Tàn một cuộc chơi

Kính thưa các bạn,

Như bao nhiêu bài báo khác, thường khi đọc xong ta qua cái bài khác hay các mục giải trí như truyện dài truyện ngắn, thi ca... Tuy nhiên v́ bài báo có nhắc tới anh Vương Hồng Bảo, con trai duy nhất của cụ Vương vào cuối đời. Làm tôi nhớ tới vài kỷ niệm xa xưa với anh Sơn và cụ Vương Hồng Sển.

Số là tôi có người bạn cùng lớp, khá thân, ở sát nách ( chung hàng rào ) với cụ Vương. Đường Nguyễn Thiện Thuật Bà Chiểu. Hồi c̣n đi học, chúng tôi hay kéo lại đây bù khú với nhau. Từ Đường Bạch Đằng đối diện với rạp hát Cao Đồng Hưng đi bộ một chút qua Nhà Thờ của Giáo Hội Tin Lành Ménonite ( sau khi mất nước, nhà thờ này bọn vi xi cấp cho gia đ́nh một thằng việt cộng. Thằng này chẳng hề giao thiệp với ai trong xóm cả ) là tới ngơ nhỏ ( hẻm, mà lớn hơn hẻm ) là đi thẳng vào nhà anh Sơn. Từ đây đi bộ tới chợ Bà Chiểu rất gần.

Đám thanh niên mới lớn ( c̣n đang đi học ) th́ thích văn nghệ ca hát gơ trống gơ đàn um xùm. Lâu lâu kẹt địa, bọn tôi bày tṛ ca hát rùm trời làm Bà Năm ( Sa Đéc ) chưa bao giờ biết tên thật. Tướng tá bà Năm coi phúc hậu, thuần túy dân Nam Kỳ quốc; bà bước qua vừa móc túi cho bọn tôi ít tiền đi ăn hủ tiếu vừa nói. Mấy con đi kiếm cái ǵ bỏ bụng đừng làm ồn ào để Bà Năm học tuồng...Hồi đó Bà Năm vừa đóng tuồng Cải Lương vừa đóng kịch trên THVN # 9.

Đi lính, tù về có anh bạn gởi cho một hộp những viên bi nhỏ li ti. Số là lúc bấy giờ nghề bơm bút bic ( vi xi gọi là bút bi ) rất thông dụng mà phe ta tù về chẳng biết làm ǵ hơn, sắm ít đồ nghề rồi bạn bè chỉ nhau làm nghề bơm mực nguyên tử và ép plastic. Không kiếm nổi cơm nhưng hên th́ kiếm được ly càphê thuốc rê qua ngày, đỡ vă. Chắc thằng bạn bên Mỹ nghe nói bi bút Bic có giá hay sao nên nó gởi cho một hộp vài ngàn viên chứ ít ỏi ǵ. Đi lănh trên TSN. Thằng nhóc Hải Quan xét đồ cũng cóc biết là cái ǵ. Nó hỏi cái ǵ đây, tôi cũng ú ớ luôn. Cả tháng sau mới biết đó là bi bút nguyên tử. Đi hỏi khắp nơi khắp chốn. Chẳng ai biết mua bán như thế nào. Túng thế lên Bà Chiểu lại nhà thằng bạn, nó dắt qua nhà anh Bảo hỏi. Ảnh nói để đó cho tao, mấy ngày sau ảnh nói mấy viên bi của mày được nhiêu: một viên 1 đồng, 3000 viên là 3000 tiền Hồ lúc bấy giờ ( cuối 1980 ) lớn lắm nghen quư cụ.

Ngắt ra một cục một ngàn biếu ảnh. Ảnh nói mày đem về lo cho gia đ́nh mày, đừng lo cho tao. ( Anh Bảo hơn bọn tôi 3,4 tuổi ǵ đó, coi như đàn anh ). Coi bộ anh chị, các cháu c̣n rất nhỏ sống ung dung nhàn hạ lắm, ở nhà anh chị xổ tiếng Tây với nhau ngon lành. Tôi hỏi bộ anh không ngán tụi nó sao. Ảnh nói tụi nó ngán tao chứ tao mà ngán tụi nó hả. Ngó bộ cái tánh hảo hán trọng nghĩa khinh tài của dân Nam kỳ quốc vẫn c̣n nặng trong gia đ́nh này lắm. Bà Năm mất lúc nào không hay h́nh như lúc đó tôi c̣n ở trong tù. Ảnh rất lành, có sao nói vậy, không thích đứa nào nói dóc. Ai nói dóc ảnh biết được ghét thậm tệ.

Chính anh Bảo kiếm cách đưa tôi và anh bạn vào làm trong xưởng phim Thành Phố. Làm phần đạo cụ nghĩa là kiếm đồ đạc dàn dựng để đám gánh hát sắm tuồng quay phim, làm thợ vịn ai sai ǵ làm nấy. Đôi khi đứng vào cho rậm đám gọi là diễn viên quần chúng. Miễn sao có cái mác người nhà nước cho bọn công an khu vực và chính quyền địa phang khỏi khó dễ bắt đi Kinh Tế Mới. Cũng nhờ ba cái mác này mà đôi lúc bọn xă, quận nó gom bi quan cải tạo lại, khều được cái giấy có chữ kư của thằng trưởng pḥng Tổ Chức Xưởng Phim coi như lá bùa hộ mệnh. Làm bọn chính quyền lác mắt tưởng nay ông tù làm lớn trong nhà nước nên cũng có vẻ e dè.

Hồi này Xưởng Phim đang đóng tuồng " Ván Bài Lật Ngửa " Tập II " Đứa Con Nuôi Vị Giám Mục " theo truyện của Nguyễn Trương Thiên Lư tức thằng Trần Bạch Đằng( thằng này làm lớn lắm nhưng sau theo phe Vơ văn Kiệt bị thất sủng nên cuối đời cũng chẳng ra cái thổ ôn ǵ. T́nh nghĩa vô sản chúng nó là thế ) Theo cái gánh hát này tôi mới hiểu tại sao Nguyễn Chánh Tín đóng vai chính mà khởi sự chúng chọn Trần Quang v́ Trần Quang diễn xuất xuất sắc hơn NC Tín. Nhưng Trần Quang vượt biên bị bắt hơn 8 lần c̣n Ng c. Tín mới có 3 lần thôi. Đạo diễn là Khôi Nguyên là tên 2 thằng con trai của Lê Hoàng Hoa ( Chương Tŕnh Lúc Không Giờ thời THVN #9 ) 2 chú bé ông già cho vượt biên chết mất tích, lăo lấy tên hai thằng con làm biệt danh cho đạo diễn cuốn phim. Theo gánh hát này tôi mới thấy nhiều tên thời chế độ cũ được ưu đăi nay đi pḥ chế độ mới. Đi đầu gối với mấy thằng việt cộng trong rừng ra, tŕnh độ chúng nó chưa đáng xách dép cho dân chế độ cũ làm ở xưởng phim kiếm sống chờ thời. Vậy mà nhiều tên trong đám đó bây giờ lại đi đầu gối với chúng nó. Thật đáng buồn thay cho thế thái nhân t́nh. Ở đời người ta phù thịnh chứ ai dại ǵ đi phù suy. Thói thường người ta cầu lợi ai ngu đi chuốc họa vào thân.

Cụ Vương lúc này coi bộ cũng bất cần đời. Cụ sống cu ky một ḿnh trong căn nhà cổ. Gia đ́nh a. Sơn cất một gian kế bên sống riêng chứ không sống chung trong căn nhà cổ: Cổ là tuổi căn nhà mà cũng là nhà chứa đầy đồ cổ. Ông già cũng Cổ luôn. Thỉnh thoảng buổi trưa nóng nực, cụ Vương cứ tồng ngồng truổng cời đứng tắm bên hiên nhà coi trời bằng vung. Không mấy ai được phép bén mảng vào trong nhà cụ nếu không có phép của cụ trừ a. Bảo nên thỉnh thoảng ảnh cũng chỏm một vài món của ông già đem bán ăn xài thoải mái. Ảnh c̣n nói ông già tao c̣n sống tao chôm đem bán có giá chớ mai mốt ổng theo má tao chúng nó ép giá bán không được như bây giờ. Ảnh c̣n nói chơi đồ cổ như bà Nguyễn Phước Đại chưa đáng xách dép cho ba tao.

Một hôm thấy ảnh buồn buồn hỏi có chuyện ǵ. Ảnh nói:

- Mấy đứa trên sở Thông Tin Văn Hóa chúng nó xấc quá. Nó tới gặp ông già tao biểu ổng biết điều th́ hiến ba cái đồ cổ này cho chúng nó th́ khi ổng chết chúng nó sẽ làm ma chay chôn cất tử tế. Bằng không chừng ổn chết chúng cũng sẽ trưng thu mà nhà nước sẽ chẳng lo cho cái ǵ cả. Thiệt chưa thấy bọn ăn cướp nào chó má như bọn này.

Vậy chớ cụ có thái độ ǵ không?

- Ổng nói quyền của mấy ông th́ mấy ông muốn làm ǵ mà hỏng được...

Từ đó tôi thấy gia đ́nh anh Bảo sống khuây khỏa hơn nhưng cụ Vương cũng ít ra khỏi ngôi nhà cổ hơn.

Từ khi anh bạn xuống ghe làm một chuyến viễn du Ô đi ghe. Tôi không lui tới thường nữa, chỉ thỉnh thoảngtới vấn an ông cụ thằng bạn thôi, xuân thu nhị kỳ cho tới một hôm sau 11 năm vượt biên, nó trở về thăm, mọi sự thay đổi hết trơn. Tất cả chỉ c̣n lại trong kỷ niệm.

Sau khi nghe tin không vui về những món đồ cổ suốt đời cu ky cặm cụi tốn cả núi của để tự cho rằng ḿnh NGU. Tôi đi kiếm mấy cuốn sách của cụ Vương trên chợ sách cũ ( Kư Con, Đặng thị Nhu ) có bán. Mua được cuốn:

- Cảnh Đức Trấn Đào Lục.
- Thú Chơi Cổ Ngoạn
- Sài G̣n Năm Xưa.
- Thú Xem Truyện Tàu.

Ổng có lối viết têu tếu, dí dỏm, có sao kkể vậy, có ǵ nói mấy. Không ngờ ông già kiến thức thật uyên bác. Cỡ Tiến Sĩ như Đoàn Hương, Hồ Ngọc Đại, Bùi Hiền....thời nay chưa đáng bưng tráp hầu trà cho Ổng mặc dầu ổng chỉ có bằng Đút Rơm Trâu Mê ( Diplôme ) thôi. Ổng biết là biết tới nơi tới chốn chớ không có làng nhàng bá láp bá xàm Thạc Sĩ, Tiến Sĩ....giấy để củng cố địa vị, tham nhũng, vô tài bất tướng bằng cấp cao chỉ được cái tài phá hoại.

Bọn cộng sản lưu manh chuyên môn đánh tráo. Chúng nó chôm sách , cấm đoán tùm lum để rồi bây giờ chúng nó nhập nhằng lập ḷe đánh lận con đen lấy sách của người ta in lại, tái bản tùm lum túa lụa. Chẳng mất một xu tác quyền mà chỉ tốn tiền in, tiền giấy nhất là tiền đút lót, đấm mơm mấy thằng lớn để nó ăn ngập họng cho qua, in ra bán kiếm tiền. Tác giả th́ đă quá văng, con cháu tác giả sống vất vưởng chúng nó có thèm liếc mắt xem sao.

Càng nói, càng nghĩ càng thên uất hận, buồn tủi cho thân phận mất nước làm mất tất cả, thân phận thất thổ lưu vong. Chạnh ḷng nghĩ đển cảnh nước mất nhà tan mà ngao ngán cho cơi nhân gian.

MƯA NGUỒN.


Xin clic vào link sau để đọc bài viết "Tàn một cuộc chơi" do Đoàn Dự ghi chép.

https://sites.google.com/site/namkyluctinhorg/tac-gia-tac-pham/a-b-c-d/dhoan-du/tan-mot-cuoc-choi

 

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Mai vàng nở muộn  
Người về có nhớ thương binh?  
Từ những trang thơ 
Tự tử đi anh em! Tao không đầu hàng!  
Chuyện trên QL 20  
Phóng sự cộng đồng hậu duệ VNCH

Mùa xuân xứ người, mùa quốc nạn xứ ta  
Tôi viết cho anh hùng Lư Tống  
Bỗng dưng anh tới  
Để nhớ một thời...  
Những ngày cuối cùng của cuộc chiến  
Trong nỗi khốn cùng   
Giờ phút cuối cùng
Quảng Trị đất đợi về  
Phụng Dực, trận đánh để đời  
Buổi họp mặt vui vẻ  
Trạm cuối cuộc đời
Nhớ nhà  
Khép lại núi rừng  
Dưới bóng mát của lá cờ "Ba Que"  
Nhức nhối con tim  
Trái tim cao cả  
Hạt tình hồi sinh  
Hai con khỉ già 
T́m chốn thanh b́nh
Đêm xuân Đà-Lạt  
Chuyện hai người phi công VNCH và Bắc Việt  
Đại gia ở Mỹ  
Chỉ c̣n nỗi nhớ  
T́nh huynh đệ trong một thời binh lửa
Tàn một cuôc chơi
Sự ra đời của bài hát "Thuyền Viễn Xứ"
Việt cộng: Ngụy, Ác và Hèn Hạ!  
Phi vụ "Ong Chúa" 14-4653 cuối cùng

Một cái Tết khó quên  
Tr/Tá Lê Văn Ngôn trấn thủ Tống Lê Chân như thế nào?  
Vơ Ân và tôi  
Người thiếu phụ ôm cốt chồng ...
Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm