
Vươn cao bên trên hàng cây xanh tươi là những đường nét cong vút mạ vàng. Một kết hợp giữa kiến trúc Tây phương với mỹ thuật của dân tộc Thái Lan. Nhờ thế, tôi đă t́m được ngôi chùa Thái, trong cái thành phố xa lạ và đông đúc này, cũng không có ǵ quá khó khăn.
Giờ lễ Phật, tất cả đạo hữu đă vào bên trong chùa.
Trong sân, một thanh niên đang chăm sóc vườn hoa. Nắng trưa thật gay
gắt, như cứ muốn làm sạm thêm màu da của người làm vườn. Anh có cái
vóc dáng của một con báo đen, một vơ sĩ Thái có thừa năng lực tung
người lên, để đánh bằng đầu gối cao đến ngang ngực. Nh́n anh với cái
beret màu xanh đen đă bạc màu, nghiêng nghiêng trên đầu, ḷng tôi
bồi hồi nhớ về những người con dũng mănh của Trường Mẹ ngày nào. Tôi
nhớ đến cái thời thao trường đổ mồ hôi. Tôi nhớ đến cái nóng nung
đốt của mặt trời, trên đồi Mẹ Bồng Con. Tôi nhớ đến màu máu khô lẫn
lộn với bùn đen và lớp da cháy nắng, trên chiến trường, trong những
trại tù mà bọn cộng sản gian manh đă gọi là “cải tạo”.
Anh làm vườn nhă nhặn mở cổng rào cho tôi. Chấp tay đáp lễ với anh, tôi hỏi thăm giờ thuận tiện để được vào thăm viếng bên trong chùa . Tôi nhờ anh giúp tŕnh xin với Thầy khi tan lễ, rồi chào anh và đi trở ra xe ngồi chờ.
Đă hơn 30 năm rồi! Thời gian qua mau, nhưng vết thương đau, của thuyền nhân Việt Nam, chừng như vẫn c̣n đó. Biết bao nỗi hăi hùng đă được nghe biết đến, và biết bao nhiêu kinh hoàng đă không bao giờ c̣n có lần được kể lại. Có những mất mát không ǵ thay thế được, mà thời gian cũng không thể nào mang vào dĩ văng.
Ba mươi năm trước đây, nhà tôi được hung tin về chiếc tàu chở người
thân đi vượt biên. Một số phụ nữ bị cướp biển Thái Lan bắt đem đi,
giam giữ ở đảo hoang, để phục vụ cho loài thú mặt người. Tất cả
những nạn nhân c̣n lại trên tàu đă bị mất tích; trong đó có cha, mẹ,
anh và em gái của nhà tôi.
Cho đến nay, chưa ai biết rơ, đă bao nhiêu thuyền nhân liều ḿnh
vượt thoát khỏi ṿng kềm kẹp của bọn cộng sản, mà không bao giờ đến
được bến bờ tự do, như mơ ước.
Chiếc ghe chở tôi đi, cũng bị hải tặc tấn công.
Bấy giờ khoảng bốn giờ chiều.
Chúng tôi đă thấy thấp thoáng ánh đèn hiệu, trên đỉnh núi thuộc Mă
Lai.
Đây, bến bờ Tự Do!
Tin vui truyền đi nhanh chóng. Trong khoang ghe, khắp nơi rộn ră
tiếng cười nói. Nét rạng rỡ trên những đôi môi c̣n khô nứt, kể cho
nhau nghe về những người thân đang chờ tin được đoàn tụ.
Nhưng, những phút giây vui mừng chiều hôm ấy, sao quá ngắn ngủi!
Chiếc tàu đánh cá Thái Lan, đă sừng sững lướt sóng lượn ṿng quanh
chiếc ghe của chúng tôi. Nó như con quái vật khổng lồ giữa đại
dương, đang trừng đôi mắt hung bạo thèm thuồng, vờn quanh con mồi.
Tôi không thể quên được những gương mặt phụ nữ lem luốt dầu máy,
chen chúc chui trốn trong khoang ghe, nhoè nhoẹt nước mắt, nguyện
cầu, tuyệt vọng...
Tôi nhớ măi cái h́nh ảnh tuyệt vời của những thanh niên đứng dọc hai
bên thành ghe. Dáng hiên ngang in sậm trên nền trời đang nhuộm ánh
hoàng hôn. Có người tay không, vẫn can trường đứng đấy, sẵn sàng hy
sinh tính mạng để bảo vệ cho thân hữu.
Sau vài ṿng lượng định chiếc ghe. Bất chợt, chúng hụ máy tàu, nhập
vào tấn công. Ba tên cướp mang dây thừng và mă tấu, phóng sang khai
chiến. Trong khoảnh khắc, một tên cướp đă bị anh em trên ghe đánh
văng xuống biển, nhưng được đồng bọn nhảy theo cứu sống. Sau đó, tàu
cướp đuổi theo trả hận. Với những vật dụng có trên ghe, bom xăng tự
chế từ những chai thuỷ tinh, hay lái tàu né tránh, chúng tôi đồng
ḷng tử chiến với bọn cưóp biển. Cứ khoảng hai mươi phút th́ có 1
cuộc sáp chiến. Tối xuống, hải tặc Thái dùng đèn hiệu, gọi thêm
chiếc thứ hai tới phụ lực . Đến khoảng mười giờ đêm, th́ chiếc ghe
mang số 3392 của chúng tôi bị chúng húc găy làm hai đoạn. Người,
hành lư, mảnh ván ghe vụng vở, trôi dạt khắp nơi trên mặt sóng. Ánh
đèn pha từ hai chiếc tàu cướp, nối nhau săn đuổi nạn nhân, xuyên
thủng màn đêm, cắt nát tim gan. Tiếng kêu gào, gọi nhau nghe loáng
thoáng, lạc lơng trong đại dương.
Bảy mươi ba người, gồm nhiều gia đ́nh thân nhân và bạn hữu cùng trốn
đi trên ghe. Mười bảy người đă bám vào những mảnh ván vụn của chiếc
ghe, sống sót trong sóng gió, qua đêm đen; đến trưa hôm sau th́ được
tàu đánh cá Mă Lai lần lượt vớt lên...
Từ ngày được định cư đến nay, gia đ́nh chúng tôi chưa đi đến những nơi của người Thái Lan. Nó không là cái thù dai dẳng hay căm hờn cả dân tộc một cách vô lư, nhưng một cái ǵ đó cứ ngăn chặn. Như người ta e dè, không muốn chạm đến những nơi mà vết thương vẫn chưa thật lành.
Giờ phút này, những chiến sĩ Việt Nam đấu tranh cho lư tưởng tự do,
vẫn c̣n c̣n đang bị gông cùm trong nhà giam của Thái Lan. Các anh đă
hy sinh cuộc đời cho Tổ Quốc Việt Nam Tự Do. Ngày trở về của các
anh, chưa có ǵ là đáng tin cậy nơi Toà Án Thái, cùng những đ̣n
chính trị man trá của các thế lực đang cầm quyền.
Hôm nay đây, tôi sẽ vào thăm viếng ngôi chùa Thái Lan.
Ḷng ưu tư bâng khuâng.
Mặt trời xuống thấp dần, ánh nắng có phần dịu dàng hơn.
Người đi lễ rồi cũng lần lượt ra về hết. Lề đường giờ bây giờ đă có
chỗ, tôi đem xe đậu gần trước cổng chùa. Thấy tôi, anh làm vườn đi
tŕnh báo với Thầy, rồi ân cần hướng dẫn tôi vào bên trong chùa.
Chính điện rộng lớn, trống vắng sau giờ lễ Phật. Bục thờ Phật đơn
giăn mà cung kính. Sàn chùa lót gỗ nâu sậm sờn cũ. Một vị sư đang
ngồi đọc kinh sách trên miếng thảm nhỏ, trải khiêm tốn ở góc bên
phải, dưới bục thờ.
Chờ tôi lạy Phật xong, Thầy ra hiệu, mời tôi đến ngồi đối diện.
Tôi cám ơn Thầy đă dành thời gian tiếp tôi, dù mới vừa xong chính lễ
cho tín hữu.
- Thưa Thầy, tôi là một thuyền nhân Việt Nam.
- Ở đây, chúng ta là những người giống nhau trong niềm tin về đạo
Phật.
- Cám ơn Thầy! Thưa Thầy, tôi đến để xin Thầy viết giúp cho câu chữ
Thái có nghĩa là " Hăy trả Tự Do"
- Trong ngôn ngữ Thái, có nhiều cách để viết câu này. Nếu tôi biết
rơ hơn trường hợp, th́ tôi sẽ t́m chữ chính xác và đúng nghĩa hơn.
Ngày xưa, trước Cao Ủy th́ người nào cũng tự nhận là tị nạn v́ chính
trị. Bây giờ, muốn đề cập chuyện ǵ có liên hệ đến chính trị th́
phải tuỳ người, tuỳ hội đoàn. Quyền tự do tư tưởng, tất nhiên, là
phải được tôn trọng. Hơn nữa, tôi đang nói chuyện với một vị chân tu
người Thái Lan.
Tôi e ngại:
- Thưa Thầy, kính trọng Thầy, tôi không thể nói dối Thầy. Nhưng nếu
tôi kể sự thật th́ sẽ có liên hệ đến các việc chính trị.
Vị sư Thái Lan từ tốn:
- Tôi nghỉ, đấy cũng là những điều có liên hệ với con người và đời
sống, phải không anh?
- Vâng, thưa Thầy!
- Nếu thế, th́ chúng ta sẽ không làm ǵ sai với những điều đạo Phật
đă dạy cho tôi .
Tôi kể cho vị sư Thái Lan nghe về các chiến sĩ Việt Nam và những man
trá bạo ngược mà các anh đang gánh chịu trong các nhà tù trên đất
Thái...
Thầy trầm ngâm:
- Các ông ấy bây giờ chắc cũng đă trọng tuổi rồi, sao nhà tù không
trả tự do cho họ?!
Tôi yên lặng nh́n vị thầy tu ngồi suy tư, mắt đang ḍ đọc những hàng
chữ Thái mà ông vừa viết ra trên trang giấy nhỏ.
Thầy chấp tay chậm răi:
- Xin chờ tôi vài phút.
- Vâng, cám ơn Thầy rất nhiều.
Tôi đứng dậy, chào tiễn vị sư Thái Lan đi vào văn pḥng.
Sau khi tiếng máy in đă ngưng, Thầy trở lại, đưa cho tôi trang giấy
in chữ Thái và giăi thích:
- Đây là câu chữ Thái, mà anh cần... Anh có thể ở lại viếng chùa
thêm hay lạy Phật, hay ra về khi nào anh muốn.
Tôi nh́n vị sư người Thái chân t́nh, cảm kích nhận trang giấy:
- Cám ơn Thầy đă giúp tôi rất nhiều!
Thầy chấp tay ân cần:
- Tôi xin chúc và cầu nguyện cho các vị c̣n tù tội được thật nhiều
may mắn và được tự do trong một ngày thật gần!
Vị sư Thái Lan bước lên bục thờ thấp nhang, cung kính khấn nguyện. Hồi chuông nhỏ chậm răi, nối nhau ngân ngân vang. Trên bục thờ, khói lam thoáng nhẹ bay. Nét trang nghiêm trầm tư của tượng Phật, đưa ḷng người t́m về nơi an b́nh bảo bọc.

Ảnh chụp với La Giang Thành, người đă cùng ôm chung tấm ván. Chụp trước đài kỹ niệm, đang xây cất trên Pulau Bidong.
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Đó đây trên quê
hương
Here and
There In The Homeland
Người c̣n
nhớ hay người đă quên
Những ngày tù chung
với Ông Đạo Dừa
Cây cầu biên giới
Khu trục bọc thây
Tướng Đỗ Cao Trí và
Tướng Nguyễn Viết Thanh Dưới Cái Nh́n Của Người Ngoại
Quốc
Đêm liêu trai
B̀NH-TUY,
những ngày cuối cùng...
T́nh Anh
Lính Chiến Biệt Động
Trận chiến đẫm máu của
HQ/VNCH: Trận Ba Rài
Mặt trận
Miền Đông vẫn yên tĩnh
Charlie ngày
ấy và Charlie bây giờ
Màu cờ và sắc áo
Tù binh và ḥa b́nh
Tây
Ninh, chút c̣n lại trong ḷng một người lính
Hoài niệm
Tâm tư và cuộc
sống quả phụ
Thượng Tọa Thích
Quang Long
4 ngôi
mộ lính nhảy dù Vị Quốc Vong Thân
Hai người bạn
Đôi ḍng về “Cỏ Thu
Hoàng thị”
Cái chân gỗ
Một H.O. muộn màng
Vài hàng gởi
anh Tŕu mến
Thiên bi hùng
ca QLVNCH
Để nhớ lại
những ngày Mùa Hè Băo Lửa
Trận chiến cô đơn
Biệt đội 817 -
LĐ81 BCD
Trận đánh
cuối cùng của ĐPQ...
Qua những trại tù
cộng sản...
Sông Mao, phi vụ
ngày 30 Tết
Nước mắt mẹ già
Viên đạn cuối cùng
Điếm Cỏ Cầu Sương
Người lính ấy của
tôi...
Khóc một ḍng sông
Cái muỗng
Tử thủ
Những tiếng
hát bừng sáng A 20
Thiên đường đỏ
Khoác áo chiến y
Chuyện t́nh của một
Phi Công
Hai v́ sao lạc
Tôi thương nhớ vợ
tôi
Bông hồng tạ ơn
Viết về Lê Hữu Lượng
Hồi
tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Chinh nhân và
người t́nh
Tôi vào học viện
Cảnh Sát Quốc Gia
Dọc đường gió bụi
Cảm nghĩ của
một người Lính về Ngày Quân Lực 19/6
Nhiệm vụ
Cô gái B́nh Long
Những ngày hồi đó
Ngày QL19/06 - Người Lính
VNCH ... Tôi nợ Anh ..
Nhớ đến Biệt Đội
Thiên Nga
Viết về ngày QL
19/6/2011
Người không nhận
tội
Chào cô ... em gái
Biệt Cách Dù
Chuyện t́nh
chị Hạ và anh Nuôi
Huấn luyện Sĩ Quan
tại Hoa Kỳ
Ở cuối 2 con đường
Đêm Cao Miên
Đồn Dak Seang
Giải toả căn cứ
hỏa lực 6 Tân Cảnh
Quan Âm chí lộ
Rải tro theo gió
Một chuyến đi
toán phạt
Chinh chiến điêu linh
Trại gia binh
Viết về người lính
Địa Phương Quân
Người không nhận
tội
Tháng 4 xót xa
T́m
lại thương đau
Nụ cười người tử tội
Ngày về
Người lính miền Nam
Phan Rang nỗi
hờn di tản
Charlie, ngọn
đồi quyết tử
Quốc lộ 20
- hành lang của tử thần
Găy súng
Chuyện người
Nghĩa Quân
Chuyện Người Nghĩa Quân Thờ H́nh Của Chính Ḿnh
Đại Bàng Gảy Cánh
Tháng Tư
Trại gia binh
Viết về người lính
Địa Phương Quân
Quốc lộ 20
- hành lang của tử thần
Phnom Penh, ngày ấy c̣n
đâu?
Vinh danh
Tướng Đỗ Cao Trí
Trung
Tá Nguyễn Đức Xích "NGƯỜI TÙ BẤT KHUẤT"
Ngọn đồi cuối cùng
Nhớ hay Quên
Người lính miền Nam
Charlie, ngọn đồi quyết
tử
Chú Quế
Pleiku nắng bụi
mưa bùn
Mê thần tượng
Cơm cháy quân
trường
Anh trai Biên
Hoà, em gái Cà Mau
Giọt nước mắt
Đêm Giao Thừa ...!
Kiếp người... đời
lính...
Câu
chuyện tù của ĐT Phi Công HK...
Ḍng sông cỏ mục
Bên những bờ rừng
Đêm thánh vô cùng
Người tù kiệt xuất
KBC Một thời để nhớ
TPB Những
mảnh đời bất hạnh
Mùa Đông năm ấy
Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa qua những t́nh khúc bất tử
của Một Thời Chinh Chiến
Phi vụ cuối cùng
Những người tù cuối cùng
Lửa máu hận thù
Người
Lính VNCH trong kho tàng âm nhạc Việt Nam
Mẹ VN ơi -
Chúng con vẫn c̣n đây
Khi người
ta gọi bác của tôi, ba tôi và anh tôi là 'giặc' !
Hăy thắp cho anh một ngọn
đèn
Chiếc áo phong sương t́nh
anh nặng
Người lính VNCH
trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ
trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng
sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của
người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong
đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh
"homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được
xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận
Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày
người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ
thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất
chữ "S"
Thân phận người
lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia
Trung ...
Những mảnh đời dang dở
- phần 2,
phần 3,
phần 4,
phần 5,
phần 6,
phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng
không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời
chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh
người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực
19-6-73
Vinh danh người lính
VNCH
Bà xă đai-ét
Chuyện kể:
Một buổi trên đường vượt biển
Những vần thơ chui
Đi t́m Jackpot
Cây cầu biên giới
Ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Như những giọt buồn
Một cơn đau tim….và một
lần phẫu thuật
Đứa con dị chủng
Bài thơ dang dở
Thất t́nh
Dấu "Hỏi Ngă"
trong văn chương Việt Nam
Ngày xưa thân ái...
Gió bụi một thời
Người sợ bóng
Hoàng hôn trên núi
Tây
Ư yêu đương
Đêm qua sân trước nở
cành mai
Vệt nắng cuối chiều
Đừng yêu người làm
thơ
Tết Nguyên Đán
Đừng yêu người làm
thơ
Như những vần mây
Đám cưới
Hạnh
phúc muộn màng đêm Giáng Sinh
T́nh... tiếc
Giáng Sinh năm nào
Ván cờ ma quỷ
Văn thơ trữ t́nh
Mùa Thu qua thi ca
Phụ nữ Việt Nam qua
Ca Dao
Tháng năm ngoảnh lại
Thu xưa
Thu có sầu chăng sáng
nay!
Cơn mưa chiều nay
Xuôi ḍng sông
Hương
Nỗi niềm cố cựu
Thiện và Ác
Tóc May sợi vắn sợi
dài
Tâm sự tuổi già
Xóm biển
Đi t́m tâm linh
Mấy đoạn đường đời
Tản mạn những
giao thoại văn chương
Xin hăy giúp tôi
Con c̣n nợ Ba
Nhăm nhi bầu bạn
Một thời để nhớ
Người quét chợ
Lời tỏ t́nh
Bạn cũ năm mươi năm
Về lại cố hương
Đường đi không đến
Xương trắng
Trường Sơn
Về lại cố hương
Tự do ơi, tự do!
Thoáng xưa
Cánh Hoa Ngọc Lan
Bước không qua số
phận
Đọc thơ Trạch Gầm
Con Gà ṇi
Con Mèo hay con Thỏ?
Đời vẫn đáng sống
Tết làng tôi
Bầu Bí một giàn
Nghỉ hè ở Mallorca
Chiếc xích lô
chở mùa xuân
Em đi để lại con
đường
Một thời con gái
Bố tôi và người tù
Nguyễn Chí Thiện
Trường ca trang sử Mẹ....
Nỗi đau bẽ bàng
Khi con
đường không lối thoát
Những
bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày
để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng
Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc
đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan
Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh
Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có
chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị
trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông
bạn già năm xưa -
English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà
Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm
gịng đời...
Không cho phép ḿnh
quên
Thảm sát trên đảo
Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không
đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên