Tùy bút: “Cọp Rằn Chương Thiện”

“Cọp Rằn Chương Thiện” tên một vỡ kịch, được ban kịch Trần Hùng dàn dựng ờ hăi ngoại nói về cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tỉnh Trưởng ChươngThiện đă bị tử h́nh sau khi đă chiến đấu đến giây phút cuối cùng, khi miền nam thất thủ 1975. Ông xuất thân từ lính cọp “Biệt Động Quân”, cũng có thể ông tuổi Dần sinh năm 1938. Lịch sử đă sang trang, nhưng thời gian vẫn chưa xoá mờ được sự tôn kính và thương nhớ vị anh hùng đă nằm xuống, cho bao oan khiên và tức tưởi của dân tộc. Trong khuôn khổ đặc san xuân Canh Dần, thay v́ bàn chữ “canh cô mồ quả” của tuổi Canh Dần lận đận lao đao của bạn bè cùng trang lứa, xin dành một sự trân trọng nhưng không thần thanh hoá một nhân vật, chỉ mong ghi lạ́ tinh cảm riêng tư nhớ về người anh, người lính trung hậu, nghĩa t́nh. Hồ Ngọc Cẩn “Cọp Rằn Chương Thiện”.

Vùng đất mang tên anh.

Chương Thiện nổi tiếng một thời “ Tam Kiến Nhứt Chương”. Bao gồm 4 Tỉnh thuộc miền T ây Nam Phần, gồm Kiến Ḥa, Kiến Phong, Kiến Tường và Chương Thiện. Đặc biệt là với người lính khi ra trường, muốn về miền Tây gạo thơm cá ngọt, đều phải “ lạnh gị” khi nghe nói đến “ Tam Kiến Nhứt Chương”. Chương Thiện là một địa thế hiễm nghèo, sông rạch chằng chịt quằn quèo và lung lác đầm lầy. Nằm giữa Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau và Rạch Giá. Nơi chuyển quân của VC đánh phá vùng Hậu giang và cũng là nơi dừng quân của bộ đội Miền Bắc, xâm nhập vào miền Nam qua ngă Kampuchia. Khu Trù mật Vị Thanh, Hỏa Lựu được cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm thành lập, trên Tỉnh Chương Thiện vào cuối thập niên 50, hầu tạo sự trù phú cho người dân quê nghèo ở đây. Nhưng v́ là vị trí chiến lươc, VC đánh phá ngày đêm, cuộc sống ngườ́ dân ở đây càng khốn khó, trong thành phố lính nhiều hơn dân. Ai đă qua Chương Thiện một lần, mới biết thương người dân, người lính, như ngườ́ viết đă không nở bỏ người lính của ḿnh. Chiến tranh và mất mát,không biết bao nhiêu người đă nằm xuống tại Chương Thiện, trong đó có những người con của Biên Ḥa thân yêu ( Cố chuẩn uư Thanh khóa 8/72 quê Tân Hạnh, sau về Hóa An).

Cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, là vị Tỉnh Trưởng lâu đời nhứt của Chương Thiện, vớ́ một trách nhiệm đầy khó khăn. V́ bao gồm 5 Quận, Quận Đức Long nằm ngay Tỉnh lỵ, Quận Long Mỹ nằm trên con đường độc đạo nối liền từ ngă 3 Cái Tắc, mỗi buổi sáng Quân Đội đều phải mở đường, xe cộ mới di chuyển đươc về Cần Thơ; c̣n 3 Quận Kiên Hưng , Kiên Long và Kiến Thiện, các viên chức muốn di chuyển phải chờ có phương tiện Không Quân, con đường nối liền từ Hỏa Lựu,vể Ǵồng Riềng Rạch Giá cũng không xử dụng được.Về mặt Hành quân lănh thổ, ngoài các đơn vị địa phương luôn cần sự trợ lực của BĐQ, SĐ 21 và SĐ 9 Bộ Binh. Sau mùa hè đỏ lửa 72, các đơn vị BĐQ đươc điều động ra Miền Trung, chỉ c̣n lại Trung Đoàn 31 của Sư Đoàn 21 Bộ Binh. Một mặt lo toàn vẹn lănh thổ, trong điều kiện đồn bót thu hẹp, đạn dược khó khăn, phài lo an dân học sinh có điều kiện đến trường, dân chúng có điều kiện canh tác, tiểu thương có nơi buôn bán. Nổi lo của dân hiền lành cũng là nổi lo của ông quan đầu Tỉnh có tấm long với dân với nước trên” vùng đất mang tên anh”.

Năm Dần Kỹ niệm

Với cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn,tôi là ngườ́ Biên Ḥa, không phả́ là đồng hương, không phải là khóa đàn em của Trường Thiếu Sinh Quân hay Quốc Gia Nghĩa Tữ, cũng không phải là quan, lính thuộc quyền. Nhưng tôi có duyên với 2 lần gặp gỡ, bằng t́nh cảm thâm trầm, của một ngườ́ anh dành cho một đưá em, chắc hẵn suốt đời không bao giờ quên được.
“ Hạnh đây phải không? Cố gắng nha em”
Đây là lời nói của lần gặp gỡ lần 2 cũng là sau cùng của Đại Tá Hồ Ngọc Cẫn. Cũng vào năm Dần cuối năm 1974, tại Bộ Tư Lệnh Tiền Phương SĐ21 BB Chương Thiện. Tôi và một số chiến hữu khác được Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam Tư Lệnh Quân khu IV, gắn anh dũng bội tinh cấp Quân Đoàn tại mặt trận. Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn tách rời hàng Sĩ Quan cao cấp, đến bên tôi bằng cái vỗ vai thân mật, như một người anh dành cho một đứa em, ông có trí nhớ rất tốt, v́ vẫn c̣n nhớ tên tôi một Sĩ Quan cấp thấp, không dưới quyền và chỉ gặp một lần. Riêng Thiếu Tướng Nguyễn khoa Nam, tôi đă từng nghe tiếng là một cấp chỉ huy nghiêm minh và đạo đức, khi ông là Tư Lệnh Sư Đoàn 7 BB tại Đinh Tường. Năm Dần kỹ niệm với sự gặp gỡ 2 vị Sĩ Quan cao cấp và xứng đáng của QLVNCH, v́ cả hai ông đều chọn cho ḿnh mỗi cái chết, như lời Tuyên Thệ trong Lễ ra Trường “Tổ Quốc,Danh Dự vàTrách Nhiệm.” Năm Dần kỹ niệm, trong buổi lễ gắn huy chương, không quân-cách, không ṿng hoa của các em nữ sinh, không tiệc ăn mừng, nhưng ḷng vẩn vui v́ đón nhận huy chương từ cấp chỉ huy cao cấp tại mặt trân, đến tôi một người lính quần nhuộm phèn, áo không tên với mùi thuốc súng

Những ngày tháng sau cùng, v́ áp lực nặng nề của địch quân, đơn vị tôi trăi dài tuyến đường xi măng Hà Tiên Rạch Giá, sau rút về Trà ôn Vĩnh Long băo vệ ṿng đai Cần Thơ, rồi buông xuôi theo vận nước. Nhớ lại năm Dần kỹ niệm, vẫn khắc gh́ h́nh ảnh 2 vị chỉ huy khă kính kiên cường trong chiến bại.

Người Lính

Tiểu Đoàn 2/31 Sư Đoàn 21 BB là đơn vị của tôi, từ lúc ra trường đến ngày mất nước, chắc nhờ ơn đất nước Đồng Nai hay mang tuổi Canh Dần, nên tôi là một Sĩ Quan trẻ lại sống thọ nhất đơn vị. Dù đă có 2 chiến thương bội tinh và bước chân hành quân qua các vùng Sông Hậu, đứng bên gịng sông Trẹm rừng U Minh Cà Mau, nhớ đến tiểu thuyết của Dương Hà:

“Gịng sông Trẹm muôn đời vẫn đục
Rừng U Minh muôn thuở c̣n xanh”

Hay cất tiếng ca hành quân với gót chân rướm máu, bước ṃn trên kinh xáng Thị Đội, nối dài thẳng tấp từ Cờ Đỏ Cần Thơ về Kiên B́nh Rạch Giá.
Nói đến người lính, không làm sao quên đươc chân t́nh của cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, đối vớ́ lính cũng như các đàn em xuất thân từ trường Thiếu Sinh Quân, ông luôn hướng dẫn và giúp đở các khoá đàn em, trở thành những cấp chỉ huy tài ba và gương mẫu. Cũng không bỏ thân xác đàn em nằm lại chiến trường; cố Thiếu Tá Nguyễn vũ Địch ( Thiếu Sinh Quân) là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 1/31 SĐ 21 BB, trong cuộc hành quân chạm địch nặng tại Chương Thiện ông đă tữ thương nhưng th́ thể không đươc mang ra khỏi trận chiến, dù không thuộc phạm vi trách nhiệm, nhưng khi được tin tức không tốt của đàn em, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đă dùng trực thăng trong chuyến bay đêm mong t́m thân xác của đàn em. Cuối cùng ông cũng cố gắng vận động người dân địa phương, mang về thi thể của Thiếu Tá Địch từ vùng tạm chiếm. C̣n Chuẩn uư Trần vĩnh Khiêm cũng xuất thân từ Thiếu Sinh Quân, cùng đơn vị Tiểu Đoàn 2/31 với tôi, giờ ở phương nào có c̣n nhớ đến người lính “ anh că Hồ Ngọc Cẩn”.

Lần đầu vẫn nhớ

Dưởng thương được 2 tuần lể, tôi rời Biên Ḥa xuống Sài G̣n rồi trở lại tŕnh diện đơn vị tại Chương Thiện. V́ la cà với những người bạn học củ Đại Học Minh Đức Sài G̣n, hơn nữa đời lính sống nay chết mai, mê chơi nên trể phép. Nhờ sự trể phép tôi mới có cái duyên gặp được Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn.

Nhờ có sự quen biết với Căi Lương, được đi trên chuyến xe nhà tốc hành, của đoàn Kim Chung khởi hành vào buổi chiều, trên đường đi đến Chương Thiện. Chúng tôi gồm 4 người Bác Hưởng ngườ́ Bắc lớn tuổi, một thân hữu người Bắc của Tiểu khu BH, soạn giă Ngọc Điệp và tôi. Chúng tôi đến Chương Thiện vào 9 giờ đêm, trong lúc đoàn Kim Chung đang tŕnh diễn tại nhà lồng chợ.Xe chúng tôi đến và chạy thẳng vào dinh Tỉnh Trưởng, một vị Sĩ quan cấp Tá của Tiểu khu ra tiếp đón, trong khi tôi mặc đồ lính mang lon chuẩn uư của SĐ21 BB. Được biết Bác Hưởng trong Ban quản trị Công ty Kim Chung, c̣n soạn giả Ngọc Điệp đi theo tập tuồng, cho đoàn Kim Chung đang hát ở đây.Lúc đầu tôi cứ nghỉ Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn là người Bắc, chắc hẵn quan liêu và khó khăn, nhưng khi được mời ra ăn cơm tối với ông bà Tỉnh Trưởng, nghe được tiếng người miền Nam của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, không biết có sự liên hệ ân t́nh nào, Đại Tá Cẩn luôn gọi Bác Hưởng, người Bắc có một chân khập khểnh một Đại Ca hai Đại ca. Giọng nói của Đại Tá Cẩn nhẹ nhàng và t́nh cảm, bà Đại Tá có khuôn mặt nhân hậu nhưng kín đáo. Trong buổi ăn tối gồm ông bà Đại Tá Cẩn, 4 người chúng tôi, Nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu và người chị tên Hồng Châu. Suốt buổi ăn, Đại Tá Cẩn luôn t́m cách hỏi chuyện từng người một, ông khen Tiểu đoàn của tôi đánh giặc giỏi, nhắc đến tên các vị Tiểu Đoàn Trưởng tài ba, như Đại uư Lành, Đại uư Lừng, Đại uư Robert, đồng thời cũng nhắc đên Tướng Lê văn Hưng từng là Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Sấu Thần 2/31.Riêng về nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu, Đại Tá Cẩn hỏi về cảm nghỉ đường xá, há chị em Mỹ Châu lái xuống Chương Thiện, cũng như vai chính trong vỡ tuồng cô tŕnh diễn. Sau 1975 nữ Nghệ sĩ Mỹ Châu có nhiều vỡ diễn, đối diện với những vai Sĩ Quan Ngụy xem là “ Cực kỳ hung ác” chắc chắn cô sẽ không t́m thấy qua h́nh ảnh “ Cọp Rằn Chưong Thiện” Hồ Ngọc Cẩn. Buổi ăn vẫn kéo dai hơn nữa đêm, v́ biết thân ḿnh cấp thấp, lại vừa uống xong 1 chai Courvoirsier, tôi xin phép vào pḥng nghỉ sớm.

Một h́nh ảnh trung hậu và nhân ái của cố Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, tôi vẫn nhớ và thường kể cho những người bạn tôi nghe. Đêm đó chúng tôi ngũ trên lầu trong dinh Tỉnh Trưởng Chưong Thiện, sang ra đă thấy Đại Tá Cẩn với quân phục chỉnh tề, từ dưới cầu thang bước lên đich thân mang thau nước nóng và khăn mời Bác Hưởng người Bắc rửa mặt,( v́ lúc bấy giờ không có ṿi nước nóng) dù rằng có bà Đại Tá và nhiều người giúp việc. H́nh ảnh đó có thể nói lên con người của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, dù đầy quyền uy nhưng vần giữ t́nh nghĩa thuở cơ hàn, bằng chân t́nh chân thật của ḿnh.

C̣n riêng tôi nặng nợ hơn, chỉ gặp nhau lần đầu Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đă dành cho tôi một t́nh cảm đặc biệt. Khi tôi xuống từ biệt xách balô ra đơn vị, Đại Tá Cẩn mĩm cười và đă chuẩn bị riêng cho tôi một phong thư, hơn 35 năm trôi qua tôi vẫn c̣n nhớ nằm ḷng lời viết của ông. Ngoài b́a thư ông gửi cho Tiểu Đoàn Trưởng của tôi:

Kính gữi : Đại uư Trần Ngọc Điêp
Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2/31
Bên trong thư bỏ ngỏ như sau:
Kính gửi Anh Điệp.
Tôi có thằng em là Chuẩn uư Nguyễn Hữu Hạnh đang phục vụ dưới quyền anh.
Kính mong được anh giúp đở và xem nó như một đứa em.
Hẹn gặp. Anh em ḿnh sẽ nói chuyện nhiều hơn.
Kư tên
Hồ Ngọc Cẩn

Ba mươi năm nh́n lại, cũng là 35 năm ngày giổ của anh, công và tội sẽ được lịch sữ ngàn năm phán xét, là người có niềm tin vững mạnh, luôn tin tưởng vào quyển năng của Thượng Đế, nơi cỏi vĩnh hằng chắc anh đă tha thứ cho họ những người đă cướp đi mạng sống của anh. Anh ra đi trong tiếng thét gầm của họ, ngoài xa pháp trường cũng c̣n dân lành nhỏ lệ tiếc thương anh. Nếu anh linh của anh c̣n luyến t́ếc về những ưóc mơ chưa thành đạt cho dân cho nước, cho vùng đất Chương Thiện mang tên anh. Hăy dùng tâm hồn nhân ái soi sáng và dẫn dắt họ t́m con đường ích nước lợi dân. Thương nước thương dân luôn là tấm ḷng nhân ái của “ Cọp Rằn Chương Thiện”.

Nguyễn hữu hạnh
(Đặc san Biến Ḥa California 2010)




 


VĂN CHƯƠNG

Người lính VNCH

Người lính VNCH trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh "homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất chữ "S"
Thân phận người lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia Trung ...
Những mảnh đời dang dở - phần 2, phần 3, phần 4, phần 5, phần 6, phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực 19-6-73
Vinh danh người lính VNCH

Linh tinh

Khi con đường không lối thoát
Những bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông bạn già năm xưa - English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm gịng đời...
Không cho phép ḿnh quên
Thảm sát trên đảo Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên