Những bài viết của Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời


Hợp đồng hôn nhân
Trên quê hương
Chuyện… trăm năm
The Boat - Life: The Journey
Tuổi thơ - Hành tŕnh t́m tự do  
Chuyến đ̣ t́nh
Tiếng trống Mê Linh
T́nh cũ không rủ cũng đến  
Tản mạn cuối tuần
Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi  
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó quên
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân  
Tết  
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

 Tản mạn cuối tuần nhân ngày Lễ Độc Lập

 Tản mạn cuối tuần nhân ngày Lễ Độc Lập tặng Quí Anh Chị đọc cho vui

Mấy bữa nay thời tiết thay đổi, cái bịnh phong thấp lại tái phát . Bây giờ Tôi mới hiểu và thấm nỗi đau của những người đang nằm bịnh . Mấy ngày qua , nhận được tin BK Lê Văn Tâm ( 31) bị tai biến qua Email của các bạn gởi về làm ḷng chùng xuống rồi nh́n lại chính ḿnh . Thật vậy , ở tuổi này thời gian c̣n lại không c̣n dài nữa đâu , ta chỉ có thể đếm từng ngày mà thôi . Đời người cũng chẳng khác chi một bông hoa , dù có đẹp thế nào rồi cũng sẽ héo úa theo thời gian , có chăng chỉ c̣n phảng phất lại chút hương thơm để ta nhớ đến . Xin dâng lời nguyện cầu cho Bạn BK Lê Văn Tâm được ơn chữa lành và mau b́nh phục .

Hôm qua , cả Nước Mỹ mừng ngày Độc Lập thứ 250 . Cầu chúc mọi người có những giờ phút đầm ấm bên người thân thật hạnh phúc những ngày cuối tuần . Tối qua , nằm nghe tiếng pháo nổ mừng ngày Độc Lập vọng về làm Tôi lại nhớ đến Đất Nước ḿnh , Tôi ước mong sẽ có ngày được Độc Lập Tự Do để người dân không c̣n phải sống trong ách thống trị của bọn CS nữa .

Quá nửa đêm , tiếng pháo hoa thưa dần và cũng là lúc Tôi nhắm mắt để t́m giấc ngủ . Vừa thả hồn vào cơi đêm th́ bất chợt chuông điện thoại reo , Tôi nh́n số lạ , thường th́ không trả lời nhưng không hiểu động lực nào thôi thúc Tôi bắt máy . Bên kia đầu máy , có tiếng nói của người phụ nữ vang lên .
Chào Anh , Anh có nhớ Em không ?

Tôi lưỡng lự đôi chút v́ người gọi không có trong list contacts nên chẳng thể nào đoán ra được vả lại hoàn cảnh của Tôi rất ngại khi nói chuyện với phụ nữ ḿnh không quen biết nhưng v́ phép lịch sự Tôi đành hỏi .

Xin lỗi Chị , Tôi không nhớ Chị là ai , Chị có thể cho biết tên ?

Bên kia có tiếng cười và hỏi Tôi một lần nữa .

Anh không nhận ra Em sao ? mới có mấy năm mà đă quên mau thế .

Nghe đến đây Tôi vẫn c̣n hoang mang , kiểm điểm nhanh lại trong trí xem Tôi có “ nợ t́nh “ ai không ,mà sao lại gọi đến và thân mật như thế này .Thấy Tôi hơi bối rối , bên kia liền nói .

Anh cũng mau quên thật đấy , Em chỉ nghe giọng nói của Anh là Em nhận ra liền . Em là Hạnh đây , đă nhớ ra chưa ?

Tôi càng bỡ ngỡ v́ từ ngày” lẻ bóng” đến giờ Tôi có quen ai đâu mà nhớ . Có lẽ v́ không thể “ kiên nhẫn “ được nên bên kia nói thêm .

Anh c̣n nhớ bốn người chúng Em tham dự Khóa Thánh Linh Canh Tân ở Giáo Xứ Anh cách đây hơn mười năm không ?

Tự nhiên tâm trí Tôi được mở ra , chắc được ơn soi sáng Tôi reo lên .

Năy giờ không đoán ra , bây giờ nhớ rồi , Chị Hạnh phải không . Gớm ! cứ tưởng là ai , nghe giọng khác quá không nhận ra . Người ta thường nói đàn bà khoảng sáu tháng mà không gặp khi gặp lại đă là khác rồi , đằng này đă hơn mười năm . Hèn ǵ ?

Thế là cả hai chúng tôi cùng cười và hỏi thăm nhau về cuộc sống ,kể chuyện trời trăng, mây nước cho nhau nghe và Chị cũng nhắc đến Chị Thắm , Chị Lan , Anh Long . Một diều rất thú vị khi nghe Chị nói Chúng Em” vẫn góa “Anh ạ .Tôi ph́ cười v́ tính vui của Chị . Tôi nói Chị nếu có gặp các Anh Chị cho Tôi gởi lời thăm sức khỏe nhé . Chưa nói hết Chị hỏi Tôi

C̣n Anh sao rồi , đă t́m được người nào về “cạo gió” chưa ? Anh đừng có nói là chưa . Anh mà theo tụi Em là phí cả cuộc đời đấy .

Tôi vui lây với lối nói khôi hài rồi trả lời .

Mấy năm trước c̣n hy vọng chứ bây giờ “ dung nhan “ tàn tạ như cánh hoa tả tơi trước gió , không khéo lại bị xếp vào hạng “Góa kinh niên” mất thôi ……

Bên kia Chị Hạnh cười to .

Sao Anh lại bi quan thế ? Tại Anh không muốn chứ như Anh đâu có khó .

Tôi cười rồi nói .

Chuyện đó cũng chưa biết nữa Chị ơi , Chị cứ yên tâm nếu có th́ sẽ gởi thiệp mời các Anh Chị , không quên đâu . Khi nào có dịp xuống Châu Thành Ngọc Lân mời Chị ghé nhà thăm nhé .

Vâng ! em hứa khi nào có dịp Em sẽ ghé thăm Anh . Xin phép Anh nhé , Em có điện thoại gọi tới , chắc là con cần ǵ đây , chào Anh .

Dạ ! chào Chị

Nh́n đồng hồ cũng đă hơn chín giờ , Tôi vào pḥng nằm nhưng chẳng thể nào dỗ được giấc ngủ khi h́nh ảnh thân thương của những người bạn cách đây hơn mười năm lại ùa về trong tâm hồn Tôi như thước phim chiếu chậm ngược trở về . Tôi ra khỏi pḥng , vội vàng ghi lại những kỷ niệm của ngày gặp nhau cũng chính trong căn nhà này cách đây hơn mười năm .

Tôi muốn ghi lại ở đây một sự gặp gỡ rất t́nh cờ của những người bạn chưa bao giờ biết đến . . Sau này nghĩ lại Tôi bảo đây là cái duyên ông trời sắp đặt . Hôm đó là một buổi chiều giữa tháng bẩy , Hội Thánh Linh thuộc Giáo xứ Maria Nữ Vương Việt Nam có tổ chức khóa Thánh Linh Canh Tân Đặc Sủng , Số người tham dự khóa lên đến hơn ba trăm từ các vùng lân cận và một số người từ các tiểu bang khác cũng về tham dự . Sau Thánh lễ khai mạc chiều thứ sáu và sinh hoạt cho tới chín giờ đêm .

Tôi đang sửa soạn ra về th́ bất chợt có mấy người từ xa về tham dự khóa nhưng chưa t́m được chỗ nghỉ trong đêm đến hỏi thăm và cần giúp đỡ . Tôi là một trong những người trong Ban Điều Hành, nhận nhiệm vụ phân phối chỗ nghỉ cho tất cả các Anh Chị Em nào từ xa về tham dự khóa . Thường th́ chúng tôi liên lạc với những gia đ́nh trong giáo xứ , tùy theo phương tiện chỗ ở để gởi các tham dự viên cho tiện việc sinh hoạt v́ gần Nhà Thờ .Tôi đến gặp và đề nghị mời các Anh Chị Em ghé lại tệ xá của Tôi v́ c̣n dư mấy pḥng .

Khi về đến nhà , Tôi vội vàng dọn dẹp các pḥng để tiếp đón khách, cũng may thời điểm đó, Tôi ở một ḿnh v́ các con đă đi làm ở xa nên không có ǵ trở ngại , sau khi mời khách vào nhận pḥng , Tôi vội vàng xuống bếp hâm lại nồi cá kho buổi sáng nay cùng với tô canh bí đao, để chút nữa mời các Anh Chị Em dùng bữa tối . Chưa đầy mười phút các Anh Chị đă có mặt ở nhà bếp, nh́n Tôi ngạc nhiên và cười định hỏi điều ǵ nhưng Tôi lên tiếng .
Biết các Anh Chị từ xa đến cho kịp Thánh Lễ khai mạc , chắc cũng chưa ăn uống ǵ , Tôi không biết nấu ăn , sáng nay có kho nồi cá và nấu canh , mời các Anh Chị dùng rồi chúng ta nghỉ ngơi cho khỏe .

Thấy Tôi chân thành , các Anh Chị rất tự nhiên , người lấy chén đũa , người tiếp dọn đồ ăn . Khi ngồi vào bàn ăn trong số bốn người , có ba Chị và một Anh , chúng tôi lần lượt giới thiệu với nhau . Tôi là chủ nhà giới thiệu trước rồi lần lượt đến khách và Tôi được biết tên từng người ,Chị Thắm , Chị Hạnh , Chị Lan và Anh Long , ba chị từ Arkansas ,Anh Long ở Missouri xuống đi cùng chuyến xe với các Chị . Có lẽ đây là hồng ân của Chúa cho chúng tôi được gặp nhau trong hoàn cảnh đặc biệt này . Cũng v́ lư do đó nên chỉ trong mấy phút gặp gỡ chúng tôi trở thành những người bạn như quen thân từ lâu , nói cười vui vẻ . Sau khi ăn , chúng tôi ngồi uống trà và bắt đầu hỏi thăm nhau . Chị Thắm thấy nhà không có bóng đàn bà nên hỏi nhỏ .

Bà xă Anh không có nhà hay sao ?

Tôi mỉn cười nh́n các Anh Chị nói dỡn .

Bà ấy bỏ Tôi lâu rồi , đi măi mà có về đâu ngay cả một lời hỏi thăm qua điện thoại cũng không thấy . Các Anh Chị nh́n nhau rồi im lặng một lúc như thương tiếc cho số phận hẩm hiu của Tôi . Chị Thắm nh́n Tôi lên tiếng .

- Xin lỗi Anh , Em hơi ṭ ṃ Cho Em hỏi thêm một chút nhé , Chị ấy bỏ Anh lâu chưa , bao lâu rồi ? thế có bao giờ về thăm con và Anh không .

Tôi găi đầu cười và nghĩ , đă trót nói chơi th́ nói luôn .

- Bà ấy bỏ đi cũng đă lâu lắm rồi , đi mà có thấy gọi hỏi thăm ǵ đâu . Chị Hạnh thấy vậy ra chiều an ủi tôi .

_ Chuyện T́nh duyên khó nói lắm Anh ạ , Em cũng có người Em cưới nhau hai chục năm , đùng một cái đ̣i chia tay măi sau này mới biết, chồng về Việt Nam có bồ nhí bên đó . Anh cũng đừng buồn , như tụi Em đây cũng vậy .

Tôi ngạc nhiên hỏi .

– Các anh Chị nói thế là sao , Tôi chưa hiểu .

Chị Hạnh nh́n Chị Thắm , Chị Lan , Anh Long rồi kể .

– Tụi Em ‘góa đều “ với nhau đấy , nói rồi cả ba Chị cùng cười , Chị Hạnh chỉ Chị Thắm rồi nói .

- Đây là bà góa thâm niên nhất , ông ấy bỏ đi cả mười năm rồi , có đúng vậy không Chị Thắm .

Chị Thắm cười vô tư rồi nói .

- Mười năm lẻ bốn tháng chứ . cả bàn cười rộ ,

Chị Thắm nh́n Chị Hạnh rồi tiếp.

- Này Hạnh , Mi cũng kể thành tích góa của mi cho Anh ấy biết luôn đi . Chị Hạnh cười rồi bảo .

- Em may mắn hơn Chị thắm chưa đủ một chục đâu ?

Chị Thắm xen vào . – Ê ! chục mười hai hay ….

Chị Hạnh nói cướp lời .

- Em đâu dám bóp kèn qua mặt Chị , thiếu ba tháng đủ chục mười .

Thế là căn nhà đă vắng tiếng cười của đàn bà hằng bao nhiêu năm, bỗng nhiên nay trở về . Tôi cũng thấy vui lây với cách nói chuyện vô tư của các Chị . Chưa hết , Chị Hạnh quay qua Chị Lan , cũng là Em họ của Chị Thắm mà sau này Tôi biết .

-C̣n Lan , Cô cũng nên giới thiệu cho Anh ấy biết góa từ bao giờ . Dường như Chị Lan mắc cở v́ từ lúc vào nhà Chị ít nói , chỉ mỉm cười khi nghe . Thấy vậy Chị Hạnh bảo ,

-Cô không nói Chị nói dùm cho , có sai th́ đính chính nhá .

– Cô Lan tuổi đời cũng như tuổi góa c̣n thua xa tụi Em , chồng mới về với ông bà được ba năm , vừa măn tang chồng đấy . nói xong Chị Hạnh nh́n Chị Lan chờ đính chính nhưng Chị Lan chỉ cười không nói . Chị Hạnh thấy thế chưa buông tha cho Chị Lan , Chị Hạnh tiếp .

– Lan tuổi góa tuy không bằng phân nửa tuổi góa của tụi Em nhưng nó lại may mắn hơn v́ có người đang để ư Lan đó Anh . Chị Hạnh nói xong cả bàn cười rộ v́ tính pha tṛ của Chị Hạnh . Chưa hết , Chị Hạnh c̣n liếc xéo Anh Long rồi tḥng thêm một câu ,

- Phải vậy không Anh Long ? H́nh như Long cũng mắc cở v́ Chị Hạnh đánh trúng tim đen của Anh , Anh Long và Chị Lan cũng đă có giao ước ǵ với nhau đó nên mới có mặt trong chuyến đi này . Anh Long cũng thuộc loại nửa đường gẫy gánh nhưng khác một chút với chúng tôi . Câu chuyện của từng người năy giờ Tôi đă hiểu . Tôi vội đứng dậy đến bên di ảnh của Thầy Mẹ tôi kê dưới chân Thánh Giá lấy tấm h́nh vợ Tôi mang lại bàn và đính chính .

– Đây là người Tôi yêu quí đă ĺa xa Tôi hơn bẩy năm rồi , lúc đầu nói là Bà bỏ Tôi đi xa , mà xa thật nhưng thực ra là đă được Chúa gọi về . Chẳng dấu ǵ các Anh Chị , nghe hoàn cảnh của mỗi người trong chúng ta ,Tôi thấy ḷng ḿnh b́nh an lạ thường v́ không phải chỉ ḿnh Tôi đă và đang mang những khổ đau v́ mất người thân yêu mà cả năm người chúng ta đều có những mất mát , những đau khổ như nhau . Tôi nghĩ , việc các Anh Chị đến ở nhà Tôi trong khóa Thánh Linh này không phải là sự ngẫu nhiên mà do bàn tay của Thầy Chí Thánh sắp đặt để mọi người chúng ta nhận ra rằng chung quanh c̣n có những tâm hồn đau khổ hơn nữa và chúng ta cùng san sẻ t́nh thương cho nhau để làm vơi đi những khổ đau đó .

Nh́n đồng hồ đă quá nửa đêm , Tôi đề nghị đi ngủ sớm v́ ngày mai khóa bắt đầu lúc tám giờ sáng theo chương tŕnh . Mọi người cùng nắm tay nhau dâng lời nguyện tạ ơn qua kinh Lạy Cha . Tôi thật cảm động khi Chị Thắm thêm lời cầu nguyện cho Linh Hồn Maria Bà Xă tôi . Mọi người cùng chúc nhau ngủ ngon đêm nay .

.

Sáng thứ bẩy , Tôi dậy sớm v́ có nhiệm vụ sắp bàn ăn , pha cà phê buổi sáng ngoài hội trường nhà thờ để kịp giờ ăn sáng cho khóa và đồng thời sắp xếp nhân sự phục vụ cho những bữa cơm trưa , chiều trong hai ngày . Tôi xin phép đi sớm và hẹn các Anh Chị Em tại nhà thờ .

Cũng như các khóa Thánh Linh trước đây , ngày thứ bẩy là tâm điểm của khóa v́ có nhiều thời gian để học hỏi và cảm nghiệm về t́nh yêu của Thiên Chúa với con người qua các đề tài khác nhau . Tuy thời gian có kéo dài từ tám giờ sáng cho đến chín giờ đêm nhưng không một ai cảm thấy mệt mỏi khi được sống gần bên Chúa , đặc biệt là trong Thánh Lễ chữa lành thật linh thiêng qua nghi thức thống hối đă đem mọi người trở về với con người thật để được Thiên Chúa chữa lành , những tiếng khóc nức nở khi nhận ra được chính ḿnh là một tạo vật thật yếu hèn mà Thiên Chúa luôn thương yêu . Có những tâm hồn đắm ch́m trong những cám dỗ của tội lỗi nay được Ngài dắt ra khỏi vũng nhơ đó . Thật cảm động khi chứng kiến điều kỳ diệu mà Ngài đă đánh động tâm hồn mọi người qua bàn tay đă được Ngài sức dầu Thánh của các Vị Linh Mục khi đặt tay cầu nguyện .Nghi thức của đêm thứ bẩy bế mạc , hơn chín giờ chúng tôi ra về với tâm hồn vẫn c̣n mang nhiều dấu ấn qua nghi thức chữa lành .



Về đến nhà cũng đă mười giờ , có lẽ v́ cả ngày hát ca tụng nhiều nên chúng tôi cảm thấy đói bụng . lúc này , nhà chỉ c̣n lại mỗi thùng ḿ gói . Chị Hạnh lục trong tủ c̣n xót lại nửa vỉ trứng , chỉ trong chốc lát qua tài nấu ḿ của các Chị , những tô ḿ thơm ngon được đặt trên bàn ăn và chưa bao giờ chúng tôi ăn ḿ ngon đến thế . Sau khi dọn dẹp , ấm trà được đưa ra rồi những mẩu chuyện bên lề của cuộc sống,chuyện nắng mưa của cuộc đời được đưa ra nhưng cuối cùng cũng vẫn là đề tài tiếp nối của tối hôm qua được đưa ra bàn thảo . Đă bảo, dù chỉ quen nhau vỏn vẹn mới có một ngày , một đêm mà năm đứa chúng tôi tưởng chừng như những người bạn tri kỷ lâu ngày gặp lại , có lẽ v́ sự đồng cảm nên dễ cảm thông với nhau . Đang nói chuyện về nghi thức chữa lành của Linh Mục , bất thần Chị Thắm nh́n Tôi cười và lên tiếng .

Bây giờ phải hỏi Anh Luyện chuyện này . Tối hôm qua , mới đầu Anh kể chuyện bả xă Anh bỏ đi xa nhưng cuối cùng Anh cho biết là Chị đă khuất . Chúng Em hỏi Anh , Anh c̣n trẻ như thế sao không kiếm người về bầu bạn cho vui cửa vui nhà ?

Tôi giật ḿnh, câu này đúng ra là Tôi phải hỏi các chị trước nhưng Tôi tế nhị không dám, dù sao tôi biết Tôi đang ở ḥan cảnh nào , ai ngờ chị Thắm lại mở đầu , thế mới biết vấn đề nhạy bén này đàn ông thua xa phụ nữ ,Tôi bèn đánh trống lăng và viện lư do nhà c̣n ba đứa con chưa đứa nào yên bề gia thất vả lại Bà Xă mới mất bẩy năm , chưa đủ một chục nên không dám nghĩ đến . Cả bàn nh́n Tôi cười ,Chị Hạnh như đọc được ư nghĩ của Tôi Chị nói .

- Anh Luyện như thế là dở , có những ông vợ mất, mộ chưa xanh cỏ đă thấy có bóng hồng bên cạnh rồi .

Tôi ngượng ngùng v́ mỗi khi chắc đến chuyện này , không phải là Tôi không muốn nhưng v́ tính nhút nhát vừa trèo lại vừa run nên bao năm cứ phải chịu cảnh một ḿnh một bóng , đời ḿnh một ḿnh một bóng đơn côi lạc loài như thế này . Tôi đỡ lời Chị Thắm .

_ Đây là câu chuyện vui thôi , kể lại cho các Anh Chị nghe . Trước phút lâm chung ,Bà Xă Tôi có dặn Tôi , Anh không cần phải chờ Em ba năm đâu , v́ biết Anh ở một ḿnh không ai chăm sóc , khi nào mộ Em xanh cỏ Anh cứ tự nhiên bước thêm bước nữa .

Cả bàn nhao nhao .

- Không được, như vậy là Anh đă thất hứa với người đă khuất ?

Tôi mỉm cười và tiếp .

- Tôi tuyệt đối giữ trọn lời hứa mà .

Cả bàn lại phản đối .

- Anh nói vậy tụi Em không hiểu , Anh thất hứa với Chị th́ có .

Tôi lắc đầu rồi tiếp .

- Lúc Bà Xă mất Tôi buồn và c̣n nhiều việc khác phải lo nên giao cho người Em Tôi là người lo hậu sự bên nhà quàn . khi Em hỏi Tôi là Anh muốn an táng Chị ở gần Bà dưới đất hay ở trên cao . Tôi trả lời cho Chị ở trên cao cũng được, mưa nắng không sợ . Đang đau khổ tột bực v́ sự mất mát quá to lớn không c̣n tâm trí nào mà nghĩ đến những chuyện như thế , bẵng đi thời gianTôi mới nhớ lại lời nhắn nhủ trước phút lâm chung và giật ḿnh , an táng ở trên nhà tầng xi măng ,cỏ đâu mà mọc được . Cả bàn cùng cười , Chị Thắm lại hỏi thêm cho chắc .

- Anh nói chơi hay nói thật vậy .

- Nửa chơi nửa thật đấy . mà có ai tin không .

Thế là cả bàn lại vang lên tiếng cười . Được đà Tôi nói thêm , mấy năm trước cững có một Chị nửa đường gẩy gánh , muốn góp gạo nấu cơm chung với Tôi , quen nhau được mấy tháng ,tưởng rằng chuyện t́nh êm thắm , trong lúc vui Tôi cũng kể câu chuyện như vừa kể với các Anh Chị , khi nghe xong Nàng nh́n Tôi lạ lắm và cũng kể từ đó Nàng không bao giờ gặp lại nữa v́ sợ những lời thất hứa đó của Tôi với người khuất sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này . Nói xong Tôi hỏi các Chị .

- Giờ th́ các Chị cũng đă biết lư do , có ai thắc mắc ǵ không ?

- Chúng Em chả tin , tại Anh tạo lư do để nói cho có chuyện , Em nói thật , chúng Em mới biết Anh một ngày , qua cách nói chuyện và tính hiền từ của Anh , đảm bảo chẳng có bà nào dám chê Anh đâu .

Tôi cố thanh minh .

- Các chị nói vậy chứ không phải vậy đâu , thức lâu th́ mới biết đêm dài các Chị ạ . Sở dĩ cho đến giờ này vẫn pḥng không gối chiếc là có lư do cả .

Chị Thắm hỏi .

Lư do ǵ Anh cho chúng Em biết, Chúng Em sẽ gỡ mối tơ ḷng cho Anh .

Vừa nghe thế Tôi giật ḿnh nghĩ thầm , phụ nữ họ tinh tế thật , chẳng ai qua mắt được họ , nhất là những người đă trải qua một lần dang dở . Tôi gượng cười bảo .

Lư do khó nói lắm ,ở tuổi này, đang mắc phải căn bệnh đàn ông .Thôi ! các Chị cũng đừng t́m hiểu thêm về căn bệnh quái ác này , phải không Anh Long .

Long lắc đầu .

Cái này Em không biết à , nói rồi Long liếc nh́n Chị Lan cười .



Chị Hạnh ngồi nghe , rồi chen vào.



- Em không cần biết bệnh của Anh Luyện là bệnh ǵ nhưng Ba em 75 tuổi c̣n cưới một bà trẻ măng thua Ba Em hơn hai mươi tuổi . Sống vui vẻ bên người t́nh mới , có chết ai đâu , Anh c̣n trẻ ,ở thế buồn chết , chịu sao được .

Tôi cười chống chế .

-Theo lẽ thường th́ cũng muốn bởi v́ bao nhiêu năm đang chăn gối mặn nồng, tự nhiên mất hết làm sao mà không nhớ, không tiếc , thế nhưng khi chịu đựng được một thời gian nó cũng quen dần . Tôi bây giờ đă qua cái thời gian thử thách đó rồi nên cảm thấy không cần thiết cho lắm như lúc đầu , tương lai th́ không biết …. Nói xong Tôi lại quay qua Anh Long hỏi .

- Có phải vậy không Anh Long ?

Tôi liếc Chị Lan để ḍ phản ứng như thế nào v́ biết hai người đang dự định đến với nhau .Anh Long nh́n Chị Lan cười rồi nói .

Chuyện đó không có Em , Em không ư kiến .

C̣n Chị Lan th́ sao ?

Cả bàn lại đổ dồn con mắt vào Chị Lan , Chị như mắc cở nhưng cũng lên tiếng .

Đàn ông th́ Em không biết nhưng phụ nữ chúng Em chưa bao giờ nao núng trong vấn đề đó ,có cũng được mà không cũng đâu có chết ai . Anh cứ hỏi Chị Thắm và Chị Hạnh th́ biết . Góa kinh niên đấy , kinh nghiệm đầy ḿnh .

Chị Hạnh chen vào và kể câu chuyện của Ba Chị

Ngày đó khi Mẹ Em mất Ba vẫn c̣n ở Việt Nam với người con út . Chúng em không hiểu động lực nào lại khiến Ba Em hăng say bước thêm một bước nữa .Tính như thế cũng đă hơn mười năm từ khi Mẹ Em mất , chả mấy khi Ba Em được khỏe, ba ngày bẩy bệnh , ṭan là những bệnh không tên , nay bắt cạo gió , mai bắt nấu nước xông , tụi Em không biết là Ba bệnh thật hay bệnh giả nhưng v́ thương Ba nên Ba bảo ǵ chúng em làm nấy .

Thọat đầu chúng em cứ nghĩ Ba v́ qúa thương nhớ Mẹ em nên sinh bệnh là thế . Hồi đó , nghĩ dại chúng em chỉ sợ Ba em lại đi theo Mẹ em ,ấy thế đùng một cái khi nghe Ba em tuyên bố là sẽ bước thêm bước nữa, chúng em tưởng Ba em nói chơi ,ai ngờ vài tháng sau Ba em làm thật ,mặc cho sự phản kháng của các con .

Đám cưới được tổ chức thật đơn giản làm chúng em chưng hửng ,mấy Anh Chị Em bên này đâu có về hết được mà tham dự đám cưới của Ba em . Anh biết, chúng em th́ mỗi đứa một nơi , hầu hết ở bên này chỉ c̣n một người em bên Việt Nam cũng có gia đ́nh . hằng năm chúng em mỗi người góp một chút về để lo cuộc sống cho Ba nhưng Ba em nói ,không muốm làm phiền đến con nên quyết định như thế . Bên này chúng em không yên tâm , nói ḥai mà Ba em không chịu nghe , viện cớ là “ con nuôi cha không bằng bà nuôi ông”, cuối cùng chúng em cũng phải chiều theo ư Ba em nhưng thấy nó làm sao ấy , khi không lại có thêm người đàn bà xa lạ chen vào đời sống của gia đ́nh em , nhất là từ nay phải gọi tiếng “d́ “sao mà kỳ quá nhưng sau này em thấy Ba làm vậy cũng đúng v́ có những điều chỉ có thể chia sẻ với nhau trong t́nh nghĩa vợ chồng mà thôi nhất là trong lúc tuổi già sức yếu cần có người bên cạnh để chia sẻ,an ủi ,giúp đỡ lẫn nhau khi tối lửa tắt đèn, vả lại Ba em cũng không muốn làm phiền đến con . Anh biết không, lạ một điều khi cưới xong mọi thứ bệnh không tên cứ rủ nhau biến mất , thế mới lạ chứ …. nói xong Chị Hạnh cười vui vẻ . Chúng tôi cùng cười theo . Tôi lên tiếng .

- Như vậy là Ông ấy ốm vợ đấy mà , chuyện này có thật các chị có tin không ? Ông cụ thế mà có số đ̣a hoa đấy nhỉ ? mọi người cùng cười .

Chị Hạnh vừa nh́n chúng tôi rồi nói .

- Mới đầu Chúng em chả tin ,đă 75 tuổi rồi c̣n sức đâu nữa mà…… chúng em cứ nghĩ dại với tuổi gần đất xa trời cộng thêm thân h́nh c̣m cơi của Ba em so với d́, một người đàn bà “ mỡ màng “ căng tràn nhựa sống như thế kia th́ làm sao chúng em không lo cho Ba Em sao được ,thế mà anh biết không chỉ vài tháng sau trông Ba em hồng hào và lại lên kư nữa mới lạ chứ .

Tôi thấy câu chuyện có hậu thêm vào .

- Định luật của tạo hóa có lúc mưa lúc nắng cho cân bằng, người ta cũng thế âm dương điều ḥa chứ bộ .

Chị Thắm nh́n Tôi nói

- Em thấy Anh Luyện nói th́ hay ,nhưng khi đề cập đến th́ lại dẫy nẩy lên Chúng Em hỏi thiệt khi nào Anh gởi thiệp cưới cho chúng em ?

- Ơ hay ! đă 75 đâu mà gởi thiệp ?phải đợi đến cái tuổi của Ba Chị Hạnh mới có đủ can đảm bước đi . Các Anh Chị cứ đợi đi , không có thiệp hồng th́ thiệp … thiệp cáo phó vậy .

Chị Thắm tiếp lời .

- Anh Luyện c̣n trẻ sao mà bi quan thế ,đă bảo tuổi của Anh,Anh không đi t́m người, thế nào cũng có người t́m đến Anh cho mà coi. Cả bàn cười rộ cười rộ .

Đă bảo không ai bạo miệng và thâm thúy bằng các Chị đă một lần trải nghiệm chuyện gối chăn nên nói đâu trúng đó, thế nhưng Tôi vẫn chống chế .

- Hết sí quách rồi !nói các chị đừng cười ,vả lại tuổi “Góa” của tôi c̣n thua các Chị xa. Thôi ! thế này nhá. Ai thâm niên th́ bước trước đi , cứ quyết định như vậy .

- Chị Thắm thâm nịên . Cả nhóm vỗ tay rồi ngó Chị.

Chị Thắm dăy nảy như đỉa phải vôi .

- Em không dám đâu, già rồi ai thèm! Em đề nghị đàn ông trước, nhường cho Anh Luyện đấy .

Thấy cả bàn sôi động trong đề tài này Tôi nói .

- Ơ hay ! già th́ ḿnh kiếm người “ có tí tuổi” về hủ hỉ có sao đâu ? tại Chị cứ cho ḿnh già , tuy Chị đă có ba con lớn nhưng “ra đường thiếp hăy c̣n son đấy …” . Ông nào mà được lọt vào mắt của Chị chắc có phúc lắm nhỉ ?

Chị Thắm cúi đầu giọng chùng xuống.

- Anh nói th́ dễ nhưng cũng rắc rối lắm , t́m được một người hợp và thương ḿnh không phải dễ đâu,mỗi người một ḥan cảnh, làm sao phải cho tốt đạo đẹp đời ,chứ Anh biết ,ḿnh là người công giáo , luật của Chúa đă giữ mấy chục năm rồi chẳng lẽ chỉ một phút yếu đuối mà…. Chị bỏ lủng câu nói .

Tôi hỏi Chị .

- Ơ hay !Chị nói vậy là ư nghĩa ǵ ? ḿnh đâu có bỏ đạo đâu mà sợ .

Chị Thắm cắt nghĩa thêm .

- Ư của em là , có những cặp hôn nhân tan vỡ ,sau đó họ lại ung dung “ rổ rá cạp lại” sống vô tư .Em thấy, theo luật của chúa , đó không phải là hôn nhân mà là ngọai t́nh đấy. Eo ơi! Ai chứ…. Em sợ ném đá lắm…. nói xong Chi Thắm rùng ḿnh.

Tôi cười đùa nói chơi .

- Có ǵ đâu mà Chị sợ ,việc đó đă , đang và sẽ c̣n xảy ra hằng ngày trong xă hội bây giờ , thôi th́ cứ làm ngơ “nhắm mắt đưa cả hai chân cho chàng thế là xong…”. chắc Chúa cũng chẳng hẹp ḥi với ḿnh đâu vả lại bây giờ Hội Thánh cũng có những luật trừ , gỡ hôn phối cho những cặp có những lư do chính đáng như cưỡng hôn , ép gả , tảo hôn hoặc có những trường hợp nếu họ tiếp tục sống với nhau có thể gây ra án mạng chẳng hạn .

Điều đó Em cũng được nghe các Cha giảng thuyết trong các khóa nhưng không dễ như vậy đâu Anh . Anh không đọc phúc âm của Mathew 5,17,19 . Cho dù trời đất có qua đi th́ một chấm, môt phẩy trong bộ luật cũng không bỏ sót cho đến khi mọi sự hoàn thành ….

- Vâng ! Tôi hiểu điều đó

- Đây là chuyện của em, nghe xong đừng cười . Chị Hạnh kể , hồi nhà em mới mất vài năm ,em mới bốn mấy , cái tuổi mà người ta bảo là” tuổi hồi xuân” đấy, mà thật sự lúc đấy Em cũng c̣n háo hức muốn đi thêm bước nữa , một phần v́ hụt hẫng đang chăn gối mặn nổng tự nhiên pḥng không đơn chiếc ai mà không nhớ, không tiếc nhất là những kỷ niệm của một thời yêu thương ,một thời đầu gối tay ôm cứ cuồn cuộn trở về trong tim như ḍng thác lũ th́ làm sao một người như em có thể chịu được vả lại một phần em cũng cần có người để nương tựa.

Em cũng có người muốn chắp nối , chúng Em quen nhau cả sáu tháng , Em cũng mừng v́ có được người sẵn sàng chia sẻ buồi vui , giúp đỡ gánh nặng trong cuộc sống nhưng khi t́m hiểu kỹ mới biết người đó đă ly dị vợ được mấy năm . Tuy thương nhau nhưng không thể đến với nhau được cũng v́ lư do đó trong phép đạo . Lúc đó Em rất buồn nhưng thời gian cũng giúp Em nhận ra không đến được với nhau chắc là do ư định của Chúa và từ đó đến giờ này em thấy cuộc sống độc thân cứ dần quen không cần thiết nữa anh ạ. Chẳng bị ràng buộc ,nhất là không c̣n sợ cảnh chén bay , dĩa bay nghĩ mà khiếp…

- Tôi cũng đồng ư ,như chị Hạnh nói cũng đúng ,một khi ai đă vượt qua được thời gian khó khăn đó mọi việc sẽ trở lại b́nh thường và việc chắp nối khi mà họ thật sự t́m được một t́nh yêu mới , một người mà họ sẵn sàng cùng nhau nâng đỡ, chia sẻ cho hết quăng đời c̣n lại mà thôi.Tôi rất thán phục các bà ,đa phần là họ ở vậy nuôi con ,chứ thờ chồng th́ Tôi không biết, cuộc sống của họ sau một thời gian ổn định họ vui với niềm vui của con cháu nên ít người muốn đi thêm bước nữa nhưng đàn ông th́ ngược lại không mấy người chịu ở vậy đâu các chị ạ .

Chị Hạnh tiếp lời.

- Em cũng thấy đúng .Chắc v́ vậy mà Ba Em mới quyết định bước thêm bước nữa . bây giờ nghĩ lại Ba em thế mà lại sáng suốt. Thật thế, lỡ ba em ốm đau ai là người ngày đêm chăm sóc cho ông ,có nhiều lắm cũng chỉ độ vài tháng là cùng, bởi v́ ai cũng đều có gia đ́nh , phải lo cơm áo làm sao mà có thể bỏ được . Chúng em th́ ở xa đâu thể bỏ công việc ,con cái bên này mà về chăm sóc Ba được , nghĩ dại , hồi đấy chúng em cản, lỡ Ba em không lấy được Bà ấy giờ này không biết sẽ xảy ra chuyện ǵ ,có khi lại không thèm nh́n mặt con nữa chứ , bây giờ th́ lại khác rồi ông bà sống hạnh phúc lắm. Già rồi nhưng vẫn gọi Anh Em ngọt hơn đường .

Chị Thắm nh́n Tôi lên tiếng .

-Anh Luyện đă nghe thấy chưa . đàn ông ở một ḿnh không tốt đâu nghen. Kiếm người để khi trái gió , trở trời có người cạo gió cho. Nói xong cả nhóm cùng cười thỏa thích.

Tự nhiên tâm hồn tôi hơi chao động và có một niềm vui đang dâng trào trong con tim “ngủ quên”đă bao năm nay .Tôi bạo dạn lên tiếng .

- Thật sự Tôi cũng nghĩ đến những lúc trái gió, trở trời sao lại không ,dù sao tuổi của Tôi cũng chưa phải là” quá đát” nhưng cũng không c̣n trẻ , đến tuổi này mỹ họ vẫn bảo là” down the hill “ cho nên Tôi suy nghĩ ,đắn đo lắm. Các Anh Chị cũng biết ở vào tuổi này,chuyện giường chiếu sao nó “ lủng củng” nên không dám bước đi chỉ sợ !!! Thật vậy , chỉ có những người đàn ông như chúng tôi mới hiểu và thấm mệt với điều đang nằm sâu thẳm trong cơi ḷng mà thôi , nói ra th́ không ai tin ,vả lại chả có người đàn ông nào dám nói thật điều mà ” trên bảo dưới không nghe “cho nên các bà cũng phải hiểu và thông cảm cho các ông tự nhiên tính t́nh thay đổi ,hay gắt gỏng với vợ con là thế đấy.

Chị Hạnh chen vào .

- Anh nói rơ hơn cho tụi em biết cái ǵ mà “ trên bảo dưới không nghe” con Anh hả , ư của Anh là ǵ thế !!! chúng em chả hiểu ǵ cả?

Chị Lan vỗ vai Chị Hạnh .

- Gớm ! Chị Hạnh giả bộ ngây thơ nữa.

Chị Thắm góp ư thêm .

- Cái Bà này ! chuyện pḥng the đấy . khiếp! mới góa có mười năm mà đă quên hết mọi sự rồi, lại c̣n giả bộ ngây thơ cụ nữa .

Chị Hạnh cười và cất tiếng hát .

- Mười năm không “gặp…” làm sao Em biết … nói xong cả nhóm cười thích thú.

Kim đồng hồ đă chỉ qúa nửa đêm , tuy một ngày dài hơn 12 tiếng dự khóa nhưng h́nh như mỗi người chúng tôi không cảm thấy mệt mỏi, muốn tâm sự nhiều hơn nữa v́ biết rằng ngày mai đây chúng tôi phải chia tay mỗi người một ngả và Tôi c̣n phải thức sớm để lo công việc buổi sáng ngày mai là pha cà phê , dọn đồ ăn sáng cho khóa nên Tôi xin phép đi ngủ sớm mặc dù trong ḷng không muốn câu chuyện vui chấm dứt ở đây .Dù sao , đây cũng là cơ duyên chúng tôi gặp nhau nhưng đêm đă khuya, Tôi và các Anh Chị cũng cần sự nghỉ ngơi để có sức cho ngày mai nên chúng tôi “say Good night” và vào pḥng.

Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn Tôi chẳng thể nào dỗ được giấc ngủ đêm nay, khi bóng dáng ,tiếng cười của những người phụ nữ xa lạ đă làm Tôi nhớ đến hạnh phúc gia đ́nh nhất là người vợ thân yêu trong suốt hơn ba mươi năm chung sống giờ không c̣n nữa , có chăng cũng chỉ là những dư âm ,những hoài niệm của một thời sống trọn t́nh nghĩa bên nhau, tự nhiên những cảm xúc nghẹn ngào cứ ngập tràn trong ḷng và măi đến khi Tôi thiếp đi lúc nào không biết . Khi đồng hồ báo thức , Tôi giật ḿnh v́ đă hơn sáu giờ sáng ,Tôi vội vă ra khỏi giường để tiếp tục công tác cho một ngày mới đang chờ đợi . /.

Trần Luyện 34

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2025
2024
2022-2023
2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012
2011

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


VN - TL: Ai sẽ thắng trong cuộc đua hóa rồng?  
Đừng bắt tô Phở Gà gánh cả ngàn năm VH  
Ngài Hung Cao, Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ  
SàiG̣n muôn năm cũ  
Ông già & hộp cơm nóng 
Những cảm nhận sâu sắc về sự tàn ác của CSVN

Tháng 4 ôn lại nỗi buồn  
Nén hương thơm cho 1 lời xin lỗi muộn màng 
Trung Tá Long đă chọn đúng chỗ đẻ tuẩn tiết  
VNCH ngày cuối cùng  
April 1975, April 2026 ai c̣n nhớ ...  
Tháng Tư trong tuổi thơ em bé Ấn Độ  
Một chút lan man
Tháng Tư lại về  
30/4 thử nh́n lại  
Tháng Tư lại về...  
Ông thầy việt văn  
Dấu tích ngàn đời không phai
Vĩnh biệt Đ/T Phan Văn Huấn
Họ vẫn sống...
Khi người ghét chiến tranh buộc phải đánh
Thương quá Sài G̣n ơi!
So sánh hai cuộc hải chiến với TC
Người biểu t́nh Cuba cướp phá văn pḥng...
Chinh nhân ca Trần Thiện Thanh  
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mảnh vụn kư ức của Thượng Sĩ già HQ
Diễn hành Tết tưng bừng với trống, pháo...  
Duyên tiền định  
Thảm sát Mậu Thân, 1968: Một cuộc diệt chủng 
Mậu Thân và thầy chùa Thiên Mụ

Cơn nước lũ  
Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi

Những câu trả lời thâm thúy
Sự khác biệt giữa trẻ thơ & người già
Sắc không, không sắc
Nợ ân t́nh

Trời cuối đông buồn  
Có những chiều mưa  
Chuyến hành quân cuối năm

Miền Tây quê tôi
Thanh Thúy - Tiếng hát khói hương chiêu niệm
Hải Trường, Bến Đá & Đại Lộ Kinh Hoàng