tka23
Không
biết vô t́nh hay hữu ư mà trong hành trang lên đường của tôi có
chiếc lon guigoz. Guigoz là lon sữa bột của nước Ḥa Lan sản xuất.
Hầu hết trước năm 1975, con cái của công chức, quân nhân và gia đ́nh
khá giả đều uống loại sữa này.
Vợ tôi để dành những cái lon không để đựng những đồ gia vị gồm bột
ngọt, tiêu, đường, muối, mỡ… v́ vừa nhẹ, vừa sạch và vừa kín. Khi
đậy nắp lại không có con kiến nhỏ nào chui lọt.
Trong “ba – lô”(túi sách nhà binh) đi học tập cải tạo của tôi có đến
hai chiếc lon guigoz. Một cái đựng bàn chải đánh răng và kem súc
miệng. C̣n cái kia đựng thuốc ngừa sốt rét, thuốc đau bụng và hai
chai dầu gió. Đó là những việc mà vợ tôi lo xa..
Ngày 27 tháng 6 năm 1975 là ngày tôi đến trường nữ Trung Học Gia
Long, đường Phan Thanh Giản, Quận 3, Sài G̣n, tŕnh diện.Sau mấy
tháng không làm việc ǵ nặng nhọc, khi mang ba – lô trên vai đi bộ
độ mươi bước th́ tôi cảm thấy người như chùng xuống.
Tôi thầm trách vợ tôi:”đă nói học tập có mười ngày, đem theo đồ ǵ
gọn nhẹ mà sao không nghe”. Đến trường Gia Long ở hai ngày một đêm
mà tôi không buồn soạn cái ba- lô, coi trong đó đựng những thứ ǵ.
Tôi chỉ lấy chiếc lon guigoz đựng kem súc miệng và cái khăn mặt để
sử dụng hàng ngày. Thật là tiện lợi khi dùng nó v́ nó chứa được
nhiều nước.
Ngày 29 thang 6 năm 1975,tôi đến trại tù ở Suối Máu Biên Ḥa. Sau
khi điểm danh và phân chia nhà ở xong, việc đầu tiên của tôi là xách
chiếc lon guigoz đi t́m nước súc miệng.Đi một ṿng xung quanh trại
mà tôi chẳng thấy có cái lu, cái khạp, hay cái thùng phi nào chứa
nước sẵn.
Chỉ có một cái giếng duy nhất để chứa nước nấu ăn. Có giếng nước mà
trại lại không phát thùng múc nước. Làm sao lấy nước lên được khi độ
sâu của giếng khoảng hơn mười thước. Tôi đành xách chiếc lon guigoz
đi về nhà ở. Thấy ai nấy đều đem mùng ra kiếm chỗ treo lên, tôi cũng
mở ba- lô lấy cái mùng “nhà binh” màu xám( loại mùng bằng vải nylon,
phía trên nóc và xung quanh chân mùng có bốn sợi dây, mỗi sợi dài
hơn ba thước.)
Một ư nghĩ bỗng thoáng qua trong đầu tôi là tại sao tôi không lấy
bốn sợi dây này nối lại(” một cây làm chẳng nên non”), xong buộc vào
lon guigoz mà lấy nước từ dưới giếng lên. Tôi liền thực hành ngay.
Quả thật tôi đă lấy nước một cách dễ dàng, không những cho tôi mà
c̣n cho những bạn tù khác.
Đến 8 giờ 30 cùng ngày, cả nhà( gồm 44 người) ngồi lại bầu một nhà
trưởng và một người phụ trách nấu ăn. Quái ác, một thằng bạn thấy
tôi có sáng kiến lấy được nước từ giếng sâu lên, nó liền đề cử. Thế
là cả bọn dơ tay tán thành.
Khởi sự đi nấu vào lúc 9 giờ sáng mà măi đến 2 giờ chiều mới có cơm
ăn. Độc nhất, chỉ có rau muống luộc bằng nước giếng. Nước dùng để vo
gạo và rửa rau, kể cả nước để vô chảo để nấu cơm và luộc rau, cũng
chỉ dùng chiếc lon guigoz lấy nước từ dưới giếng lên.
C̣n củi để chụm là những khúc cây cao su bằng bắp chân cưa ngắn lại
độ ba gang tay c̣n xanh. Làm sao nhúm lửa được mà nấu? Trại tù không
phát dao cũng không phát búa, sợ tụi này dùng vật bén nhọn tấn công
tụi nó.
Tôi lại một phen đi đào lấy cọc sắt” ấp chiến lược” loại ngắn độ hơn
gang tay để chẻ củi. Sau đó, đi lấy bao cát nylon để đốt cho cây củi
cao su khô đi mới bắt cháy được. Thật là nhiêu khê!
Sau khi làm bếp xong, tôi lấy một lon guigoz nước để” tắm búng”(thắm
nước cho ướt ḿnh mẩy rồi lấy tay se se cho đất tróc ra, xong búng
nó đi)
Có một hôm trời mưa to. Cả bọn mừng rỡ chạy ra tắm mưa dưới những
mái tôn nhà đang ở. Bỗng nhiên mưa đứt hột một cách đột ngột. Cả bọn
nh́n nhau cười ngặt nghẽo v́ đầu cổ ḿnh mẩy đứa nào đứa nấy đều
dính đầy bọt xà bông, trông rất thảm hại! Chiếc lon guigoz lại lần
nữa giúp cho bọn tù chúng tôi rửa sạch bọt bèo xà bông.
Có nhiều đêm tôi muốn đi ngủ sớm v́ quá mệt nhọc trong công việc nhà
bếp nhưng mấy thằng ban đâu có tôi nằm yên, tụi nó thay phiên nhau
tới chỗ tôi nằm để mượn chiếc lon guigoz. Đă mười giờ đêm mà tôi vẫn
chưa ngủ được v́ lấy lon guigoz đi, th́ bốn sợi dây giăng mùng cũng
đi theo.
Sau hơn một tháng, vào ngày 9 tháng 7 năm 1975, chúng tôi chuyển
trại bằng đường bộ từ Suối Máu xuống An Dưỡng(Biên Ḥa). Dọc đường,
chiếc lon guigoz lại giúp tôi đỡ cơn khát. Ở trại mới, so với trại
cũ có phần thoáng mát hơn. Cũng xử dụng nước giếng nhưng trại phát
cho thùng xách nước. C̣n củi th́ trại có đưa búa cho chẻ củi. Cho
nên chiếc lon guigoz lúc này dùng việc “ca cống”(là dùng ca và lon
guigoz bằng nhôm nấu ăn hoặc nấu nước uống bằng than của nhà bếp)
Ở chung trại có anh bạn tù tên là Tuấn. Anh ta có một thân h́nh lực
sĩ đẹp nhất trại nhưng v́ anh ta hay bắt chuột làm thịt ăn nên cả
bọn chúng tôi kêu anh ta bằng Tuấn chuột. Một đêm trăng, tôi nằm
thao thức măi không ngủ được, một phần th́ nhớ nhà, một phần th́
bụng đói cồn cào.
Tôi ngồi dậy, nh́n ra ngoài trời, dưới ánh sáng của vầng trăng tṛn,
tôi thấy hai con chuột đang t́m cách tha cái lon guigoz của Tuấn
Chuột. Một con chuột nằm ngửa, bốn cẳng của nó ôm chặt chiếc lon
guigoz, c̣n con kia cắn đuôi con chuột nằm ngửa mà kéo đi nhưng v́
miệng hang quá nhỏ nên chúng không thể nào đem cái lon guigoz vào
được.
Ngoài ra chiếc lon guigoz cũng giúp tôi khỏi bị bệnh tê liệt một
thời gian ngắn. Số là ở trại tù An Dưỡng, bọn quản lư trại giam đă
cho chúng tôi ăn gạo ẩm(gạo cũ bị bể nát). Chỉ trong một tuần lễ là
tất cả chúng tôi đều đi đứng không được mà phải ḅ bằng tay và hai
đầu gối. Tuấn Chuột là người khỏe mạnh mà cũng bị ḅ.
Riêng tôi, tôi vẫn đi đứng b́nh thường. Bởi trong khi đi lao động
gần nhà bếp trại, tôi thấy bọn chúng vo gạo trắng,tôi liền lấy lon
guigoz xin một lon đầy nước cơm vo. Măn giờ lao dộng, tôi trở về
”lán”(chỗ ngủ của tù cải tạo) để bắt đầu giờ ca cống. Tôi xin chút
than nhà bếp để nấu nước cơm vo này. Nhờ có nước cơm vo( có chất
vitamin B1) mà tôi không phải bị ḅ.
Thấy tôi đi đứng b́nh thường, mấy thằng bạn nói tôi có nhiều thuốc
vitamin B1 nên khám ba- lô của tôi. Đến khi lục soát xong, bọn chúng
mới biết tôi chỉ có mấy viên thuốc ngừa sốt rét mà vợ tôi đă cẩn
thận bỏ trong hành trang của tôi. Sau đó, Ban Quản Lư trại mới mua
gạo lức về nấu cho chúng tôi ăn để khỏi bị bệnh tê liệt.
Ở trong trại, tôi có ăn chung với một thằng bạn tên Hoa. Nhân ngày
lễ của bọn chúng, chúng tôi mỗi thằng được trại ”ưu ái” phát cho một
cục thịt heo bằng ngón tay cái. Chúng tôi đâu dám ăn liền mà bỏ vào
lon guigoz rồi lọc nước muối đổ đầy vào lon nấu thịt cho ra nước mỡ
để hai đứa ăn một tuần lễ v́ trại trừ phần ăn bảy ngày.
Ngày 17 tháng 6 năm 1977, chúng tôi chuyển trại từ An Dưỡng đến Căn
Cứ 5 Rừng Lá,thuộc Hàm Tân, Phan Thiết(trại Z30D). Thời gian ở trại
này có thêm đội nữ( gồm có các chi quân nhân và các chị ở Biệt Đội
Thiên Nga Cảnh Sát). Tội nghiệp! Các chị đều bị bệnh v́ chế độ ăn
uống ở đây quá khắc nghiệt.
Trong lúc này, tôi ở Đội Nhà Bếp. Hàng ngày, ngoài việc nấu cơm và
luộc rau muống, tôi c̣n phải nấu một chảo nước sôi để chia cho đội
nữ. Lợi dụng việc đi lại với nhà bếp, các chị đă gởi cho tôi sáu cái
lon guigoz để gởi tôi nấu dùm. Đố các bạn biết trong đó đựng những
ǵ? Xin thưa: đó là đậu xanh hột. Số là trong khi các chị đi thu
hoạch đậu xanh, các chị đă giấu lại không nộp hết rồi bỏ vô lon
guigoz đem xuống nhà bếp nhờ tôi nấu chín.
Có lần tên cán bộ( lúc này Công An Quản Lư) nhà bếp hỏi tôi nấu cái
ǵ trong đó. Tôi nói là nấu nước sôi cho đội nữ. Hắn ta thắc mắc
hỏi. Tại sao anh nấu một chảo nước sôi màkhông đủ chia? Tôi giải
thích rằng họ cần nước đun chín để uống thuốc. Thế là thoát nạn.
Trong thời gian cải tạo, người tù như chúng tôi đều trải qua những
cơn đói khát kinh hoàng. Chiếc lon guigoz đă nuôi sống chúng tôi
trong những cơn hoạn nạn. Chiếc lon guigoz là vật bất ly thân, đă đi
theo chúng tôi từ trại tù này đến trại tù khác. Chiếc lon guigoz là
người bạn đường thân thiết của tôi.
Chiếc lon guigoz cũng là h́nh ảnh, là báu vật mà suốt cuộc đời của
người tù cải tạo không quên được.
Hoàng Chương.
Người lính VNCH
trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ
trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng
sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của
người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong
đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh
"homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được
xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận
Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày
người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ
thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất
chữ "S"
Thân phận người
lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia
Trung ...
Những mảnh đời dang dở
- phần 2,
phần 3,
phần 4,
phần 5,
phần 6,
phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng
không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời
chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh
người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực
19-6-73
Vinh danh người lính
VNCH
Khi con
đường không lối thoát
Những
bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày
để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng
Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc
đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan
Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh
Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có
chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị
trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông
bạn già năm xưa -
English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà
Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm
gịng đời...
Không cho phép ḿnh
quên
Thảm sát trên đảo
Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không
đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên