Như bao cuộc đời khác Tịnh cũng không chọn được cho ḿnh nơi để sinh ra, nhưng bất hạnh hơn, kém may mắn hơn là cũng không thể nào c̣n được một sự nhận thức như bao sự nhận thức khác mà chọn cho ḿnh một nơi để sống và chỗ để chết ở giai đoạn cuối cuộc đời, v́ cơn bạo bệnh ác độc này đă vĩnh viễn lấy đi sự sáng suốt của trí tuệ và khả năng cân bằng thể lực của một trung niên khi tuổi đời đáng lẽ ra chưa phải là tàn phế.
Vào thu 1953, tiếng khóc đầu đời Tịnh đă gởi gắm lại trên thành phố Đà Lạt yên b́nh, không khí lạnh lẽo nhưng thật đầm ấm trong ṿng tay yêu thương của gia đ́nh, người thân, cùng bạn bè và thời gian đă nuôi nấng một tâm hồn trong sáng sống với người xung quanh bằng bàu nhiệt huyết cháy bỏng.
Mùa hè đỏ lửa 1972, cuộc chiến tranh tương tàn đă vào giai đoạn khốc liệt, như bao bạn bè khác Tịnh phải xếp bút nghiêng khi c̣n dang dở trên ghế nhà trường, cũng đành tạm biệt ngôi trường Trần Hưng Đạo Đà Lạt để nhập ngũ cùng bạn bè theo lệnh động viên, v́ vận nước cùng vận nhà đành phải hy sinh tất cả mọi niềm vui khi c̣n chưa trọn.
Niềm tự hào cho gia đ́nh khi Tịnh đă thách thức với định mệnh mà vượt qua gian khổ để trưởng thành từ Khóa 8B+C/72/TBTX Trường bộ Binh Thù Đức, sau đó nhận nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc tại Trung đoàn 45, Sư đoàn 23 Bộ Binh trấn thủ vùng núi non hiểm trở Ban mê Thuộc, Tịnh đă một lần nhận huy chương ‘Chiến thương Bội tinh” , cho đến ngày mặt trận cao nguyên thất thủ đơn vị đă di tản chiến thuật về Đà Lạt, nhưng cuộc chiến đă được sắp xếp một cách bài bản khá chu đáo của các quan thầy, bỗng chốc Tịnh lại trở thành tù binh để rồi bắt buộc phải leo đèo lội suối ra đến Suối máu Sông mao, Phan Rang, bị cầm tù đến năm 1978 được phóng thích và phải nhận sự quản chế tại Đà Lạt.
Đến đây cuộc đời đă chính thức sang trang với Tịnh, giờ đây luôn nh́n đời với ánh mắt buồn màu xám u uẩn trầm uất, chưa một lần dám ngước mặt nh́n đời, không kịp nghĩ đến t́nh yêu đôi lứa chẳng bao giờ dám nghĩ đến chuyện lập gia đ́nh cho một kẻ sĩ tuấn tú đă từng phải nằm gai nếm mật. Câu hỏi thực tế trước mắt là làm ǵ để nuôi thân? làm sao có miếng ăn để mà lót ḷng? Để mà tồn tại, bằng ư chí của nghị lực sống, ḷng Bất Khuất, bằng mọi giá phải t́m cho bằng được việc làm chân chính, từ việc đi chăn ḅ cho trại chăn nuôi Phú Sơn ( Laba Đalat), rồi trại nuôi ḅ cũng không duy tŕ được cho cuộc sống đạm bạc, đành phải giă từ kiếp chăn ḅ trong luyến tiếc để xin đi làm phụ hồ một khi thể lực đang dần trở nên yếu đuối bệnh hoạn, không cho phép làm những việc nặng nhọc tay chân sau những năm tháng tù binh chưa một lần được nhắc nhở để mà đền đáp, nhưng vẫn phải làm ra vẻ ta đây cứng cáp khỏe mạnh mong sao chỉ xin được chân xúc đá dăm, trộn cát, vác xi măng kiếm miếng ăn độ nhật là măn nguyện, thỏa chí cho một kiếp người không đúng chỗ này lắm rồi! Nhưng chẳng được bao lâu, vốn không quen làm những việc đ̣i hỏi phải có cơ bắp của thể lực dẻo dai nên không thể tiếp tục theo đuổi lâu dài, đành từ bỏ để đi trồng cây rừng làm bạn với Sơn lâm mong sao cho tâm hồn được thanh thản, hy vọng được “Thu ăn măng trúc Đông ăn giá, Xuân tắm hồ sen Hạ tắm ao” tạm quên đi những món nợ đang c̣n trước mắt.
Chẳng được bao ngày tháng, cũng không thể nào chịu được cảnh bán lưng cho Trời, bán mặt cho Đất, chân lấm tay bùn để rồi một lúc nào đó chợt nhớ đến một câu thơ “ Chẳng lẽ ta đâu măi thế này”. Những lúc nghỉ ngơi trong giây phút trầm tư mặc tưởng, đă có một sự tính toán cho riêng ḿnh, rồi ư chí đă vùng dậy, kiến thức hồi ức chợt bùng lên trong suy nghĩ của Tịnh. Phải làm một cái ǵ đó đột phá hơn lên để thay đổi cuộc sống tạm bợ này.
Năm 1982, một thân một ḿnh đơn độc t́m đến Sóc Trăng, vùng đất gần tận cùng của đất nước để t́m cơ hội đổi đời, chợt nghĩ đến vốn liếng Anh ngữ c̣n sót lại trong ḿnh có thể thích hợp với ngành computer, như người sắp chết đuối chợt vớ được cái phao, giờ đây suốt này chỉ c̣n biết làm bạn với bàn phím trong nỗi đam mê học hành như thời niên thiếu, học như điên, học như để trả thù những ngày tháng không được học, mọi việc vất vả thân xác giờ này đă tạm qua đi, cũng nhờ khả năng sử dụng computer thành thạo và hợp thời nên được nhận vào làm chuyên viên tin học Pḥng Giáo dục huyện Thanh Tŕ, tỉnh Sóc Trăng. Nhưng ai có biết được chữ ngờ, Ông Trời đă gọi Tịnh và đă ban cho một căn bạo bệnh…
Năm 2004, căn bệnh ngặt nghèo quái ác đă lộ diện, như được báo trước qua một vài lần bị cao huyết áp đến nỗi méo miệng, nhưng không một ai bên cạnh có kinh nghiệm về y khoa, hiểu biết về bệnh lư để nhận ra những dấu hiệu của tiền tai biến mạch máu năo mà có cách điều trị hợp lư! Tiềm thức như mách bảo căn bệnh sẽ chính thức xuất hiện ngày một ngày hai nữa thôi! Thời điểm này bỗng dưng Tịnh nhớ lại hết những ǵ của dĩ văng nên mọi giá phải t́m lại cho bằng được chuyện ngày xưa mà ḿnh đă từng gắn bó và từng trải qua.
Xin nghỉ phép để về với thành phố cao nguyên Đà Lạt t́m lại một vài kỷ niệm, chút dư vị vui buồn tuổi thanh xuân từ ngày xa xưa lắm! mong nh́n được mặt những người thân quen lần cuối một khi trí óc c̣n minh mẫn, nhưng như thế vẫn c̣n chưa đủ với căn bệnh trầm trong ngặt nghèo này. Thời tiết lạnh ḥa lẫn không khí loăng vùng cao đă quật ngă Tịnh, Tai biến mạch máu năo đă nhẫn tâm một cách lạnh lùng đốn ngă Tịnh như chặt một tàu lá chuối, mọi cảm giác đi dần vào hôn mê, nhưng may mắn ư chí sống đă mách bảo Tịnh phải sống để mà chịu đựng nốt những cảnh khổ c̣n lại đang đeo bám. Tịnh đă sống lại như đời sống thực vật, lúc tỉnh lúc mê, bán cầu năo trái đă mất tác dụng, trung khu thần kinh vận động tổn thương trầm trọng đưa đến t́nh trạng bên phải bán thân bất toại, khó có thể dùng liệu pháp vật lư trị liệu để hồi phục được nữa, giờ chỉ c̣n trông nhờ vào đức tin, cầu mong một phép lạ nào đó xảy ra.
Nhưng một điều hết sức cảm động đến thương tâm làm bạn bè không thể nào cầm ḷng được đành phải quay đi mà gạt nước mắt, dù đang lâm bệnh nặng, mọi cử động của cánh tay c̣n lại thật khó khăn , khi thấy bạn bè đến thăm, nh́n bạn bè bằng đôi mắt ngây dại nhưng không bao giờ là vô cảm, nh́n những khuôn mặt trong hoài niệm, khi được nhắc đến những kỷ niệm êm đềm ngày xa xưa ấy, mặc dù Tịnh đă không c̣n nói được thành lời,nhưng thay vào đó bằng những giọt nước mắt rơi lả chả, tuôn rào đă trả lời, nói lên tất cả nhưng ǵ muốn nói. Chỉ biết khóc, khóc thành tiếng, khóc như kể lể, khóc như đă t́m được niềm an ủi cho tâm hồn măi cô đơn, khóc thay thế cho lời cám ơn các bạn đă nhớ đến tôi, nhớ đến kẻ bất hạnh này đang phải ngày ngày vật lộn với căn bệnh khốn nạn đến quái ác kia đang gặm nhấm tư tưởng, h́nh hài, các bạn hăy thương cảm mà tha thứ cho tôi khi không c̣n lành lặn để mà tiếp đón bạn bè trong nghĩa t́nh thắm thiếtcủa t́nh bằng hữu, cám ơn bạn bè , cám ơn hết thảy quư quyến các bạn đă đến với tôi bằng những tấm ḷng nhân hậu.
Một điều may mắn duy nhất Tịnh đă có một người anh trai đang dang ṿng tay rộng mở, hy sinh tất cả từ tinh thần đến vật chất để thay thế người mẹ mà quan tâm lo lắng, như một người vợ vẹn toàn tứ đức mà săn sóc cho đứa em côi cút, dù khó khăn lắm, nhưng anh luôn vui vẻ nhận lănh trách nhiệm phần thiệt tḥi khó khăn này.
Tịnh thân, hăy can đảm lên mà chấp nhận số phận, định mệnh đă bắt mỗi một người trong chúng ta phải mang nặng một nỗi đau nào đó!
Chúng tôi tin chắc rằng với tinh thần Bất Khuất bạn sẽ chịu đựng được mà vượt qua tất cả tính bi hài mà cuộc đời đă áp đặt lên những người khí phách như chúng ta phải gánh chịu. cuộc đời bạn đă được phơi bày bởi một kết cục đáng buồn, nhưng bên cạnh bạn c̣n có những cuộc đời của chúng tôi c̣n lành lặn, c̣n sáng suốt, c̣n mạnh khỏe, mai này sẽ cùng chia sẻ nỗi đớn đau chung của chúng ta. Bạn cố gắng mà đứng dậy với cuộc đời, bạn sẽ không cô đơn, bên cạnh bạn c̣n có chúng tôi, những bạn hữu chân t́nh trong cuộc đời bạn…/
Người lính VNCH
trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ
trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Một lần vĩnh biệt
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng
sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của
người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong
đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
T́nh Bất Khuất
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh
"homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được
xác chàng
Thủ Đức - Tuần huấn
nhục
Một lần đi
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận
Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày
người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ
thương
Gói quà đầu năm
Chuyến đi cuối năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Tâm thư của Cố Thiếu Úy
Trần Văn Quí
Những xác chết trên mănh đất
chữ "S"
Thân phận người
lính găy súng
Trận Ô-Căm
Chuyện vượt ngục ở trại Gia
Trung ...
Những mảnh đời dang dở
- phần 2,
phần 3,
phần 4,
phần 5,
phần 6,
phần cuối
Nhớ về mái trường xưa
Những ngày tháng
không quên
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời
chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh
người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực
19-6-73
Vinh danh người lính
VNCH
Khi con
đường không lối thoát
Những
bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày
để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng
Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc
đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan
Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh
Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
V́ hai chữ Tự Do
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Ngh́n trùng cách biệt
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có
chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị
trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông
bạn già năm xưa -
English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà
Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm
gịng đời...
Không cho phép ḿnh
quên
Thảm sát trên đảo
Trường Sa
Em tôi
Thầy Chín
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không
đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại
Để nhớ để quên