Mình không phải là Nhà văn hay là nhà thơ
gì cả. Hôm nay chợt nhớ về những người bạn chiến đấu ở vùng Hai
Chiến thuật, đã từng chiến đấu trong trận Ô-Căm, mình muốn viết về
một trận chiến ở Tiểu khu Phan Rang vào đầu năm 1974. Trong trận này
có những chiến sĩ của Đại Đội mình đã hy sinh vì Tổ- Quốc, và cũng
có những vị Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ đã chiến đấu Anh-Dũng với
Việt Cộng. Họ đã cống hiến đi một phần thân thể của họ như Thiếu úy
Hiễn Đại Đội Phó mất đi một chân, và Trung sĩ nhất Hùng Trung Đội
Phó của mình mất đi hai chân.......
Ô-Căm là một đỉnh núi nằm về phía Bắc phi-trường Phan-Rang, những
ngọn núi này nối dài ra Cam Ranh, và Đà lạt. Đó là một vị trí chiến
lược để bảo vệ Phi-trường Phan-Rang, thành-phố Chàm, Tiểu khu Phan
Rang và chi khu Sông Pha, và nó cũng là con đường liên lạc của du
kích bốn vùng Phan Thiết, Phan Rang, Đà Lạt, và Cam Ranh. Nên lúc
nào ở đồn Ô-Căm cũng có một Đại Đội Địa Phương Quân đóng đễ phòng
thủ, và ngăn ngừa Việt cộng tấn công.
Muốn vô núi Ô-Căm thì phải đi qua Sông Cho-Mo, sông Cho-Mo nầy có
chuyện lạ là nước chảy lại ngược về núi. Trận này xảy ra lúc đó tôi
làm Trung đội trưởng Trung đội 3 của Đại Đội 2/ 129 Tiểu khu Phan
Rang.
Như chúng ta biết ở vị trí phòng thủ lúc nào cũng bất lợi, vì chúng
ta không biết lúc nào việt cộng sẽ đánh, vì thế cho nên trước khi
đánh việt cộng, đã điều nghiên tình hình phòng thủ của đồn, từng ổ
súng, mìn bẩy, và chọn giờ đánh. Nhất là khỏang 2 giờ sáng tới 5 giờ
sáng là giờ giấc binh sĩ chúng ta hay bê trễ trong việc canh gác.
Để đối phó lại chúng ta muốn sống còn thì không được làm biếng thí
dụ như: gài mìn bẫy buổi chiều nhưng xẩm tối chúng ta phải thay đổi
cách gài mìn lại, vì việt cộng muốn đánh mình nó hay theo dõi binh
sĩ mình làm ra sao, xẫm tối ở xa nó không thể trong thấy rõ được, và
bỏ mìn chiếu sáng trên cây để khi đụng trận ban đêm sẽ có ánh sáng
chiếu và ta có thể bắn lại việt cộng.
Hôm nay tôi muốn mượn những dòng thơ như là những nén nhang để tưởng
nhớ những Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân.
Cho-mo, cho-mo sông cho-mo.
Nứơc chảy, nước chảy sao ngược dòng.
Chiều nay nâng ly ta qua sông.
Nắng nhạt mưa rơi ôi điềm gỡ.
Sương lạnh đêm tàn vẹm sắp tới
Pháo nổ đạn bay xác tan thây.
Hàng sống chống chết giặc la càn.
Đụ má mày có giỏi lên đây.
Một trăm hai-hai và tám-hai.
Bê bốn-muơi và bê bốn-mốt.
Gõ từng tràng như những pháo hoa.
Là quốc gia nào xá gì thứ đó.
Pháo nổ đạn bay mặc chúng bây.
Chúng tao chỉ chờ mày lên đây.
Sáu-mươi, sáu-mươi khạc đi con.
Bảy-chín, mười-sáu thi nhau nã.
Hai-sáu, sáu-bảy thi nhau quăng.
Chổ nào có lửa là tao quăng.
Súng nổ liên hồi nòng đã đỏ.
Cả hai bên đều hét kinh hồn.
Trận chiến đã tàn sau ba tiếng.
Xác địch nào nằm ngang bờ suối.
Thịt xương nào nằm vắt trên cây.
Ôi trận chiến kinh hòang như thế.
Sau trận chiến, đi kiểm lại xác của đồng đội mình bị chết,
Ôi còn nỗi buồn nào thê luơng hơn.
Nhớ về chuyện cũ năm 1974.
CSVSQ nguyễn Văn Quan
* & *
CSVSQ Bùi Đức Tính
Người lính VNCH
trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ
trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những giòng
sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư tình của
người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong
đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
Tình Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh
"homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nhìn được
xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận
Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư tình
May mà có em
Thằng bé đánh giày
người Nghĩa Lộ
May mà có em đời còn dễ
thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba dòng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Những xác chết trên mãnh đất
chữ "S"
Thân phận người
lính gãy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia
Trung ...
Những mảnh đời dang dở
- phần 2,
phần 3,
phần 4,
phần 5,
phần 6,
phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng
không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời
chinh chiến
Vược ngục
Chuyện tình khoai lang
Tâm tình
người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực
19-6-73
Vinh danh người lính
VNCH
Khi con
đường không lối thoát
Những
bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái tình
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ còn một ngày
để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng
Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một mình
Hãy bế em ra khỏi cuộc
đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan
Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh
Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Hòa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc tình
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nhìn những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
Vì hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Nghìn trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời còn vui vì có
chút tòm tem
Đôi mắt Phượng
Ngưòi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
Tình già
Buổi chiều ở Thị
trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân tình
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông
bạn già năm xưa -
English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài vòng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
Tình người
Hồi ký của một người Hà
Nội
Tình nghĩa, nghĩa tình
Đôi đũa
Giòng đời... và hồi âm
giòng đời...
Không cho phép mình
quên
Thảm sát trên đảo
Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không
đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
Tình ngây dại
Để nhớ để quên