1$ GIẤY, 7$ PHỞ

Truyện ngắn
Ư Nga

Tiệm phở có máy quay h́nh để kiểm soát an ninh (camera) mà bà thực khách ăn mặc lôi thôi, nhăn nhúm kiểu bộ đội vào Sài G̣n năm 1975, tỉnh bơ lôi hết từng xấp giấy trong hộp khăn giấy của nhà hàng trên bàn, bỏ vào bóp. Rồi trong khi ngồi chờ phở, bà đủng đa, đủng đỉnh đổ hai loại tương đen, đỏ đầy ứ vào hai cái đĩa bé tí t́ ti trào cả ra bàn. Không thấy bà lau chỗ tương đó hay lau muỗng đũa (mà c̣n tờ giấy nào nữa để mà lau, chẳng lẽ lại sang bàn bên cạnh mà bưng về hộp khác, rồi lại… bỏ bóp thay v́ lau?). Hết việc, nhàn công, bà quay nh́n cḥng chọc vào những thực khách chung quanh, y như lúc năy bước vào quán, bà cũng nh́n như thế vào từng bàn, hẳn là để chọn bàn nào có hộp đầy giấy nhất mới ngồi?

Mặc bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ đang nh́n, bà níu chân cô chủ quán đang đi chậm răi tới bằng một giọng chát chúa, dấm dẳng:

-“Lày” bà chủ! Sao phở “nại nên” giá 12$ đắt thế? Mới 7$ cơ mà!

Cô chủ trả lời ngọt ngào:

-Dạ chúng tôi có tô 7$, nhưng dành cho… con nít.

-Tôi “lói” tô cho người “nhớn” ḱa!

-Cũng có tô 7$ cho người lớn nữa.

-Vậy sao lần nào ăn xong tôi cũng phải “giả” 12$ “nà” thế “lào”?

Vẫn với giọng miền Nam, ngọt như mía lùi của dân làm ăn chuyên nghiệp, chủ quán cười tươi như hoa, nhưng âm thanh phát ra từ đôi môi duyên dáng ấy được cố ư lên một “ton” cao hơn, cho bằng với “ton” chát chúa của bà thực khách tham lam, cùng với những nhấn... mạnh... mạnh... mạnh nghe mà măn nhỉ các thực khách chung quanh:

-Tôi nhớ lúc nào chị cũng gọi: “Phở đặc biệt! Nhiều thịt, phở; lắm rau, chanh, hành “chần” v́ tôi không ăn giá đỗ mà!" Lần sau chị gọi tô-người-lớn-7$, tôi sẽ đích thân dặn đầu bếp làm cho chị một tô chỉ có… bánh phở với nước muối, không có nước phở ngọt lịm như tô sắp bưng ra. Chút nữa chị thưởng thức kỹ lưỡng… lần cuối cùng hương vị phở nổi tiếng của quán chúng tôi, để sau này dễ… phân biệt với những tô-người-lớn-7$ khác nhau chỗ nào nghe. À! Hôm nay chị phải trả thêm 1$ giấy trong bóp chị nữa, mấy lần trước chúng tôi... quên tính tiền, nhưng lần này th́ phải tính, miễn phí thế đủ rồi, chị mà trả thiếu 1 xu th́ chúng tôi sẽ đưa chị vào nhà đá Mỹ ăn hamburger người lớn miễn phí ngay Chúc chị ăn ngon nghen!

Nói xong, cô chủ quán dễ thương chỉ vào đốm đỏ của máy quay ở góc tiệm đang chớp chớp cho bà xem và làm như thân thiện, cô đưa tay vỗ vai bà mấy cái liền tù t́ một cách hơi… mành... mạnh... rồi thanh thản đi vào nhà bếp, bỏ lại bao ánh mắt hả dạ và một khuôn mặt hơi… sượng sượng, sùng sùng.

Ư Nga

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  

40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm