CHIỆN KHÓ TIN MỜ CÓ THIỆT CHĂM PHẦN CHĂM ..

Bữa nay văn chương chữ nghĩa đi ráo hết nên thơ phú cũng đi theo. Nằm buồn chợt nhớ câu chiện vô lư tới mức 1000 phần trăm luôn mà cũng có. Câu chiện này tui sực nhớ là v́ con nhỏ Bichthuy Tran thùy mị dịu dàng nết na nó rủ tui vô thăm lăng bác..

Năm 2014 tui và cô bạn là giáo viên dạy chung trường( và cũng là vợ của ông bạn học già Lâm Tân Quang của tui ) đi tour ra Hà Nội- Vịnh Hạ Long- Sapa và nhiều nơi nữa Cổ dẫn má chồng đi theo. Ngày đầu tiên ra Hà Nội đoàn đi tham quan chùa chiền thắng cảnh HN rồi tới vô thăm lăng bác hồ. Dĩ nhiên là có rất nhiều đoàn vô viếng nên các đoàn phải đợi và xếp hàng nối đuôi nhau chờ tới lượt ḿnh.

Trời th́ nắng chang chang như đổ lửa ta nói tui núp dưới cái tấm hiên chạy dọc theo tường mà bụng chửi thề dậy lên v́ tui hông có ham cái vụ này nhưng ngặt đi theo đoàn ḿnh hông có tách ra được chớ vô đó có no béo ǵ đâu. Đợi rồi cũng tới lượt vô. Mọi người nối đuôi nhau bước đều.

.. Chú Hướng Dẫn Viên dặn ḍ 5 lần 7 lượt là im lặng đi nối đuôi nhau và nhớ không được nói chuyện. Nhỏ bạn đi trước, tới má chồng nó rồi tới tui đi sau lưng. Má chồng của cổ 80 tuổi rồi nhưng dân nhà giàu thuốc men tẩm bổ dữ lắm nên nh́n khỏe mạnh và trẻ hơn tuổi nhiều. Đi vô trước hết là qua lối quanh co ṿng ṿng . Má chồng cô bạn vừa đi trước tui vừa nh́n ngắm xung quanh rồi miệng xuưt xoa : Chèn ơi đẹp hết biết hen..! Có tiếng suỵt suỵt của mấy chú lính canh gát dài dài theo lối đi. Một lát sau : Chèn ơi lớn hết biết hen..- suỵt suỵt.. Chèn ơi thiệt là hoành tráng hén.. suỵt suỵt.. cả hàng dài ai cũng im phăng phắc chỉ có má bạn ḿnh chịu hông nổi cái sự lạ lùng nên cứ thỏai mái khen. Tui cũng hết chịu nỗi bả nên bước sát lên nói nhỏ vô tai bả : Bác ơi đừng nói chuyện. Đi quanh co th́ lâu chớ tới trong "chánh điện"hàng người đi ṿng qua chỗ bác hồ nằm có chút xíu là ra ngoài.

Ra tới ngoài ai cũng thở cái kh́ nhẹ nhơm. Chú HDV dẫn tụi tui ra giữa quăng trường để chụp h́nh lưu niệm. Ra tới đó ai cũng xả giàn bàn tán. Người th́ : bác hồ nằm như ngủ hé. Người th́ phải xác thiệt hông ta.. người th́ ngộ quá hà.. vv rôm ră.. Bỗng nhiên má chồng cô bạn hỏi thất thần :

- Ủa, bác hồ đâu? Bác hồ đâu?

Mắt bả lộ vẻ lạ lẫm. Tức th́ mấy chục cặp mắt trố ra quay cái rẹt qua bà:

-Bác vừa hỏi con cái ǵ? Chú HDV giựt ḿnh hỏi.

- Tui hỏi là bác hồ chỗ nào , sao tui hông thấy?

Cả đoàn đồng loạt miệng chữA mắt chữ O : Ồ...

HDV : Bác hỏi thiệt hả bác

Bả : ( quắc con mắt lên nạt) Cậu này vô duyên quá hà. Tui hỏi thiệt chớ giỡn chơi với cậu hả. Trong tờ giấy chương tŕnh tham quan có ghi vô viếng bác hồ. Mà sao hông đưa tui viếng. Đi ṿng ṿng cho đă cái ra hà.

- Dạ thưa bác, th́ con mới dẫn bác và mọi người vô đó . Mấy ngàn người ai cũng nh́n thấy bác hồ. Vậy bác hổng nh́n sao?

Tui lên tiếng :

- TH̀ LÚC MỌI NGƯỜI ĐANG NH̀N BÁC HỒ LÀ BÁC ĐANG NGẮM VÀ KHEN CÁI NHÀ. LÀM SAO BÁC THẤY BÁC HỒ CHO ĐƯỢC..

- Sao tui bây hổng kêu tao coi..

- Ai mà biết bác mê ḍm cái lăng dữ dị..!!

Cả đoàn ôm bụng cười muốn té xỉu. C̣n cậu HDV th́ buông 1 câu:

- CON NÓI THIỆT DÍ BÁC, CON DẪN CẢ TRĂM ĐOÀN RỒI, NHƯNG ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI CON MỚI THẤY 1 NGƯỜI VÔ LĂNG BÁC HỒ MÀ HỔNG NH̀N BÁC HỒ. CHỈ NH̀N TƯỜNG CỘT VỚI TRẦN NHÀ THÔI...

Hahahahaaaa.... chiện khó tin mà có thiệt hé bà con..( hay là bả hổng thèm ḍm ta...! Kkkkkk)

(Cuối cùng cậu HDV đề nghị dẫn bả vô lần nữa nhưng bả said NO...KKKKK)

Mynhan Ha
Phia 16.3.2018

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm