsa mơ Sài G̣n
Biển Sidney sóng quyện hồn về đâu?
Sương lạnh chiều buông,
Giọt lệ chưa quên người, xin nhắn lại lời mưa
Cho ta theo một vầng trăng sáng,
T́m lại hàng cây trên phố xưa
......
Tiếng hát của Nguyệt Ánh và sáng tác Sài G̣n Trong Ḷng Ta Măi Măi
của chị thật thấm thiết. May thay tôi có người bạn cùng mến mộ
Nguyệt Ánh, một nhạc sĩ gởi gấm tâm t́nh và ước vọng cho quê hương
Việt Nam Tự Do Nhân Quyền. Bạn Thắng đă cho tôi được nghe lại nhạc
của chị hồi tối hôm qua khi đưa Thành và tôi về nhà Việt, sáng nay
tiếng hát của chị c̣n gợi nhắc buồn xót trong ḷng tôi:
"Sài G̣n trong ḷng ta măi măi"
Vài đoạn đường ngắn là đến điểm hẹn ở quán cà phê. Việt t́m chỗ đậu
xe xong, chúng tôi cùng nhau đi vào quán. Rất nhiều bè bạn đă đến
đây trước, từ xa đă thấy quán đầy người với màu áo xanh. Chúng tôi
t́m ghế t́m bàn ngồi xoay quần bên nhau thành một ṿng tṛn lớn
trước quán. Một ṿng xanh màu áo của Khoá.
Màu áo xanh hôm nay đẹp vô cùng!
Tôi ngồi đây, vai kề vai với bạn bè của tôi, yên lặng ngắm nh́n mái
tóc khuôn mặt của những chàng trai trẻ "Huynh Trưởng Khăn Xanh" ngày
nào.
Bạn bè Bất Khuất của tôi đấy!
Bạn bè đă trở về đây trong t́nh thân và đoàn kết thật tuyệt vời!
Bạn bè Bât Khuất của tôi hôm nay chỉ chừng bấy nhiêu đây!
Tiếc thuơng những người đă vĩnh viễn ra đi!
Nhớ anh em hăy c̣n trong kềm kẹp của loài cộng nô!
C̣n bao nhiêu đứa sẽ được gặp chiều nay và bao nhiêu chưa trở về
đoàn tụ với anh em?!
Gặp nhau lần này, bao giờ sẽ là lần thứ hai ? có đông đủ sum vầy hơn
ngày hôm nay?!
Ngọc ngồi bên tôi thăm chào, Toàn quay sang thăm hỏi tôi, mấy lượt
ngó Toàn và Ngọc muốn trả lời, muốn nói chuyện mà nghẹn cả lời và
nước mắt cứ nối nhau rơi.
Tôi thấy ḿnh ḿnh sao quá trẻ con và yếu đuối trước Tạo Hoá.
Tiếc nuối thời gian đă vụt qua lắm!
Ngồi với nhau sáng nay, tối nay là Đêm Hội Ngộ và ngày mai lại phải
chia tay. Ba mươi sáu năm xa cách, hơn năm dài trông mong, gặp nhau
trong phút chốc.
T́nh Bất Khuất trân quư vô cùng!
Thương nhớ lắm!
Cám ơn Bất Khuất đă cho tôi được ngày Hội Ngộ!
BK Bùi Đức Tính323
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ
trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng
sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của
người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong
đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh
"homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được
xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận
Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày
người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ
thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất
chữ "S"
Thân phận người
lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia
Trung ...
Những mảnh đời dang dở
- phần 2,
phần 3,
phần 4,
phần 5,
phần 6,
phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng
không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời
chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh
người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực
19-6-73
Vinh danh người lính
VNCH
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày
để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng
Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc
đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan
Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh
Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có
chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị
trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông
bạn già năm xưa -
English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà
Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm
gịng đời...
Không cho phép ḿnh
quên
Thảm sát trên đảo
Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không
đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên