T́nh cũ không rủ cũng đến


Tiếng của người MC vang lên . Để mở đầu cho phần văn nghệ trong bữa tiệc cưới đêm nay , Tôi xin được hân hạnh giới thiệu đến quí vị một giọng hát đến từ Florida , đó là ca sĩ Minh Thư . Xin tất cả chúng ta cùng chào đón Minh Thư một tràng pháo tay thật lớn . Tiếng vỗ tay không dứt , cùng lúc Minh Thư từ bàn tiệc bước lên sân khấu , cúi đầu chào rồi lên tiếng .

– Cám ơn Anh MC , Anh giới thiệu làm Thư ngại quá , Thư có bao giờ tốt nghiệp ở trường lớp nào đâu mà trở thành ca sĩ , thế nên nếu Thư hát không hay xin thứ lỗi trước nhá . Trước hết , Thư xin được gởi lời chào đến tất cả quí khách hiện diện trong buổi tiệc cưới đêm nay và cũng chúc Tân Lang và Tân Gai Nhân trăm năm hạnh phúc . Thư xin hát nhạc phẩm “ Như đă dấu yêu “ để tặng cho đôi tân hôn cũng như gởi đến tất cả Quí Anh Chị .

Minh Thư vừa dứt lời , tiếng kèn của saxophonist vang lên réo rắt cho khúc dạo đầu của bản nhạc , lôi kéo mọi người nh́n lên phía sân khấu . Tiếng hát trầm ấm , du dương của Minh Thư được cất lên không khác ǵ giọng của nữ ca sĩ Hồ Ngọc Hà làm cả hội trường im lặng .

Trong đôi mắt Em , Anh là tất cả , là nguồn vui , là hạnh phúc Em dấu yêu . Nhưng Em ước ǵ , ḿnh gặp nhau lúc Anh chưa ràng buộc , và Em chưa thuộc về ai ?...... Em sẽ cố quên , khung trời hoa mộng . Ngày hè bên nhau t́nh ḿnh đến rất nhanh . Em sẽ cố quên , lần đầu ḿnh đến bên nhau . Nồng nàn như đă dấu yêu , từ ….. thủa …..nào .

Tiếng hát vừa dứt ,những tràng pháo tay như không muốn ngừng . Người MC tiến ra sân khấu tiếp lời .

– Xin cho Minh Thư một tràng pháo tay thật lớn và Tôi xin hỏi , quí vị có muốn Minh Thư hát thêm nữa không ?

Bên dưới , tiếng vỗ tay và tiếng la lại vang lên “ Yea ”để yêu cầu . Minh Thư mỉm cười nói .

– Xin chân thành cảm ơn Anh Mc và tất cả quí vị , chắc là Thư không thể từ chối được rồi . Sau đây , Minh Thư xin được gởi đến quí vị nhạc phẩm “ và con tim đă vui trở lại “ cũng của nhạc sĩ Đức Huy .

Tiếng nhạc lại vang lên thật du dương , cả hội trường im lặng cùng lúc Minh Thư cất giọng như th́ thầm .

T́m một con đường , t́m một lối đi . Ngày qua ngày , đời nhiều vấn nghi …… Tiếng hát trầm buồn , tha thiết như gởi gấm hết tâm tư thầm kín của Minh Thư theo từng lời nhạc . Cả hội trường im lặng dơi mắt về sân khấu rồi bất chợt tiếng hát của Minh Thư vút cao khi đến điệp khúc . Và con tim đă vui trở lại , t́nh yêu đến cho tôi ngày mai …….. Tiếng hát của Nàng đă làm cả hội trường sôi động và hát theo Nàng .

Cuối bản nhạc Minh Thư ngưng một lát , để tạo sự chú ư rồi từ từ kéo dài và giọng Nàng nhỏ dần . Trọn tâm hồn ….. nguyện yêu măi .. riêng …người …mà … thôi . Tiếng vỗ tay lại vang lên . Minh Thư cúi đầu cảm ơn và Nàng bước xuống sân khấu .

Luân ngồi ngây người , qua tiếng hát trầm ấm của Minh Thư đă khơi dậy kư ức một thời trai trẻ của Anh . Luân cũng đă từng yêu say đắm một người con gái nhưng cả hai không đến được với nhau chỉ v́ hoàn cảnh khắc nghiệt lúc chiến tranh kết thúc đă chia cắt t́nh yêu của hai người khi Luân bị bắt vào trại tù . Kể từ đó đến nay , Anh chỉ c̣n biết giữ lại trong tim mối t́nh cao đẹp và nguyện sẽ yêu măi riêng người đó mà thôi .

Luân đă chú ư đến Minh Thư từ cái nh́n đầu tiên khi Nàng bước vào bàn tiệc . H́nh như Anh đă gặp Minh Thư ở đâu rồi ,từ ánh mắt , nụ cười nhất là đôi mắt to tṛn , long lanh trên khuôn mặt xinh xắn sao lại giống người yêu của Anh trước năm 75 thế . Nàng cũng tên Thư nhưng là Hoàng Thị Thư trong thẻ căn cước công dân mà Anh c̣n nhớ rơ , không phải là Minh Thư như người MC vừa giới thiệu .

Luân trầm ngâm trong giây lát , cố moi trong bộ óc già nua của Anh để nhớ xem có phải Minh Thư là … nhưng đành chịu thua . Luân vội xua tan những ư nghĩ ra khỏi đầu khi mọi người trong bàn mời nâng ly chúc mừng và đă kéo Anh trở về thực tại . Luân tự nhủ , người giống người là chuyện b́nh thường , có ǵ phải bận tâm .

Tuy nói thế nhưng đôi mắt của Luân vẫn không rời khỏi Minh Thư . Lúc Nàng rời sân khấu và đi qua bàn , Luân mỉm cười gật đầu chào không quên nói vài câu xă giao .

– Chị Thư hát hay quá , nhất là diễn tả được cảm xúc như của chính ḿnh qua từng lời nhạc vậy ?

Minh Thư gật đầu đáp lễ .

- Cảm ơn Anh quá khen , Thư hát đâu có ǵ đặc biệt đâu , cũng thường thôi . Bất chợt ánh mắt Thư khựng lại khi chạm vào ánh mắt Luân và Nàng không nói thêm ǵ nữa rồi tiếp tục bước về bàn của Nàng .

Khoảng hai mươi phút sau khi Luân đặt ly rượu vừa uống cạn xuống , bất chợt có ai đó vỗ nhẹ lên vai . Luân quay lại , thấy chị Tâm người bạn thân đă đứng phía sau . Chị đưa tay vẫy tay chào mọi người , hỏi thăm theo phép lịch sự rồi sau đó ghé tai Luân nói nhỏ .

– Anh Luân ! có người muốn gặp Anh ?

Luân ngước nh́n Chị Tâm hỏi .

– Ai vậy Chị ! đàn bà hay …?

Chị Tâm đập vai Luân một cái , cười nói .

– Gớm ! không lẽ đàn ông ? Minh Thư đấy !

Nghe hai tiếng Minh Thư , tự nhiên tim Luân đập mạnh , ư nghĩ thoáng qua trong đầu , chẳng lẽ … Thư ? Càng nghĩ , Luân càng thấy hồi hộp nhưng Anh cố làm vẻ b́nh thản và trả lời .

– Cám ơn Chị ! chút nữa ḿnh sẽ qua ngay .

Sau khi chị Tâm rời đi cũng là lúc cả bàn kết thúc câu chuyện không đầu , không đuôi . Luân đứng dậy đi đến bàn của Minh Thư . May mắn bàn vẫn c̣n một ghế bỏ trống , ngay sát chỗ Minh Thư ngồi . Luân đến bên gật đầu chào mọi người và nh́n Minh Thư . Luân đưa bàn tay chỉ vào ghế trống , ngầm hỏi có ai ngồi chưa rồi xin phép kéo ghế ngồi xuống . Hầu hết những người ngồi bàn này Luân đều quen biết . Sẵn ly rượu trên tay , Luân quay qua Minh Thư mỉm cười và mời mọi người cùng nâng ly .

– Tiếng ly rượu chạm vào nhau lẫn trong tiếng cười nói , kèm theo lời chúc mừng . Luân cảm thấy vui khi tiếng dô ! dô ! vang lên , không say không về . Nào ! chúng ta cùng cạn ly .

Vừa uống xong ly rượu , chưa kịp nói thêm lời nào , Luân bị các bà đua nhau hỏi thăm v́ biết Luân là một gă tôn thờ chủ nghĩa độc thân lăo làng ở đây . Chị Hạnh lên tiếng trước .

– Này Anh Luân , có mấy bà góa hỏi thăm Anh suốt , sao Anh im rơ vậy !

Mọi người lại cười rộ hỏi lại .

– Ủa ! có chuyện đó sao , mà bà nào vậy ?

Chị Thanh đập vai Luân rồi thêm vào .

- Cha ! coi bộ dấu kỹ quá ta ? Chị Liễu lên tiếng .

- Em cũng có nghe tin này nhưng chưa kiểm chứng được , có đúng vậy không Anh Luân ?

Luân thật khổ sở khi đứng trước t́nh thế này , mục đích qua bàn là để gặp Minh Thư , bây giờ lại bị các bà phỏng vấn như thế này là mất điểm với Minh Thư rồi . Luân đưa tay phân trần .

- Các Chị nghe tin đồn ở đâu thế nếu đúng như vậy , Tôi đâu c̣n cô đơn như bây . Nói thiệt ở cộng đoàn này , chả có mẹ nào dám xâm ḿnh mà rước của nợ này vào đâu ? Cả bàn lại nhao nhao .

- Không dám đâu , tại Anh không để ư chứ có mấy bà hỏi thăm Anh suốt đấy . Nè ! Đừng có nói là Anh không thích đàn bà đó nhe .

Chị Thanh nghe thế liền góp ư .

- Thời buổi này đàn ông tôn thờ chủ nghĩa độc thân hơi nhiều , không khéo họ “ đổi hệ” …. ? Nói đến đây Chị Thanh bỏ lửng câu nói làm cả bàn thắc mắc rồi hỏi thêm .

– Ủa ! hệ ǵ vậy Chị ?

– Ơ hay ! hệ ǵ th́ hỏi thử Anh Luân th́ biết ?

Cả bàn cười v́ quen với cái lối nói chơi này , một bà ngồi bên vỗ vai Chị Thanh la lên .

– Ơ hay ! cái bà này , chuyện đời tư của người ta sao bà rành thế …?

Mọi người cười , đổ dồn con mắt về Luân nhưng Anh quá quen với những câu nói bông đùa của họ ở bất cứ bàn tiệc nào mỗi khi trà dư tửu hậu . Đề tài giường chiếu là đề tài ăn khách nhất từ xưa đến nay vẫn không thay đổi .

Mặc cho có Minh Thư đang ngồi bên cạnh nhưng các chị cũng không tha cho Luân . Có Chị trong bàn c̣n cất tiếng hát chọc Luân.

- Mười năm không gặp … hỏi c̣n nhớ chứ . …. ?

Câu hát vừa dứt , chị Hạnh thêm vào .

- Ê ! Anh Luân , đă nghe ǵ chưa , mười năm pḥng không gối chiếc có nhớ ǵ hay không ?

Luân đỏ mặt , cúi xuống xoay xoay ly rượu , cười rồi nói .

– Tôi lạy các Mẹ ! không thấy có Minh Thư , khách quí đang ngồi đây hay sao ?

Một ông bạn ngồi gần lên tiếng .

– Anh Luân đừng để ư , các bà đang bước vào tuổi hồi xuân đều như thế cả , trách họ làm chi .

Cả bàn lại nhao nhao , một bà lên tiếng đính chính.

– Không có tôi trong đó à ! không tin hỏi ông xă tôi th́ biết …

Tiếng cười lại vang lên , vài phút sau cả bàn trở lại b́nh thường khi nhà hàng tiếp thêm các món ăn . Luân thở phào nhẹ nhơm , Anh hiểu và thông cảm cho những ai đă bước qua tuổi bẩy mươi nhất là đối với cánh đàn ông phải chịu nhiều áp lực trong nhiều lănh vực , nhất là về chăn gối cho nên nhiều lúc thấy tội nghiệp cho các đấng mày râu .

Luân định đứng lên chào mọi người để trở về bàn , vừa quay qua Thư, Anh giật ḿnh khi cái birth mark đỏ thắm dưới vành tai của Thư lúc Thư đưa tay vuốt lại mai tóc đập vào mắt Anh . Phản xạ tự nhiên Luân chợt nghĩ , chẳng lẽ đây chính là Thư , người Anh yêu trước năm 75 . Định ngồi thêm chút nữa để nh́n cho kỹ nhưng mấy người bạn bàn bên cạnh goi về . Vừa mới đứng dậy , bất th́nh ĺnh Minh Thư nh́n Anh lên tiếng .

- Anh Luân à ! cho Thư hỏi chút được không ?

Luân hồi hộp trả lời .

– Không sao , Thư cứ tự nhiên ?

– Em thấy Anh quen lắm , không biết đă gặp ở đâu nhưng chưa nhớ ra ?

Ư nghĩ thoáng qua trong đầu , đúng ra câu này phải dành cho Anh hỏi Thư mới đúng . Thay v́ trả lời Luân hỏi ngược lại .

– Ḿnh cũng có một thắc mắc y như Thư vậy đó , h́nh như có gặp Thư ở đâu ….?

Chỉ trong vài giây , Minh Thư tươi nét mặt nh́n Luân rồi hỏi .

– Có phải ngày xưa Anh Luân đi lính ở tiểu đoàn …. Đóng quân gần …..?

Luân giật ḿnh , như vậy có thể là Thư đă nhận ra Anh . Luân tṛn mắt ngạc nhiên nh́n Thư hỏi .

- Phải Thư…. làm việc ở tại bệnh xá ……. nhà trọ ngay lối đi vào văn pḥng quận …. phải không ?

Bất thần Thư kêu lên .

– Anh Luân … ! Như vậy Em đă nhận ra Anh rồi .

Cả bàn ngạc nhiên chưa hiểu chuyện ǵ giữa hai người . Chị Tâm hết nh́n Luân rồi nh́n Thư hỏi .

– Bộ hai người quen nhau hả ?

Luân nhanh trí , Anh giải thích .

– Có ! đây là bạn khi c̣n tiểu học nhưng khi lên trung học , gia đ́nh Thư chuyển lên Sài G̣n . Xa nhau hơn sáu mươi năm rồi mới nhận ra nhau ? Thư cười thầm trong ḷng nhưng lại vui v́ chính cái tật “ lanh trí” của Luân làm Thư nhớ đến ngày đó khi mới quen nhau .

Cả bàn lại trố mắt bàn tán . Luân không dám đứng lâu v́ những con mắt đang đổ dồn về phía Anh và Thư để đợi nghe thêm . Luân nháy mắt với Thư rồi vội nâng ly mời mọi người , mục đích là đánh lạc hướng , sau đó Luân cáo từ không quên nói nhỏ với Thư .

– Anh gặp Em sau tiệc cưới nhé ! Thư gật đầu và Luân bước đi .

Hơn nửa tiếng sau , khi người MC trở lại sân khấu thay mặt cho gia đ́nh hai họ và cô dâu chú rể cảm ơn quí khách đă đến tham dự bữa tiệc đêm nay . Chiêc bánh cưới được cắt và đưa đến từng bàn cùng lúc cô dâu chú rể đi chúc rượu . Luân đứng dậy đi đến bên bàn của Thư, ghé tai Thư nói nhỏ .

– Thư ! ḿnh ra ngoài nói chuyện được không Em ? nói xong Luân làm bộ bước đi để tránh con mắt của các Chị .

Vài phút sau ,Thư đứng lên xin phép cả bàn rồi bước đi . Luân đứng đợi Thư trước cửa , vừa thấy Thư , Luân đến bên đưa tay nắm lấy bàn tay Thư . Có lẽ v́ quá xúc động khi gặp lại nhau nên nước mắt Thư trào ra .

Ra khỏi Ballroom , Luân nắm tay Thư đi lại phía cuối hành lang và d́u Thư ngồi xuống trên chiếc ghế . Luân nh́n thẳng vào đôi mắt Thư rồi hỏi .

– Em khỏe không ? Anh không ngờ ḿnh gặp lại được nhau ở đây. Em khác xưa nhiều , Anh nhận không ra ?

Thư nh́n Luân trả lời .

– Anh cũng vậy , không giống như ngày xưa , chỉ mỗi giọng nói là không thay đổi . Từ ngày xa nhau đến giờ , Em chỉ ước mong là gặp lại được Anh dù chỉ một lần . Cũng may đến đây dự đám cưới con của Chị Hạnh mới gặp lại được nhau . Mà sao Anh nhận ra Em hay vậy ?

Luân trả lời .

- Lúc đầu , khi người MC giới thiệu Em là Minh Thư , Anh cũng không để ư nhưng khi Em bước lên hát , linh tính cho Anh biết có điều ǵ khó nói lắm . Anh không nghĩ là Em đâu ? đến lúc sang bàn ngồi sát bên Em , Anh mới giật ḿnh nhận ra một điểm mà Anh không bao giờ quên vẫn c̣n nhớ măi đến bây giờ .

Thư tṛn đôi mắt nh́n Luân sửng sốt rồi hỏi .

- Ủa ! Em có điểm ǵ đặc biệt vậy Anh ?

Luân bạo dạn vén làn tóc ngắn của Thư rồi đưa ngón tay chỉ vào cái bớt màu đỏ gần bên tai của Thư rồi nói .

– Cái này này , làm sao Anh quên được !

Một cảm xúc lâng lâng đến với Thư khi bàn tay Luân chạm vào da thịt . Thư mạnh dạn đưa tay đỡ bàn tay luân rồi nói .

- Cám ơn Anh vẫn c̣n nhớ đến Em mặc dù đă hơn 50 năm rồi . Anh nhắc Em mới nhớ , ngày xưa mỗi khi c̣n ở bên nhau , nh́n cái bớt Anh bảo Em , theo tướng số th́ Em là người phụ nữ rất thông minh , nhạy bén nhưng hơi cao ngạo và rất thành công trong công việc thế mà …Thư bỏ lửng câu nói nh́n Luân mỉm cười . Luân hỏi thêm .

- Ơ hay ! rồi sao nữa , Em không nói hết cho Anh nghe ? Thư xoa nhẹ bàn tay gầy guộc của Luân rồi nói .

- Anh nói sai hết , cuộc đời của Em lại không được như vậy , những ǵ Anh bảo chả đúng tí nào . Luân nh́n Thư cười.

– Sao Em dại khờ thế , ngày đó v́ muốn có được Em nên Anh nói thế , vậy mà Em cũng tin .

Thư nghe Luân nói nhưng Nàng không giận mà c̣n thấy vui , tự nhiên những cảm xúc lại trở ngược về . Nàng có một cảm giác lâng lâng xen lẫn chút rạo rực. Luân cũng vậy , từ khi gặp lại Thư , cảm giác yêu thương ngày xưa lại ngược trở về trong tim Anh . Luân dang ṿng tay kéo sát Thư lại , Thư ngả đầu vào vai Luân rồi ngước lên nói khẽ .

– Cảm ơn Anh đă gợi lại trong Em những kỷ niệm của ngày đó nhưng ……

Thư im lặng không nói ǵ thêm . Luân cầm tay lay mạnh .

– Nhưng làm sao , Em nói hết cho Anh nghe đi ?

– Nhưng đó cũng chỉ c̣n là kỷ niệm mà thôi ! Thư của Anh ngày xưa không c̣n được như Anh nghĩ nữa đâu , bây giờ vừa già lại vụng về .

Luân nh́n Thư , bàn tay siết nhẹ định nói điều ǵ nhưng Thư lại hỏi Anh trước .

- Ḿnh xa nhau bao nhiêu năm rồi Anh nhỉ ?

Luân trả lời không cần suy nghĩ .

- Năm mươi ba năm , ba tháng , hai mươi ngày .

Thư giật ḿnh nh́n Luân không chớp mắt và hỏi .

– Sao Anh lại nhớ kỹ đến thế ?

Luân nh́n Thư cười nói .

– Em biết tại sao không ? v́ Em đó ….

– Sao lại v́ Em ?Thư hỏi .

– Th́ chính Em là người đă trói buộc trái tim Anh lại , làm sao Anh quên được .

Thư nghe Luân nói , ánh mắt long lanh ngước nh́n Luân , một cảm xúc chợt dâng lên trong ḷng , Nàng ngả đầu vào vai Luân nói nhỏ .

– Cho Em xin lỗi , Em cũng thú thật , tuy xa Anh nhưng Anh vẫn măi măi trong trái tim Em !

Luân xoa nhẹ lên phiến lưng Thư để vỗ về rồi nói .

- Em cũng biết t́nh đầu thường khó quên lắm , nó theo ta suốt cả cuộc đời đó Em ạ ! đôi lúc Anh cố quên nhưng không hiểu sao lại càng nhớ đến Em nhiều . Thôi ! bây giờ ḿnh đă gặp được nhau , chuyện cũ hăy để lại , cho Anh biết cuộc sống của Em hiện tại ra sao ?

Chưa trả lời câu Luân hỏi , Thư gỡ nhẹ tay Luân ra rồi nói .

– Em xin lỗi ngồi bên Anh như thế này lỡ … Thư bỏ dở câu nói .

Luân ngạc nhiên rồi lên tiếng .

– Ủa ! có chuyện ǵ vậy Em ?

Thư im lặng một chút rồi nói .

– Nhỡ Chị nhà biết được th́ phiền lắm !

Luân thở phào nhẹ nhơm , tưởng chuyện ǵ , Anh mỉm cười nghĩ thầm . Đúng là phụ nữ , họ có giác quan thật nhạy bén quả không sai . Luân bạo dạn nắm bàn tay mềm mại của Thư rồi chọc Nàng .

– Biết th́ đă sao đâu , ngồi suông với nhau chứ có làm ǵ mà sợ . Phải không Em ?

Thư trừng mắt nh́n Luân bảo .

– Anh đừng có đùa , tan nhà nát cửa đấy !

Luân nh́n Thư cười rồi nói đùa thêm để xem phản ứng của Thư .

– Tan nhà nát cửa v́ người ḿnh yêu có sao đâu ? Không khéo lại được trở về căn nhà cũ …… đó không phải là ước mơ sao !

Thư nghiêm mặt nh́n Luân .

– Anh nói chuyện nghiêm túc với Em được không ?

Luân thấy nét mặt không vui của Thư , Anh vỗ về .

– Em không phải lo v́ Anh độc thân cả mười năm nay rồi !

Thư trợn tṛn đôi mắt , vẻ hốt hoảng như không tin rồi hỏi lại .

– Anh vừa nói ǵ ?

Luân cúi xuống , giọng trầm buồn .

– Anh nói , Em đă nghe rơ mà .

Thư đổi giọng rồi nh́n Luân .

– Em không đùa nữa đâu .

Luân nắm tay Thư nói .

– Anh nói thật là Anh đang sống một ḿnh mười năm rồi . Anh thề ! Thư đưa bàn tay ngăn lại rồi hỏi .

– Kể cho Em nghe , sao vậy ?

Luân nh́n Thư hỏi .

– Em muốn nghe chuyện của Anh bây giờ phải không ?

Thư gật đầu , Nàng nói .

– Cho Em biết có chyện ǵ đă xảy đến với Anh ?

Nét mặt Luân buồn bă , Anh nh́n mông lung vào khoảng trống rồi thở dài ,im lặng đến khi Thư hỏi thêm lần nữa. , Luân cầm tay Thư nói .

- Đời sống hôn nhân của Anh gặp nhiều sóng gió lắm , ly dị đă gần mười năm rồi , mà thôi Em cũng đừng nên biết làm ǵ . Chuyện ǵ đă qua , Anh không muốn nhắc lại càng thêm đau ḷng . Mặc dù Thư nghe rơ Luân nói ǵ nhưng Thư muốn biết thêm và hỏi

– Anh nói rơ hơn được không , v́ sao lại xảy ra như vậy ?

Luân nh́n Thư , lắc đầu rồi kể .

– Em cũng biết khi ra tù , cuộc sống của Anh khó khăn lắm . Anh gặp được Lan cũng người bạn học cùng lớp với Anh ngày xưa giúp đỡ Anh rất nhiều . Sau một năm quen nhau , Lan nhận lời lấy Anh và sống hạnh phúc và có được hai đứa con . Khi chương tŕnh HO khởi xướng , Anh làm đơn và đủ điều kiện ra đi .
Sang đến đây, lúc đầu cuộc sống hơi khó khăn nhưng cả hai đều vượt qua , Anh và Lan có với nhau được hai người con hiện tại đă lớn và ra ở riêng . Đời sống gia đ́nh đang êm ấm th́ cơn giông ập đến , Lan dính vào cờ bạc , lúc đầu Anh cứ nghĩ chỉ là giải khuây khi đi với bạn bè nhưng sau một thời gian khi Anh khám phá ra th́ Lan đă trở thành con ghiền cờ bạc . Anh cố gắng khuyên nhưng Em biết đă dính vào là khó có thể thoát ra được . Công sức bao nhiêu năm hai đứa gầy dựng chỉ trong ṿng mấy năm đă tan nhanh như bọt nước ngay cả căn nhà là chỗ che nắng che mưa cũng mất . Cuối cùng đưa đến đổ vỡ và Lan đ̣i ly dị , Anh không c̣n lựa chọn nào khác .

Nghe Luân kể , Thư ngạc nhiên chưa tin c̣n hỏi lại .

– Chuyện này có thật hả Anh ? . Thư im lặng trong giây lát ,quay qua nh́n nét mặt buồn bă của Luân , Thư nắm lấy bàn tay Anh xoa nhẹ an ủi

- Em hiểu rồi , đời sống gia đ́nh khó nói lắm Anh ạ ! Không riêng ǵ Anh đâu . Anh cũng đừng buồn , tất cả những ǵ nó xảy đến trong đời ḿnh đều có lư do đấy , duyên số đă định như vậy , tránh không khỏi , hết duyên là dứt nợ th́ ḿnh cũng đừng oán trách nhau , đó cũng là cách giải thoát cho nhau .Thôi ! Anh cũng đừng buồn ,sông có khúc ḷng người có lúc . Khi nghe Thư dăi bày , Luân thấy tâm hồn nhẹ nhơm , Anh cứ nghĩ Thư sẽ chê trách Anh .

Luân nh́n thư bảo .

– Anh cảm ơn Em nhiều đă lắng nghe Anh tâm sự , từ trước đến giờ Anh luôn mang trong ḷng nỗi buồn là một người đàn ông không giữ được hạnh phúc gia đ́nh . Anh thật tệ phải không Thư ? Thư ngước mắt nh́n Luân và thông cảm cho hoàn cảnh đă mang đến cho Anh , Nàng chuyển qua đề tài khác để Luân không phải suy nghĩ nhiều , Thư hỏi .

-Thế c̣n chuyện sau ngày ba mươi tháng tư như thế nào kể cho Em nghe đi?

Luân thở dài rồi anh kể .

– Em c̣n nhớ , chiều hôm chia tay trong căn gác của Em . Anh đă nói với Em là đơn vị Anh thuyên chuyển đến trấn giữ một tiền đồn ở tận biên giới và có hứa là sẽ về thăm Em nhưng không xin được phép v́ chiến cuộc mỗi lúc một lan rộng . Mấy tháng sau , cả miền nam sụp đổ , Anh bị bắt vào trại tù , bị giam giữ hơn bốn năm mới được thả .
Ở trong tù , Anh mong tin tức của Em hằng ngày nhưng biết làm sao hơn , họ không cho liên lạc với bên ngoài ngay cả gia đ́nh Anh . Anh nhớ không lầm , măi tới tháng thứ bẩy , trại tù mới cho phép viết thơ về báo cho gia đ́nh . Anh có gởi một lá cho Em về địa chỉ nhà trọ nhưng chờ hoài không thấy hồi âm . Anh nghĩ, có thể Em không c̣n ở đó nên không liên lạc nữa . Sau khi ra tù , Anh bị quản chế cả năm , không được ra khỏi phường vả lại vào thời bao cấp , phương tiện di chuyển khó khăn nên không biết cách nào mà t́m được Em nên Anh đành chịu .
Thương Em nhưng chẳng biết t́m Em ở đâu . Khi ra tù , Anh chẳng c̣n hy vọng gặp lại Em nên mới lập gia đ́nh , Em cũng hiểu cho hoàn cảnh của Anh ngày đó . Kể đến đây , Luân nh́n Thư rồi hỏi .

– Thế sau ngày 30/4 Em ở đâu ?

Thư bây giờ đă hiểu hoàn cảnh v́ sao chia cắt t́nh yêu của hai người ngày đó . Nàng nhỏ nhẹ nói .

- Em xin lỗi Anh , ngày đó Em có nghe Anh bị bắt đi tù . Cả mấy tháng liền , Em có ḍ hỏi nhưng cũng chẳng biết tin tức ǵ về Anh , lúc đó Em buồn chán , một phần là công việc của Em ở bệnh xá không c̣n , một phần mất Anh buồn quá , Em quyết định về lại sài g̣n sống chung với Ba Mẹ . Mấy năm sau ,chờ hoài mà cũng chẳng nhận được tin tức ǵ về Anh , không biết Anh sống chết ra sao hay đă ra khỏi nước . Em v́ thương Ba Mẹ với lại tuổi cũng không c̣n nhỏ nên lấy chồng và an phận là một người vợ lo cho gia đ́nh . Sau này , Anh của Em bảo lănh cho Ba Mẹ và gia đ́nh Em sang đây .

Luân nh́n Thư rồi hỏi thêm .

–Vậy Ông xă Thư …..

Ánh mắt Thư chợt buồn , Nàng cúi xuống kể .

- Ông xă Em mất cách đây hơn năm năm rồi v́ ung thư !

Luân giật ḿnh , vội đưa bàn tay xoa nhẹ lên phiến lưng Thư để an ủi , vỗ về . Luân nói nhỏ .

– Cho Anh xin lỗi và chia buồn với Em , cuộc sống của chúng ta không ai có thể biết trước được ngày mai ra sao Em ạ ! đau khổ có , buồn phiền cũng không thiếu . Thế Em được mấy cháu rồi ?

Thư ngước lên nh́n Luân nói .

- Dạ ! Em được ba cháu , hai gái , một trai . Hai gái lớn đă có gia đ́nh , trai út ở với Em .

– Như vậy Em c̣n may mắn hơn Anh là có con bên cạnh . Ba Mẹ Em có ở gần Em không ? Luân hỏi .

- Ba em mất cả mười năm nay , Mẹ vẫn c̣n nhưng già và yếu lắm. Mẹ đang ở bên Anh chị của Em .

Ngồi tâm sự cả hai hiểu hoàn cảnh đau khổ , trái ngang của nhau nên bao nỗi buồn sầu , hờn giận đều tan biến , Thư ngồi xích lại bên Luân rồi nói .

– Từ ngày mất nhau , chúng ḿnh đều mang một nỗi khổ riêng Anh nhỉ . Em tin vào số mạng , có lẽ Ông trời đă sắp đặt và định mệnh đă an bài bắt chúng ḿnh phải như thế .

Luân nắm bàn tay của Thư nhưng im lặng . Thư ngồi tựa đầu vào vai Luân và t́m lại được những giây phút yêu thương giống như những năm tháng xa xưa khi hai người c̣n yêu nhau say đắm . Sau đó ,Luân kể cho Thư nghe về sự đắng cay buồn tủi trong suốt những năm tháng sau này với người vợ đam mê cờ bạc và bế tắc trong cuộc sống và thất vọng ê chề về đời sống gia đ́nh , muốn buông bỏ tất cả . Những lúc như thế , Anh thú thật , sao lại nhớ đến Em quá và c̣n ước ao phải chi có Em bên cạnh ?

Luân ngừng nói khi nhân ra bờ vai Anh khác thường , dưới ánh đèn mờ , Luân thấy giọt nước mắt của Thư đang chảy dài . Anh vội kéo Thư vào ḷng an ủi .

– Thư ! dù sao mọi chuyện đă qua rồi . Tại Em muốn nghe nên Anh kể .Cho Anh hỏi , Em có chấp nhận nối lại mối t́nh xưa của chúng ḿnh không ? Anh vẫn yêu Em như ngày nào Thư ạ !

Thư ngước nh́n khuôn mặt Luân với đầy nếp nhăn , hiện rơ sự đau khổ , tự nhiên Thư thấy thương Luân hết sức . Nàng khẽ nói .

– Anh hỏi Em bất ngờ quá , cho Em thời gian nhá Anh , gặp lại được Anh là Em cảm thấy măn nguyện lắm rồi .

Luân kéo Thư vào sát rồi Anh nói nhỏ .

– Không sao , Anh đă chờ đợi Em bao nhiêu năm rồi và sẽ c̣n sẵn sàng đợi chờ đến bao lâu cũng được . Em biết không ? có lẽ đây là những giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời mà Anh đang t́m kiếm trong suốt bao năm nay . Ở tuổi này , các con đă trưởng thành , ḿnh đến với nhau để chia sẻ những buồn vui trong quăng đời c̣n lại . Hạnh phúc ở tuổi xế chiều là được ở bên nhau thế là hạnh phúc lắm rồi , đừng v́ lư do ǵ mà đánh mất nhau lần nữa nhé Em .

- Dạ !

Chợt điện thoại của Thư rung , Luân nới lỏng ṿng tay , tiếng người trong điện thoại vang lên .

– Bà Thư , Bà đang ở đâu đấy , tiệc tàn rồi và tụi tôi chuẩn bị ra về đây . Mấy người bạn đang thắc mắc hỏi bà tại sao bỏ đi đâu thế ? Này ! có về chưa , tôi đợi bà ngoài parking .

Thư ngước nh́n Luân như chờ đợi một điều ǵ , Luân nháy mắt rồi bảo thư . Em nói họ về trước đi , Thư gật đầu rồi trả lời .

- Cám ơn bà , chắc ḿnh về sau , mai gặp lại nhé ! nói xong Thư bye bye .

Luân nh́n Thư hỏi .

– Ủa ! Họ không thắc mắc Em bị ai bắt cóc hả ! mà Em không ở chung với họ sao ?

Thư cười trả lời .

– Em mướn Hotel .

- Ừ ! như vậy cũng tiện , Em có muốn về pḥng trọ bây giờ hay đi với Anh một chút .

Thư ngước nh́n Luân hỏi .

– Anh định đưa Em đi đâu vậy ?

– Có quán cà phê gần đây , mở cửa đến hai giờ sáng ,đi ăn kem Em nhá

Thư trả lời .

– Chắc để dịp khác Anh ạ ! nay Em hơi mệt , hay Anh về pḥng trọ của Em, ḿnh nói chuyện .

Hotel Thư mướn nằm trên đường Bellair , cách Kim sơn Ballroom vài block . Luân cho xe chạy vài phút là tới nơi , Anh sánh bước cùng Thư lên pḥng trọ . Cánh cửa vừa khép lại , Thư bảo .

– Anh ngồi chờ Em một lát , Em thay đồ , Anh có cần uống nước ǵ không , Em gọi room service.

- Không cần đâu Em . Luân trả lời .

Một phút sau , Thư xuất hiện trong bộ áo ngủ , lớp phấn trên khuôn mặt không c̣n nữa , mái tóc ngắn được cột lên nh́n Thư trẻ hẳn ra . Luân ngây ngất nh́n Thư không chợp mắt , Thư cười bảo

– Anh làm ǵ mà nh́n Em kỹ vậy , bộ Em xấu … ?

Luân cười rồi bảo .

– Không ! Anh thấy Em vẫn như ngày nào !

Thư ngồi xuống bên Luân rồi lên tiếng .

- Anh có dự tính ǵ cho tương lai không ?

– Anh cũng không biết nữa , tương lai Anh chưa biết nhưng hiện tại cuộc sống tạm thời cũng đă ổn . Anh vẫn c̣n đi làm bán thời gian cho hăng cũ , thời giờ c̣n lại Anh đi thăm anh em , bạn bè đó cũng là niềm vui trong cuộc sống của Anh bây giờ .

– Tuổi này mà Anh vẫn c̣n đi làm , sao không nghỉ dưỡng già cho khỏe ?

Luân nh́n Thư cười rồi nói .

– Không đi làm ai nuôi ..? nói xong Luân nháy mắt nh́n Thư ! Thư hiểu ư nhưng Nàng khuyên .

- Anh tính như vậy cũng được nhưng nhớ phải lo cho sức khỏe của ḿnh . Cho Em hỏi , Anh c̣n hút thuốc , uống rượu không đấy .

Luân giật ḿnh , đến giờ này Thư vẫn c̣n nhớ đến những tật xấu của Anh ngày xưa , Luân cười trả lời .

– Rượu , thuốc Anh đă bỏ hơn năm mươi năm rồi từ ngày không có Em bên cạnh …

Thư lườm rồi nói .
– Gớm ! cái miệng cứ dẻo như kẹo kéo thế kia ai mà tin được . Không khéo ….

Luân thấy Thư bỏ lửng câu nói , Anh gạn hỏi .

– Em đang nói xấu Anh , sao không nói hết .

Thư cười cười .

– Em hỏi thật nhé , miệng lưỡi như Anh làm ǵ mà vắng bóng đàn bà lâu đến thế , những hơn mười năm , ai mà tin ?

Luân thấy vui trả lời

.- Anh nói thật , phụ nữ thời nay họ khôn lắm , chả có ai dại ǵ mà lại xâm ḿnh rước một Anh già khằng về làm của riêng nhất là trên răng dưới cắt tút …lép như Anh .

Thư cười ngất và Nàng t́m lại được những giây phút hạnh phúc bên Luân . Thư đến bên tựa đầu vào vai Anh , Luân dang rộng ṿng tay ôm Thư vào ḷng . Cả hai đều đắm ch́m trong nụ hôn muộn màng nhưng nồng thắm . Thư nhắm mắt hưởng trọn những giây phút thật hạnh phúc tưởng chừng như không bao giờ có cơ hội gặp lại nay bỗng nhiên trở về . Chợt tiếng hát của Thư rót bên tai Luân , Trọn tâm hồn , nguyện yêu măi …riêng ..Anh … mà ..thôi . Luân nâng cằm Thư , đặt lên môi Nàng một nụ hôn nồng thắm và Anh th́ thào .

– Thư ! I can’t stop loving you ./.

Trần Luyện 34
Happy Valentine’s Day

 

 


VĂN CHƯƠNG

 Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  


Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về  
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu  
Chuyện t́nh khó quên  
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến  
Ba, bốn phát  
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum  
Passage to Freedom
Đất nước tôi!  
C̣n nhớ mùa xuân
Tết  
Rồi lá thay màu  
Từ gịng sông này  
Làng tôi  
C̣n đó tuổi thơ  
Tháng 7 trời mưa  
Chuyện đang cần đề tựa  
Hành tŕnh đến Tự Do  
Ngày tan hàng
Dzi-ke
Cô gái làng Đông Tác - Dĩ An  
Dở dang  
Tất niên "Nội" 2015-2016  
Tết trong kỷ niệm  
Để nhớ, để thương
42 năm t́nh cảm đồng môn  
42 Năm T́nh  
Chúc mừng hội ngộ  
Tôi và Tiểu Đoàn 7 TQLC  
Thơ gửi Đại Gia 
Dấu ấn vào đời  
USA 20 năm và Tôi  
Hăy c̣n đó niềm tin  
Pleiku và hoài niệm  
Kư sự những ngày tháng 2  
Một mảnh đời  
Xuân quê hương
Một chuyến về thăm nhà
Tết đến
Một buổi chiều, hai người già
Đời người như thoáng mây bay
Hồi tưởng về một cánh Dù đơn lẻ
Bất Khuất của tôi
Nó và Tôi
C̣n nợ Thanh An
Mùa Đông năm ấy
Kể chuyện chúng ḿnh
Hai h́nh ảnh - một cuộc đời
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Những ngày hè không thể quên !
Họp mặt
Những cái tên không thể quên !
40 năm Bất Khuất
Hành tŕnh của 5 ngày t́m về một thời tuổi trẻ  
Kỷ niệm Quân trường: Đi Phép - Về Phép
Thuyền đời
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ & NQ
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên