MỘT LẦN VĨNH BIỆT

CSVSQ Bùi Đức Tính

Trời chưa sáng, gió chắc c̣n say ngủ đâu đâu, không khí chừng như không di động. Nằm trong mấy tấm vách, che mưa gió tạm bợ, bằng tôn lẫn giấy thùng tạp nhạp, hơi nóng hâm hẩm. Vạc cây làm giường chông chênh khập khểnh, oi nồng mùi máu lẫn mùi xác rệp, mùi chăn chiếu cũ của một người đi định cư bỏ lại, quen thuộc như đêm trong trại tù. Mấy ngày nay, lắm lúc tôi cứ ngỡ ngàng khi chợt tỉnh nhớ ra thấy ḿnh đang ở trên đảo Bidong, hướng về quê hương, Việt Nam của tôi đă xa mịt mờ trong nước mắt.

"Tự Do hởi Tự Do"
" V́ hai chữ Tự Do, tôi mang đời lưu vong"

Trăn trở măi cũng không ngủ thêm được, tôi ngồi dậy vói tay ṃ t́m khúc thuốc đă hút một đoạn đêm hôm qua, cất để dành trên khung cửa, rồi thả bộ xuống băi biển.

Sáng sớm, nhưng cũng có người thức sớm, đă ra đây từ hồi nào rồi. Nhóm hai ba người, vài ba người đơn độc. Quanh tôi là những người đă cao tuổi, không biết v́ giấc ngủ đă trở nên khó khăn ngắn đi hay khoắc khoải ưu tư thương nhớ quê nhà; tất cả hầu như lặng yên ngồi hút thuốc nh́n ra khơi.

Trời yên gió, đại dương trông thật yên b́nh. Cầu Jetty dài thẳng tấp, tôi trải mắt nh́n theo đến khi nhịp cầu ch́m vào sương mù. Đêm tàu sắp đến cửa biển, h́nh ảnh cầu tàu dẫn lên trạm công an biên pḥng mù mờ trong mưa, chừng như đă làm bảy mươi ba trái tim của người vượt biển đồng ngưng đập...H́nh ảnh những cầu tàu gợi nhắc lắm luyến nhớ bến nhà lẫn xót đau căm thù loài cộng phỉ. Chiều tối mấy hôm trước đây, những người sống sót của tàu 3392 đă được bước chân lên cầu Jetty để vào Pulau Bidong. Cầu Jetty đă đón dẫn, tiển đưa người tỵ nạn cộng sản đến thế giới Tự Do, gắn liền với chuỗi ngày tạm trú trên Bidong, lưu lại lắm kỹ niệm trong ḷng người tỵ nạn.

Tôi nghe nói, mỗi khi có chuyến tiển đưa người ra đi định cư, Pḥng Thông Tin sẽ phát thanh bài Biển Nhớ và Ngh́n Trùng Xa Cách, với tiếng hát của Lệ Thu. Cũng năm năm rồi, tôi chưa được nghe lại tiếng hát của Lệ Thu; từ ngày bè lũ giặc cộng bài trừ cấm đoán văn nghệ miền Nam, độc quyền cho các loại văn nghệ ca tụng chủ nghĩa của bọn văn nô. Có người bảo tôi, Lệ Thu cũng đang ở trên đảo. C̣n ở đây, chắc tôi sẽ có dịp sẽ gặp lại, nghe chị đàn hát với thân hữu, được nghe lại tiếng hát Lệ Thu từ loa phát thanh trên đảo. Phải công nhận lời nhạc Biển Nhớ và Ngh́n Trùng Xa Cách cũng trùng hợp với tâm t́nh tiển biệt nơi đây lắm. Lắm nước mắt cho người c̣n phải ở lại đảo và cũng lắm nước mắt cho người ra đi định cư. Có điều, từ ngày các loài hồ cáo và bè lũ đón gió trở cờ đă trân tráo hiện h́nh lộ diện, nhiều người đă không muốn nhắc nhớ đến cái tên tác giả; xin nhường chờ cho chứng nhân lịch sử phê phán…

Hôm nay, tôi sẽ được trở ra cầu Jetty, theo tàu của Cảnh sát Mă Lai sang Cơ quan Cảnh sát bên Thành phố Terengganu để ghi nhận thêm lời khai, hầu truy t́m hai tàu hải tặc Thái Lan đă dă man tấn công và húc ch́m tàu chúng tôi.

Không mấy chốc ngày đă rạng sáng, biển thật đẹp trong ánh b́nh minh. Biết đến bao giờ tôi sẽ được trở về quê hương trong một ngày yên b́nh và rực sáng ánh Tự Do.

Tối hôm qua, Thành từ nhà người quen về có ghé bàn bạc, chúng tôi đều ưu tư về chuyến đi sang Thành Phố sáng mai. Thành có đưa mời một điếu thuốc đă để dành cho tôi. Ngồi nói chuyện, đốt hút khơi khơi hơi phí, tôi để dành đến khuya mới tẩn mẩn thưởng thức một phần, xem như thuốc ngon nửa điếu vậy. Không thấy bao hiệu, chắc là thuốc hút loại b́nh dân làm tại Mă Lai, khói nặng như Bastos Xanh. Khúc thuốc sót lại, sáng nay hút được vài lần đă cháy sát đến phần đầu lọc. Đóm lửa ấm trong ḷng bàn tay không mấy chốc đă tàn lụi, khói thuốc loáng thoáng vụt bay theo gió biển. Khi được tàu đánh cá Mă Lai vớt lên, tôi chỉ c̣n cái quần ngắn trên người, đây là tài sản duy nhất và cũng là kỹ niệm, Mẹ đă may cho, khi tôi trốn xuống tàu với thằng Vũ. Tiếc nhớ mấy buổi sáng mới lảnh lương, được ngồi thư thả nh́n khói thuốc Pall Mall cùng giọt càphê chậm chậm rơi. Trên đảo, bây giờ không biết từ đâu tới, tôi thấy nhiều người bày bán cái gói thuốc hút, cũng có cái gói thuốc màu đỏ sậm mà tôi mê và nhớ mấy năm nay. Biết thân phận ḿnh, tôi đi qua chỉ ngắm nh́n, lờ đi chuyện ghé lại thăm hỏi linh tinh. Nhớ lắm! Mở gói thuốc mới, lướt nhẹ điếu thuốc không đầu lọc thon dài ngang mủi, hương thơm mê mẩn, phê cả người…

Lay hoay với khúc đầu lọc trên tay một lúc, tôi vùi lấp vào trong cát rồi đứng dậy để đi lần xuống biển. Tiếng sóng ŕ rào đùa vào băi, cát ướt chen giữa các ngón chân trần. Nước biển mát lạnh, ngập dần đến ngang ngực, nghe ḷng bàn chân bắt đầu bước trên san hô, tôi phóng người bơi ra khơi.

Suốt đêm thứ Bảy đến hôm sáng Chủ Nhật vừa qua, không biết bao nhiêu thuyền nhân c̣n sống sót như Thành và tôi, c̣n lênh đênh ôm ván bơi giữa đại dương? Tôi hướng về một nơi ven chân trời, không xa nơi đây lắm, ḷng biển c̣n đang ôm ấp thi thể của các thuyền nhân đồng hành hay ngọn sóng đang tiển đưa xác thân người bất hạnh đi vào hư vô. Đă gần một tuần rồi, ngoài mười bảy người đă được tàu cứu vớt, chưa có tin ǵ thêm của các thân hữu trên tàu.

Mẹ Việt Nam ơi, biển sâu cùng hoang đảo và rừng sâu đă là nơi những đứa con khao khát Tự Do đă phải bỏ lại xác thân. Vị mặn của biển Đông hôm nay có phải đang hoà cùng những gịng máu của gần triệu thuyền nhân bất hạnh. Tâm trí mênh mang, tôi cứ bơi đến khi thấm mệt, nh́n lại đă ra ngoài biển sâu. Theo sóng, tôi thả người bơi trở vô bờ để c̣n trở về thay đồ, chờ Văn Pḥng gọi đi sang Terengganu.

Khởi đầu, hồ sơ của tàu nhập đảo ghi tôi là người cầm cái cần lái tàu, qua chữ nghĩa tiếng Anh bổng nhiên tôi là thuyền trưởng để đại diện cho cho tàu về thủ tục hành chánh và cho tôi mang thêm điều tủi nhục là đă không chết theo tàu.

Rất may, các cảnh sát Mă Lai phỏng vấn chúng tôi có gốc hay biết nói tiếng Hoa và Thành sẵn ḷng giúp về phần ngôn ngữ. Có người cùng tàu, ôm cùng tấm ván bơi đến khi được vớt lên, đă hiểu rơ chuyện, giúp thông dịch vẫn xác thực hơn là nhờ người khác.

Thành và tôi theo người cảnh sát đi ra cầu Jetty. Băi biển lài, cầu tàu khá dài. Đếm theo bước chân, tôi ước lượng cầu có chiều dài khoảng tám mươi mét.

Xa ngoài đầu cầu, một chiếc tàu đang chờ chúng tôi tự hồi nào. Tàu có bề ngang chắc tương đương với PCF Duyên tốc đỉnh, nhưng phần mũi dài hơn gắp đôi và trắng đẹp thanh nhả như tàu dân sự.

Khi tàu đánh cá chở tôi vào bờ, cảnh sát viên lay tỉnh tôi rồi đưa về phỏng vấn ở cơ quan trên đảo Telipok, mặc thường phục. Hôm nay, người đi với chúng tôi cùng thuyền trưởng và hai nhân viên trên tàu cũng mặc thường phục. Như thế này, đi chung với họ tôi thấy dễ chịu hơn. Nghỉ đến cái bộ dạng tỵ nạn với áo quần phai bạc bê bết lại có nhân viên sắc phục cảnh sát đi kèm, trông ḿnh giống như là kẻ tội phạm; nhất là cùng đi sang Kuala Terangganu, thành phố lớn nhất và cũng là thủ đô của tỉnh bang Terengganu, cũng ái ngại lắm. Chẳng rơ tổ chức cảnh sát có ư tế nhị hay không, chúng tôi vẫn thầm cám ơn cảnh sát Mă Lai rất nhiều.

Kuala Terangganu chỉ cách Trại Tỵ Nạn cộng sản của người Việt ḿnh chừng 30km theo đường chỉ thẳng.

Tàu rời bến, tiếng máy thật êm, lướt vùn vụt như đang bay trên đầu sóng. Rất có thể, v́ động cơ phối hợp với hệ thống thuỷ phản lực của các tàu vận chuyển này, cầu được đặt tên là Jetty. Tôi thương nhớ chiếc 3392 của chúng tôi. Chiếc tàu mũi bầu bĩnh chở hàng trong sông, cố giúp đưa chúng tôi vượt biển rộng đi t́m Tự Do. Thương tiếc con tàu đă phải nặng nề hứng chịu sóng gió ngoài biển khơi và tan nát thân xác v́ thù hằn của bọn hải tặc bất nhân. Có chiếc tàu như tàu cảnh sát, không cần chi đến súng đạn vơ trang, chỉ cần phân nửa tốc độ, bọn hải tặc vô phương theo đuổi hay hăm hại chúng tôi.

Mặt trời đang ở chếch trước mũi. Tàu không xuôi về nam như tôi nghỉ, lại lấy hướng đông, chạy bọc ṿng qua ḥn đảp nhỏ Pulau Karah.

Đồng bào trên Bidong trông h́nh đặt tên, Pulau Karah được gọi là đảo Cá Mập và Pulau Bidong của chúng tôi, đang mờ nhỏ lại dần, trông rất giống với tên đảo Con Rùa.

Huyền thoại lịch sử có kể truyền về rùa vàng, rùa thần.

Thần Kim Quy đă linh ứng đáp ứng lời khẩn cầu của An Dương Vương. Thần hiến kế giúp vua xây thành h́nh trôn ốc và tặng móng vuốt của thần cho vua làm lẫy nỏ. Thành Cổ Loa và Linh Quang Kim Quy Thần Nỏ, đă một thời bảo vệ nước Âu Lạc, chiến thắng quân xăm lược phương Bắc của Triệu Đà. Thần Kim Quy lại xuất hiện trong chuyện tích về cuộc dấy quân khởi nghĩa Lam Sơn, đánh đuổi quân Minh, dành lại độc lập cho Đại Việt của Lê Lợi, qua thanh kiếm Thuận Thiên và Hồ Hoàn Kiếm.

Người làm ăn, mê tín dị đoan, thường kỵ con rùa!

Hôm nay đây, Bidong hiền hoà nằm đấy, trông như Con Rùa giữa đại dương. Con Rùa Bidong đang bao dung che chở và ban cho hàng trăm ngàn thuyền nhân tỵ nạn cộng sản có được thế giới của Tự Do, tạm trú để chờ ngày đi định cư.

Nhân Dân Việt Nam không thể chỉ cầu nguyện cho Thần Kim Quy sẽ nổi giận, trừng trị loài quỷ đỏ bạo tàn trên quê hương, hay mong chờ Lê Lợi được Thuận Thiên Kiếm. Tôi tin rằng mỗi người dân đang có trong tay Thuận Thiên Kiếm, hờn căm sẽ biến thành triệu triệu Linh Quang Kim Quy Thần Nỏ. Đảng cộng sản phải bị tận diệt trước khi đất biển Việt Nam bị dâng hiến hết cho quan thầy của chúng nó. Người Việt chúng ta không thể chui lùi vào thời kỳ làm nô lệ!

Ngoảnh lại, đảo Con Rùa đă xa khuất bên dưới chân trời, bây giờ xung quanh tàu chỉ c̣n thấy trời và biển. Qua khung kính, đứng bên trong nh́n ra mặt biển, Thành và tôi ḍ kiếm dấu vết quen thuộc liên hệ với chiếc 3392. Thỉnh thoảng trên bọt sóng trắng có những mảnh rác sậm màu cây gổ, chúng tôi lại nh́n nhau, ḷng tự hỏi có phải chăng đây là mảnh ván vụn từ xác tàu ḿnh?!

- Hello!

Cùng quay lại t́m người gọi, thấy Mohez thân thiện đưa gói thuốc mời. Chúng tôi cám ơn anh chàng cảnh sát tốt bụng, rồi mồi điếu thuốc hút và nói chuyện với Moez.

Thuốc có hiệu chữ Mă Lai, khói thơm giống giống như Ruby Queen ngày trước. Từ khi cái lũ cộng phỉ lểnh nghểnh đầy phố phường miền Nam, tôi ráng dằn ḷng hoài vẫn chưa được; cứ mỗi lần trông thấy điếu thuốc lại nhớ đến loại thuốc hút có cái tên rất dị hợm là Sài G̣n "giải phóng". Người ta nói rằng cái thứ này có mùi khói như Ruby chi chi đó. Chỉ cần nghe thấy mấy cái chữ "giải phóng" của bè lũ cộng sản bất nhân là máu hận đă sôi sục rồi, tôi ghét cái thứ chữ nghĩa của bọn cốt đột "phỏng dái " ấy lắm!

Tôi hận cái lối ghép chữ này vô cùng, lũ chúng nó đă sĩ nhục tên gọi Sài G̣n kính mến và đồng bào miền Nam!

Đảng cướp cộng sản cưởng đoạt quyền Tự Do, quyền được làm người của đồng bào Sài G̣n, của toàn dân Việt Nam, lại gian xảo rêu rao là …giải phóng.

Đồng bào không cần cái loại giải phóng chết tiệt của đảng cộng sản súc vật!

Tôi căm thù cộng sản, đâm ra ghét cay ghét đắng cái tên thuốc lá có chữ "giăi phóng" của bè lũ chúng nó. Không cần biết cái thứ thuốc hút này là thuốc cũ hiệu mới, ngon hay tồi ra sao… tôi nhất định không thèm hút, thà vấn thuốc rê hút thấy phê hơn hay thà cứ nhịn thèm!

Moez ân cần:

- Miss your boat?

- Yes, very much.

Ngôn ngữ c̣n giới hạn, tôi vắn tắc đáp lời.

Đứng hút thuốc, góp chuyện với nhau một lúc, tôi để Thành và Moez nói trực tiếp với nhau cho dễ, trở lại khung cửa kính và biển nước. Mới hơn chín giờ sáng. Hôm sáng Chủ Nhật, giờ này Thành và tôi vẫn c̣n ôm nấp hầm mũi tàu bơi; tâm tư tôi ch́m trôi bồng bềnh theo những đợt sóng trắng ngoài khơi.

- Anh Tính…

Nghe gọi, tôi xoay lại, chưa kịp hỏi th́ Thành tiếp ngay:

- Moez cho hay, cảnh sát đang t́m nơi ḿnh bị cướp, sắp tới chỗ tàu tụi ḿnh ch́m.

Tôi ngạc nhiên nh́n Thành và Moez. Như hiểu chuyện chúng tôi nói với nhau, Moez gật đầu xác nhận và chỉ về phía trước:

- Few minutes.

Một lúc sau, động cơ giảm bớt tốc độ. Bên trong tàu, qua cửa kính tầm nh́n bị che khuất. Không biết là sắp tới hay cảnh sát đang chậm lại chỉ để t́m kiếm, tôi bồn chồn hết ngó Moez cùng các nhân viên trong pḥng lái rồi nh́n ra ngoài biển ngóng t́m. Thời gian trôi qua, nh́n măi ngoài biển cũng chỉ thấy biển với sóng. Chúng tôi bảo nhau, gần cả tuần rồi, chắc sóng lớn làm tróc neo hay bứt dây neo và cuốn tàu ḿnh đi mất rồi.

 - Come, come… follow me.

Moez rời pḥng lái, vẫy gọi chúng tôi và bước nhanh ra phía sau đuôi tàu.

Động cơ chậm lại, thân tàu hạ xuống nằm trên mặt biển bị sóng đẫy đùa, thân tàu lắc lư lao chao. Bốn người cùng bước ra đứng ngoài đuôi, ngó t́m kiếm măi chỉ thấy trời biển trùng trùng. Moez và người bạn cảnh sát lớn tiếng thăm hỏi với thuyền truởng bên trong.

Hiểu ư chúng tôi cũng muốn biết câu chuyện, Moez giăi thích:

- Thuyền trưởng nghỉ rằng dấu hiệu trên radar rất có thể là phần mũi của chiếc tàu. Ông ấy tin là tàu đang chạy đúng hướng, chắc là tụi ḿnh bị sóng cao che khuất tầm nh́n…

- Here, she is!

Có tiếng gọi lớn của thuyền trưởng, báo tin cho chúng tôi.

Tàu tăng thêm tốc độ, lướt nhanh lên rồi đảo ṿng ngang.

Và đây, xa xa ngoài khơi, một khối gổ đen nhấp nhô ẩn hiện theo sóng. Tàu ṿng gần lại hơn, tôi có thể nhận ra phần sơn đỏ của đà mũi và con mắt ḱnh ngư cẩn bên dưới. Không phải thăm hỏi thêm, các nhân viên cảnh sát biết chắc rằng đây là phần xác thân duy nhất c̣n xót lại của chiếc 3392, họ lặng yên cùng chia xẻ xót đau với chúng tôi. Dây neo căng giữ mũi tàu cất lên trên sóng, trông như con cá già đă kiệt sức, ráng trồi lên hớp những hơi thở sau cùng.

H́nh ảnh mũi tàu quen thuộc chợt cay mờ trong mắt tôi. Đại dương quanh tôi bỗng ch́m vào màn đêm, đêm hải chiến với lửa hận bập bùng trên chay bom xăng của những thuyền nhân bất khuất. Tôi nghe tiếng máy dầu cặn gào hú sôi sục uất hờn. Tôi nghe thân tàu bị chấn động mạnh, tiếng nổ tan nát linh hồn, đổ vỡ hỗn độn, tiếng người đau đớn kêu gào vang dậy, thân xác chơi vơi trong biển nước. Sóng tràn ngập ngăn nghẹn hơi thở. Tất cả đột ngột tan biến, chỉ c̣n lại đêm dài, đen tối cùng sóng biển.

Tàu chạy đến gần hơn, nhưng thuyền trưởng vẫn thận trọng giữ khoảng cách khá xa nơi tàu ch́m, rồi dừng lại cho Moez chụp một số ảnh. Đợt sóng cao đẩy mũi tàu lên, lộ ra khung cửa vuông thông xuống hầm mũi; nơi ấy tôi đă leo lên tháo lấy nấp hầm, làm phao nương tựa bơi qua đêm. Chiếc 3392 chỉ c̣n sót lại bấy nhiêu đấy! Ngoài mũi tàu, quanh đây không c̣n dấu vết ǵ của nạn nhân trên mặt biển.

Vượt trốn cộng sản là đă chấp nhận chết để đánh đổi lấy Tự Do, dù chỉ là Tự Do cho linh hồn ḿnh. Biết thân phận cô thế thiếu vơ trang súng đạn, chống lại bọn hải tặc là trăm phần mất mạng, thuyền nhân 3392 vẫn cam đảm chọn hy sinh bản thân để bảo vệ con tàu và thân quyến. Bảy mươi ba người cùng nhau thoát được gông cùm cộng sản, giờ phút này c̣n năm mươi sáu người không rơ tính mạng ra sao, đang nơi đâu.

Moez đứng giữa vỗ vai Thành và tôi:

…going to Terengganu…OK...come inside!

Tàu chậm chậm khởi chạy, rồi lướt sóng phóng đi.

Chúng tôi luyến tiếc nh́n vói theo mũi tàu đang khuất nhanh trong sóng. Thương con tàu vô cùng, nó đă cùng tôi san sẻ lắm kỹ niệm trong những tháng ngày nắng mưa trên sông biển quê hương. Quư mến con tàu đă che chở sóng băo và hải tặc bạo tàn, cho chúng tôi thoát thân đến bến bờ Tự Do. Bây giờ phải rời bỏ mũi tàu, ḷng xót xa đau như phải bỏ lại một phần thi thể của chiến hữu dũng cảm trên chiến trận.

Mấy ngày nay, mười bảy người sống sót ráng nhớ về hai chiếc tàu cùng bọn hải tặc. Đêm hôm qua tôi không ngủ được, sáng mai đi mà chẳng gom góp thêm được chứng tích ǵ rơ ràng hơn.

Trong trận hổn chiến với tàu cướp, mạng sống quá mỏng manh, không ai tâm trí đâu để nghỉ đến chuyện sống sót, để nhận diện bọn chúng sau này. Ngoại trừ chiếc tàu tham chiến sau, sơn màu xám tro dị biệt, nhưng lúc nó tới trời đă tối lại giữ khoảng cách khá xa, ít khi dùng đèn rọi, nên không thấy rơ mặt thuỷ thủ đoàn. Chiếc kia, như hầu hết tàu đánh cá Thái, tụi nó sơn loè loẹt, xanh cam vàng đỏ, tương tự như nhau. Không ai thấy số tàu, chắc chúng nó gian manh che đậy mất, c̣n tên tàu là chữ Thái Lan ngoằn nghèo. Tôi chỉ nhớ thằng Thái Lan lấy cuộn dây có cái đầu cạo trọc lóc. Cái bản mặt của mấy thằng hải tặc vận xà-rong, thằng nào cũng đen đủi và trông tương tự như nhau, cùng một loài quỷ quái… rất khó nhớ hay phân biệt được.

Chuyến đi sang Terengganu hôm nay, coi như thủ tục sau cùng của cảnh sát tỉnh bang, hy vọng nhận diện hay truy t́m được hai tàu hải tặc ấy rất mong manh.

Bây giờ đă là cuối tháng Ba, nhắc nhớ Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư.

Đất nước không vương vào khổ nạn cộng sản, đồng bào đă không phải chết trong uất hờn. Hàng triệu hồn oan từ thời Cải Cách, Đấu Tố, thảm sát Mậu Thân c̣n vất vưởng oán than. V́ hai chữ Tự Do hàng triệu đồng bào đă phải xa ĺa quê hương. Triệu người đă không sống sót để ghi lại những trang sử đen hăi hùng, khi Nhân Quyền bị đảng cưởng đoạt, Tổ Quốc Việt Nam bị cộng sản dày xéo bán dưng.

Cho đến hơi thở sau cùng, cùng hồn thiêng của thuyền nhân bất hạnh, tôi thề không bao giờ quên tội ác của loài cộng sản và bọn hải tặc Thái Lan!

Xót đau, tôi quay t́m về nơi mũi tàu đă bị bỏ lại:

- Thượng Đế hởi, cái giá cho Tự Do cho đồng bào tôi sao vô cùng khắc nghiệt.

Một lần đi, đă thực sự là một lần vĩnh biệt!

Kính dâng nén hương tưởng niệm Ngày Quốc Hận.

Tháng Tư 2010
BK Tính323

 


VĂN CHƯƠNG

Người lính VNCH

Người lính VNCH trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh "homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất chữ "S"
Thân phận người lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia Trung ...
Những mảnh đời dang dở - phần 2, phần 3, phần 4, phần 5, phần 6, phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực 19-6-73
Vinh danh người lính VNCH

Linh tinh

Khi con đường không lối thoát
Những bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông bạn già năm xưa - English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm gịng đời...
Không cho phép ḿnh quên
Thảm sát trên đảo Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên