Hợp đồng hôn nhân
Kiếp Nhảy Dù - Thiên thần lạc lối
Trên
quê hương
Chuyện… trăm năm
The Boat - Life: The
Journey
Tuổi thơ - Hành tŕnh
t́m tự do
Chuyến đ̣ t́nh
Tiếng trống Mê Linh
T́nh cũ không rủ cũng đến
Tản mạn cuối tuần
Ốm vợ
Một
đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy -
Một đời đi t́m tự do
Bên
anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó
quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn: Mối
t́nh đầu
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời -
Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long
Ngày oan trái! -
Audio
Đất nước tôi -
Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh -
Audio
Chuyện cuối năm -
Audio
Màu áo cũ -
Audio
Mang theo quê hương
-
Audio
Trong
âm thầm c̣n nhớ ai! -
Audio
Sài G̣n là đây sao em!
- Audio
Chuyện trăm năm -
Trên quê hương
-
Audio
Chuyện
trăm năm - Một ngày -
Audio
Trăm đắng ngh́n cay -
Audio
Chiếc áo Bà Ba -
Audio
Giữa đồng xưa -
Audio
Áo trắng -
Audio
Gửi nơi cuối trời -
Audio
C̣n nhớ mùa xuân -
Audio
Từ một chuyến đ̣ -
Audio
Dêm thánh vô cùng
-
Audio
Khi mùa đông về -
Audio
Noel năm nào -
Audio
Khúc quân hành -
Audio
Cho ngàn sau -
Audio
Ngh́n trùng xa cách
-
Audio
Rồi
lá thay màu -
Audio
Con chim
biển 3 - T́m về tổ ấm -
Audio
Con
chim biển 2 - Trên biển khơi -
Audio
Con chim biển 1 - Tung cánh chim
-
Audio
Đốt sách ! -
Audio
Đi học
Sài G̣n
-
Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về -
Audio
Làng tôi -
Audio
Sao em không đến
-
Audio
Anh đi! -
Audio
Vỉa hè đồng khởi
-
Audio
Ngày đại tang
Chuyện mất chuyện c̣n
Con chim Hoàng Yến
-
Audio
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương
tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
-
Audio
Remember!
Cánh chim non -
Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa
Trăm đắng ngh́n cay
Con đường
tôi về
Hăy c̣n đó
niềm tin
Chiều ra biển
Những đứa con đẽ muộn
Một thời kỷ niệm
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn
Ngày anh đi
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride
We remember
Vui - Buồn … Ngày
hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72
Mùa hè đỏ lửa
Dư âm ngày hội ngộ
44 năm tại California
Có chuyến bay
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để
quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết
Trung chạy xích lô cũng hơn ba năm
nay. Thời buổi khó khăn, gốc là lính Quốc Gia nên chỉ có chạy xích
lô là dễ dàng cho Trung kiếm tiền phụ giúp gia đ́nh nhất. Trung cũng
không đủ tiền vốn để mua một chiếc xích lô mà phải mướn xe chạy từng
ngày. Thường Trung chạy từ sáng sớm đến tối mịt mới đem trả xe. Hôm
nay cuốc xe cuối của Trung là đưa một người khách về một con hẻm ở
gần cổng xe lửa số 6. Con hẻm khá hẹp mà một bên là dăy nhà gạch c̣n
một bên là khu nghĩa trang hoang vắng. Khi quay trở ra th́ có một
người đàn ông đứng ở ven đường vẫy tay gọi xe. Mặc dù đă mệt mỏi v́
cả ngày chạy bao nhiêu cuốc xe rồi nhưng sẵn có khách gọi nên Trung
cũng ghé lại hỏi:
- Đi về đâu vậy anh?
Người thanh niên cũng cỡ trạc tuổi Trung có gương mặt khắc khổ và
hơi xanh xao dưới ánh đèn yếu ớt từ các ngôi nhà gần đó chiếu ra
không đủ soi rơ mặt. Người thanh niên cất tiếng.
- Anh chở tôi ra xa cảng miền Tây được không?
Từ đây đến đó khá xa nhưng dù sao cũng tiện hướng đi về nhà Trung
nên anh nhận lời. Sau khi hai bên đồng ư giá cả th́ người thanh niên
lên xe cho Trung chở. Trung ngạc nhiên v́ người thanh niên tướng tá
cũng cao ráo tuy có hơi gầy nhưng không ngờ lại nhẹ như vậy. Mặc dù
đă là cuối ngày nhưng Trung vẫn đạp xe băng băng như không hề chở ai
đằng trước. Suốt thời gian lên xe người khách không hề lên tiếng và
cứ ngồi yên lặng gần như không cử động. Lúc này Trung cũng mệt nên
cảm thấy như thế cũng may khỏi phải bắt chuyện với khách. Thật sự
khi chạy những cuốc đường dài gặp khách vui vẻ nói chuyện rôm rả
cũng khiến Trung cảm thấy con đường được rút ngắn đi nhiều. Tuy
nhiên đôi khi gặp khách nhiều chuyện nói huyên thuyên nhiều quá th́
Trung cũng không thích lắm.
Đến nơi người khách xuống xe trả tiền rồi bỏ đi. Đến lúc này Trung
tự dưng thấy ớn lạnh trong người. Anh nghĩ có lẽ ḿnh lao lực quá
sức nên muốn cảm nên cố gắng đạp xe thật nhanh về trả xe cho chủ rồi
về nhà ăn uống qua loa, tắm rửa rồi đi nằm. Ngày hôm sau, sau khi
ngủ qua một giấc th́ Trung cảm thấy khỏe khoắn như b́nh thường.
Trước khi rời nhà để đi lấy xe, anh sực nhớ nên móc ví đưa gần hết
số tiền chạy được ngày hôm qua cho mẹ để làm tiền chợ. Trung chỉ giữ
lại một ít để dằn túi cũng như để pḥng xa phải thối tiền lại cho
khách.
Sáng chạy vài ṿng các đường phố trên Sài G̣n Trung mới gặp được
người khách mở hàng kêu anh chở vào Phú Nhuận. Khi móc tiền ra để
thối lại cho khách Trung mới chợt nhận thấy trong mớ tiền trong ví
của ḿnh có một tờ tiền vàng mă. Trung ngạc nhiên lắm. Tối đó khi về
nhà anh hỏi mẹ xem trong mớ tiền ḿnh đưa ban sáng có thêm tờ tiền
vàng mă nào không. Bao lâu nay tiền Trung đưa về thỉnh thoảng có
ngày mẹ anh vẫn cất để dành chứ không đụng đến nếu trong nhà không
thiếu hụt. Mỗi ngày mẹ Trung vẫn ngồi lê la vài tiếng ngoài chợ bán
quần áo cũ để kiếm thêm chút đỉnh. Hơn nữa em gái Trung làm công
nhân dệt nên cũng ít nhiều phụ giúp được gia đ́nh. Tiền Trung chạy
xích lô mẹ anh thường hay cất giữ để dành sau này có việc ǵ trọng
đại, như cưới vợ cho anh chẳng hạn, th́ c̣n có món để chi tiêu.
Khi nghe Trung hỏi lúc đó mẹ anh mới mở tủ ra kiểm lại chỗ tiền anh
đưa hồi sáng. Bên trong mớ tiền đó cũng có vài tờ tiền vàng mă. Hai
mẹ con thẫn thờ chưa hiểu chuyện ǵ th́ Trung đă lên tiếng.
- Vậy là hôm qua có đứa nào nó lừa đưa tiền vàng mă cho con rồi.
Thiệt t́nh cái thời buổi ǵ mà cứ lừa lọc người ta tùm lum. Riết rồi
không ai dám tin ai nữa.
Mấy hôm sau trong một cuốc xe cuối ngày chở khách về xa cảng miền
Tây, Trung gặp lại người khách hôm trước. Lúc đó Trung đang trên
đường dự tính về trả xe th́ có người thanh niên đứng dưới gốc cây
sao lớn bên vệ đường vẫy. Trung tắp xe vô lề hỏi:
- Đi về đâu anh Hai?
- Cho tôi về đường Thiệu Trị khúc cổng xe lửa số 6.
Đến lúc này th́ Trung mới nhận ra người khách mà anh chở cách đây
mấy hôm từ khu cổng xe lửa số 6 về đây. Một phần người thanh niên
ban đầu đứng dưới gốc cây lớn nên ánh đèn đường không chiếu tới. Măi
khi người thanh niên lên tiếng anh mới nhận ra cái giọng khàn khàn
nhất là cũng vẫn bộ quần áo lính cũ sờn rách mà rất ít người dám mặc
nguyên bộ vào thời đó. Như Trung cũng vẫn c̣n giữ vài bộ đồ lính
ngày xưa của ḿnh nhưng thường trong lúc đạp xích lô anh chỉ mặc
hoặc quần hoặc áo chứ ít khi mặc nguyên bộ.
Cũng vẫn như lần trước khi lên xe người thanh niên cứ yên lặng không
nói năng ǵ. Và cũng từa tựa lần trước, chở người khách này Trung
cảm thấy nhẹ tênh như chở một đứa nhỏ. Đạp được một quăng Trung lên
tiếng hỏi:
- Thấy bộ đồ anh mặc tui đoán anh cũng là lính ḿnh ngày xưa. Tui
cũng vậy. Dân sư đoàn 18 nè. C̣n anh đơn vị nào?
Măi vài giây sau người thanh niên mới cất giọng khàn khàn:
- Tôi cũng sư đoàn 18 thuộc trung đoàn 43 của đại tá Hiếu.
Trung mừng quá nói huyên thuyên.
- Tui thuộc trung đoàn 52 nè. Trời vậy là gặp chiến hữu mà không
hay. À quên xin lỗi không hỏi anh cấp bậc ǵ để dễ xưng hô. Tui chỉ
là hạ sĩ quèn thôi nên nhờ vậy giờ mới đạp xích lô chứ không thôi
cũng đang mút mùa ở trại tù nào rồi.
Người thanh niên ậm ừ một lát rồi nói bâng quơ.
- Thôi chuyện qua rồi đừng nhắc nữa anh.
Trung bỗng cụt hứng không muốn hỏi han ǵ thêm nữa. Vừa đạp xe Trung
vừa ngẫm nghĩ, “có khi nào anh chàng này ba xạo nói bừa không ta”,
“hay cũng có thể anh ta sợ không tin tưởng ḿnh”. Nghĩ như vậy Trung
đỡ cảm thấy bực bội trong ḷng như trước đây vài giây. Anh nghĩ thêm,
“chắc không phải xạo rồi v́ nếu không làm sao anh ta biết được trung
đoàn 43 của đại tá Hiếu chứ?”. Mặc dù không nằm dưới đơn vị của đại
tá Hiếu nhưng anh cũng biết tên các vị chỉ huy khác của sư đoàn.
Cả hai im lặng cho đến khi xe rẽ vô con hẻm nhỏ mà một bên là nhà và
bên kia là nghĩa trang. Người thanh niên dơ tay làm hiệu cho Trung
dừng lại. Anh bước xuống và dúi vào tay Trung một nắm tiền giấy.
Trung tính trả lại v́ anh muốn giúp đỡ cho người chiến hữu sát cánh
trong lửa đạn cùng đơn vị với ḿnh ngày xưa nhưng người thanh niên
đă đi băng băng vào hướng nghĩa trang. Trung nhét tiền vô túi và hơi
ngạc nhiên v́ trước giờ cứ ngỡ nhà anh ta phải ở phía bên này thay
v́ đi sâu vô khu nghĩa trang tăm tối đó.
Về đến nhà, như mọi bữa Trung lấy tiền trong ví ra đưa cho mẹ. Khi
mẹ anh ch́a tay ra đón th́ cả hai bỗng giật ḿnh v́ trong mớ tiền đó
lại có vài tờ tiền vàng mă. Đến lúc này th́ Trung bỗng cảm thấy lạnh
xương sống khi nghĩ ngay đến người thanh niên vừa rồi. Hèn ǵ mà lần
nào chở anh ta cũng nhẹ tênh. Trung kể đầu đuôi cho mẹ ḿnh nghe về
người khách mà anh đă chở hai lần giữa nghĩa trang và Xa cảng miền
Tây. Mẹ anh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:
- Mẹ nghĩ hồn anh ta c̣n có điều ǵ khúc mắc nên chưa siêu thoát.
Hơn nữa có thể anh ta và con cũng có một chút duyên nên mới hai lần
cho con gặp mặt. Mẹ nghĩ có lẽ mộ anh ta nằm ở nghĩa trang đó. Khi
nào rảnh mẹ con ḿnh ghé đó xem sao. Con có nhớ mặt anh ta chứ.
- Hy vọng xem h́nh trên bia mộ th́ con sẽ nhận ra chứ giờ bảo nhớ
th́ con cũng không dám chắc v́ cả hai lần anh ta đều đón xe trong
bóng tối và sau đó th́ đi rất nhanh.
Ngày hôm sau, sau khi chạy được vài cuốc xe kiếm đủ sở hụi tiền mướn
xe Trung quay về nhà chở mẹ đến khu nghĩa trang ở khu cổng xe lửa số
6 để t́m môt cách hú họa. Nghĩa trang tuy nhỏ nhưng đi t́m kiếm ở
từng ngôi mộ th́ cũng không phải dễ dàng. Hơn nữa có những chỗ chật
hẹp xe xích lô không vào được, Trung phải chờ bên ngoài để một ḿnh
mẹ anh đi vào t́m kiếm. Sau hơn một tiếng rà soát, hai mẹ con tính
bỏ cuộc quay ra th́ bỗng dưng ngay trước mặt Trung là một tấm bia
không h́nh ảnh. Đó là lư do tại sao ban đầu hai mẹ con không để ư
tới. Trên tấm bia ghi rơ:
Thiếu Úy Nguyễn Văn Ngọc
Mất ngày 30-4-1975
Tấm bia không ghi ngày sinh mà chỉ có ngày mất. Tự dưng Trung có
linh tính đây chính là người lính cùng sư đoàn mà anh đă chở hai lần
trước đây. Anh đón lấy bó nhang mẹ anh đem theo và đốt lên cắm xuống
ngôi mộ và bắt đầu khấn.
- Xin lỗi thiếu úy. Hai lần chạm mặt mà không biết thiếu úy là cấp
trên của em. Ḷng thành chỉ có nén nhang này thắp cho thiếu úy. Xin
thiếu úy cho phép em gọi thiếu úy là ông thầy cho thân mật. Ông thầy
có sống khôn thác thiêng xin báo cho thằng em này biết để có điều ǵ
có thể làm được th́ thằng em này sẽ làm cho ông thầy.
Trước khi ra về, Trung đốt một điếu thuốc và cắm xuống bát nhang của
ngôi mộ rồi đứng nghiêm chào đúng phong cách một người lính chào cấp
trên của ḿnh. Mấy hôm sau đó Trung cố t́nh né không chạy xe về khu
cổng xe lửa số 6 cũng như Xa cảng miền Tây vào những khi tối trời v́
cứ nghĩ nếu ông thiếu úy đó ra đón xe nữa th́ không biết Trung sẽ sử
xự ra sao. Một mặt đă khấn trước mộ người ta là có điều ǵ th́ sẵn
sàng làm giúp. Một mặt cứ nghĩ đến nếu giáp mặt với hồn ma lần nữa
th́ Trung cứ thấy lạnh xương sống.
Chả mấy chốc mà Tết đă gần kề. Mặc dù khi ấy ai nấy đều nhem nhuốc
khổ sở nhưng vẫn cố gắng tạo nên một cái không khí Tết cho vui vẻ.
Chợ búa cũng nhộn nhịp hơn b́nh thuờng. Nh́n những bó hoa vạn thọ
bày bán khắp nơi Trung bỗng nhớ đến ngôi mộ của thiếu úy Ngọc. Anh
ghé vào mua một bó cúc vạn thọ và bó nhang rồi đạp xe đến nghĩa
trang. Từ xa Trung đă ngạc nhiên khi thấy trên mộ của thiếu úy Ngọc
có ba nén hương c̣n nghi ngút khói và có cả đĩa trái cây. Nh́n quanh
gần đó chỉ có một người đàn bà trạc tuổi mẹ Trung đang lom khom cắm
nhang vào các ngôi mộ xung quanh. Trung lên tiếng hỏi.
- Thím Hai ơi. Có phải thím là người nhà của thiếu úy Ngọc nằm ở đây
không?
Người đàn bà đang chăm chú cắm nhang bỗng giật ḿnh ngẩng lên nh́n
Trung rồi trả lời:
- Không phải.
Rồi bà ta đổi qua nét mặt có vẻ mừng rỡ và hỏi lại Trung:
- Vậy cậu là người nhà của người nằm nơi đây hả?
- Dạ không phải.
Đến đây th́ cả hai cùng chưng hửng ngượng ngập không biết nói ǵ
thêm. Một lát sau Trung hỏi:
- Vậy có phải đĩa trái cây này của thím Hai không? Thím Hai không
quen biết mà sao đem trái cây đến ngôi mộ này cúng vậy?
Người đàn bà nh́n bó cúc vạn thọ và bó nhang trên tay Trung rồi hỏi
ngược lại:
- C̣n cậu h́nh như cũng đem hương hoa đến viếng ngôi mộ này đúng
không? Cậu quen biết ra sao với người mất mà lại làm vậy?
Đến đây Trung quyết định kể cho người đàn bà nghe về câu chuyện của
ḿnh mặc dù không biết người ta sẽ tin hay không. Người đàn bà trầm
ngâm một lát rồi nói với Trung.
- Chuyện dài ḍng lắm. Nhà tôi cũng gần đây thôi, cậu nếu rảnh ghé
qua tôi sẽ kể đầu đuôi cho nghe.
Trung dạ rồi đốt vội ba nén hương, cắm bó vạn thọ xuống ngôi mộ rồi
lễ cẩn thận. Trước khi đi anh cũng không quên đốt một điếu thuốc mời
người thiếu úy dưới mồ.
Sẵn xe xích lô Trung chở người đàn bà về nhà chỉ cách đó chừng trăm
thước. Tại đây anh được người đàn bà đưa cho tấm thẻ bài mang tên
Nguyễn Văn Ngọc và kể cho nghe câu chuyện bi tráng của những giây
phút cuối đời của người lính này. Theo người đàn bà th́ trưa ngày 30
tháng 4 thiếu úy Ngọc theo ḍng người chạy loạn đi ngang qua khu nhà
bà. Đến đây có lẽ do quá mệt mỏi và thất vọng khi nghe tin đă có
lệnh buông súng đầu hàng, thiếu úy Ngọc đă tự sát bằng một phát đạn
vào thái dương. Giấy tờ tùy thân trên người không có nên không ai có
thể biết để liên lạc với gia đ́nh của người mất. Trong lúc hỗn loạn
đó, vợ chồng bà cùng vài người hàng xóm đă đứng ra chôn cất cho anh
ta ở ngay khu nghĩa trang gần nhà. Bia mộ th́ viết dựa theo tên trên
tấm thẻ bài và cấp bậc căn cứ vào bông mai trên cổ áo của bộ quân
phục anh mặc lúc đó. Từ đó vợ chồng bà cùng những người hàng xóm năm
xưa vẫn thuờng xuyên ghé thăm và chăm sóc cho ngôi mộ này. Sau cùng
người đàn bà nói:
- Tôi nghĩ cậu và anh ta có duyên với nhau nên anh ta mới xui khiến
để cậu gặp hai lần. Thôi tôi giao cho cậu tấm thẻ bài này. Cậu ráng
giúp t́m xem gia đ́nh anh ta ở đâu để báo tin cho người ta biết.
Trung nhận tấm thẻ bài từ tay người đàn bà và tự nhủ trong ḷng sẽ
cố gắng giúp người thiếu úy quá cố t́m ra người thân của anh ta để
báo tin. Dựa vào hai lần đón xe, một đi từ nghĩa trang đến xa cảng
miền Tây và một đi theo hướng ngược lại Trung đoán có lẽ anh ta có
người thân ở quanh khu đó. Khổ nỗi xa cảng miền Tây th́ rộng mênh
mông bát ngát biết đâu mà t́m. Suy nghĩ một lát Trung bỗng nhớ ra cả
hai lần đưa và đón người khách đi xe luôn đứng ở dưới gốc cây sao
lớn trước một ngơ hẻm. Như thế có lẽ nhà người thân anh ta chỉ ở
quanh quẩn đâu đó. Trung đạp xe ngay đến đó và bắt đầu gơ cửa từng
căn nhà trong con hẻm để hỏi thăm về tung tích người thiếu úy tên
Ngọc. Những căn nhà đầu tiên anh hỏi thăm đều là những gia đ́nh mới
dọn về sau này nên không ai có thể cho anh thêm thông tin ǵ. Đến
căn nhà ở quăng giữa con hẻm có một người thiếu nữ trạc tuổi Trung
đă cho anh một chi tiết quan trọng.
- Anh hỏi thăm thử căn nhà có trồng cây bông giấy trước sân đó xem.
Ngày xưa tôi biết gia đ́nh đó có một người con trai cũng cỡ tuổi tôi
làm sĩ quan nhưng sau ngày 30 tháng 4 th́ không thấy nữa. Hàng xóm
đoán là có thể anh ta đă di tản hoặc trốn cải tạo ở đâu đó nên không
ai dám hỏi.
Trung cám ơn cô ta rồi đến thẳng căn nhà có cây bông giấy bấm chuông.
Một người đàn bà lớn tuổi đi ra. Trung cất tiếng:
- Dạ chào bác. Con kiếm nhà anh Nguyễn Văn Ngọc.
Trung tính nói thêm “ngày xưa là sĩ quan sư đoàn 18” nhưng anh chợt
dừng lại v́ vào thời điểm đó ai cũng sợ liên lụy, Trung không muốn
chủ nhà nghi ngại. Người đàn bà ngần ngừ một lát rồi hỏi lại:
- Cậu quen sao với thằng Ngọc nhà tôi?
Đến đây th́ Trung không c̣n lo ngại nữa nên trả lời người đàn bà.
- Dạ cháu là lính cùng sư đoàn 18 với ảnh.
- Cậu vào nhà chơi uống miếng nước cái đă.
Trung bước vào nhà và để ư ngay đến cái bàn thờ ở nhà trong mà trên
đó có treo bức h́nh chân dung một người sĩ quan có khuôn mặt khắc
khổ. Không thể lẫn vào đâu được, chính là người khách đi xe của anh
trước đây. Người đàn bà rót nước trà mời Trung rồi lên tiếng.
- Cậu có tin tức ǵ của con tôi không? Cậu thấy đó, tôi lập bàn thờ
cho nó v́ tin rằng nó đă mất. Lần cuối tôi được biết tin tức về nó
là khi đơn vị của nó đóng ở Xuân Lộc. Lúc ấy qua tin tức th́ trận
đánh ở đó khốc liệt lắm. Sau đó không c̣n tin tức ǵ. Vợ chồng tôi
không biết nó bị bắt, bị tử trận, hay đă trốn thoát được ở nơi nào
đó. Đến đêm ngày 30 tháng 4 tôi bỗng nằm mơ thấy nó mặt mũi bê bết
máu. Giấc mơ chỉ thoáng qua thật nhanh và tôi chưa kịp hỏi han th́
đă giật ḿnh tỉnh dậy. Sau đó không có tin tức ǵ của nó nữa và tôi
cũng không c̣n mơ thấy nó lần nào. Vợ chồng tôi cũng đi ḍ hỏi ở nhà
những người bạn cũ của nó th́ không ai hay biết ǵ. Bạn thân trong
đơn vị của nó th́ không ai ở Sài G̣n. Sau một thời gian bặt tin tức
và căn cứ theo giấc mơ ngắn ngủi, chúng tôi đă lập bàn thờ cho nó và
lấy ngày 30 tháng 4 làm ngày giỗ. Tôi mong là cậu có thể cho chúng
tôi biết được tin tức của nó.
Đến đây th́ Trung lần lượt kể cho người đàn bà nghe về hai lần có
duyên được gặp mặt thiếu úy Ngọc. Anh kể cho bà ta nghe về những
người tốt bụng đă chôn cất thiếu úy Ngọc tử tế và vẫn thường xuyên
chăm sóc mộ phần anh cho đến tận bây giờ. Cuối cùng anh móc trong
túi ra tấm thẻ bài như một kỷ vật để trao lại cho người mẹ đau khổ
nhưng hạnh phúc v́ cuối cùng cũng biết được con ḿnh bấy lâu nay vẫn
được hương khói và mồ yên mả đẹp. Sau đó Trung đạp xe chở mẹ Ngọc
đến mộ phần của anh và sau đó ghé thăm nhà của những người ngày xưa
đă chôn cất Ngọc. Những cuộc gặp gỡ tràn ngập nước mắt nhưng đó là
những giọt nước mắt hạnh phúc cho một cái kết phần nào có hậu. Trung
đă đứng trước mộ phần thiếu úy Ngọc và khấn thầm trong miệng. “Em đă
làm được việc t́m ra gia đ́nh của ông thầy. Từ đây mong ông thầy yên
nghỉ”.
Khi Trung chở mẹ Ngọc về, người đàn bà đă giữ anh ở lại ăn bữa tối.
Hôm đó cũng là ngày tiễn ông Táo về trời. Ở nhà người chị gái của
thiếu úy Ngọc đă chuẩn bị mâm cơm cúng tươm tất. Sau bữa cơm Trung
cám ơn và cáo từ gia đ́nh Ngọc để ra về. Khi đạp xe ra khỏi cổng con
hẻm bên gốc cây sao, Trung bỗng giật ḿnh khi thấy người đón xe xích
lô hôm trước, thiếu úy Ngọc, đang đứng giơ tay lên chào ḿnh. Đang
đà xe chạy nên Trung không kịp dừng, anh chỉ kịp ngoái đầu lại th́
chỉ c̣n thấy gốc cây sao trống trơn. Lật đật thắng xe lại, Trung
đứng vội xuống đất sửa quần áo cho chỉnh tề rồi đứng nghiêm hướng về
gốc cây sao chào theo đúng phong cách cấp dưới chào cấp trên trước
khi leo lại lên xe để đạp về nhà.
Thảo Lan
2025
2024
2022-2023
2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013
2012
2011
Hồi ức -
Một thời chinh chiến
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Người khách đi xe
Người học tṛ cũ
Lương Y của người bên kia Chiến Tuyến
Hồi ức 1062 Thượng Đức
Kiếp Nhảy Dù - Chạy mất dép
Chân trời hạnh phúc
Tản mạn nhân ngày lễ Độc Lập
Một thằng bạn, một ông thầy
Anh hùng và tay mơ
Một quân đội bị lăng quên
Lá cờ không
chết
VN - TL: Ai sẽ thắng trong cuộc đua hóa rồng?
Đừng bắt tô Phở Gà gánh cả ngàn năm VH
Ngài Hung Cao, Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa
Kỳ
SàiG̣n
muôn năm cũ
Ông già & hộp cơm nóng
Những cảm nhận sâu sắc về sự tàn ác của CSVN
Tháng 4 ôn lại
nỗi buồn
Nén hương thơm cho 1
lời xin lỗi muộn màng
Trung Tá Long đă chọn đúng chỗ đẻ tuẩn tiết
VNCH ngày cuối cùng
April 1975, April 2026 ai c̣n nhớ ...
Tháng Tư trong tuổi thơ em bé Ấn Độ
Một chút
lan man
Tháng Tư lại về
30/4 thử nh́n lại
Tháng
Tư lại về...
Ông thầy
việt văn
Dấu tích ngàn đời không phai
Vĩnh biệt Đ/T Phan Văn Huấn
Họ vẫn sống...
Khi người ghét
chiến tranh buộc phải đánh
Thương quá Sài G̣n ơi!
So sánh hai cuộc hải chiến với TC
Người biểu t́nh Cuba cướp phá văn pḥng...
Chinh nhân ca Trần Thiện Thanh
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mảnh vụn kư ức của Thượng Sĩ già HQ
Diễn
hành Tết tưng bừng với trống, pháo...
Duyên
tiền định
Thảm sát Mậu Thân, 1968: Một cuộc diệt chủng
Mậu Thân và thầy chùa Thiên Mụ
Cơn nước lũ
Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi
Những câu trả
lời thâm thúy
Sự khác biệt
giữa trẻ thơ & người già
Sắc không, không sắc
Nợ ân t́nh
Trời cuối đông buồn
Có
những chiều mưa
Chuyến hành quân cuối năm
Miền Tây quê tôi
Thanh Thúy - Tiếng hát khói hương chiêu niệm
Hải
Trường, Bến Đá & Đại Lộ Kinh Hoàng