Hạnh Phúc… Rơi

Á Nghi
 
Sống trong một xă hội với mọi giá trị đạo đức đều đang lao dần xuống vực thẳm, con người không c̣n nhân tính, vật chất thi nhau chạy vào tay tư bản đỏ, người dân bán cả nội tạng để nuôi đảng, tuổi trẻ bị ru ngủ bởi những sa đọa của rượu bia, ma túy v́ những con người cộng sản mà trong một khu làng nhỏ ở miền Trung nghèo nàn vẫn c̣n có những gia đ́nh gốc lính VNCH cố gắng giáo dục con cái theo đường hướng nhân bản đă được thừa hưởng từ cha mẹ; nhờ thế chàng và nàng mới có dịp kết thân và được gia đ́nh hai họ kết hợp nghĩa Đá Vàng ở tuổi bốn mươi.

Trong trăm ngàn bể khổ phải vượt qua để sinh tồn, hai vợ chồng son đă cố gắng dành cho nhau những ấm áp đơn sơ, dù phải vật lộn quá khó khăn trong cái ṿng kim cô Tam Vô luôn sẵn sàng xiết bể đầu họ với những tội danh bất công phi lư v́ lư lịch Quốc Gia đậm nét mấy đời. Bởi thế họ phải thay tên, đổi họ, trốn vào Sài G̣n sinh sống và nhờ được nâng đỡ bởi những người bạn đồng minh Mỹ từng chiến đấu chung với cha anh, mà họ được nhận vào làm cho hai công ty Ư và Canada.
 
Giỏi ngoại ngữ và là người yêu thơ văn nhưng không hiểu sao chàng không ưa hội họa, vậy mà chỉ vừa ra riêng được vài tháng là cô vợ đă khoe chồng cả một gia tài tranh to, tranh nhỏ đủ màu sắc do nàng vẽ. Chàng không hiểu ǵ hết nên không thể chia sẻ được ǵ nhưng tôn trọng người phối ngẫu nên chàng rất thông cảm với niềm đam mê ấy, chỉ lo cho sự an nguy của nàng v́ khuynh hướng sáng tác cũng y như chàng và thân phụ hai bên: lúc nào cũng hừng hực lửa đấu tranh chống lại bọn tà quyền.

Sau khi không may mất đi đứa con duy nhất, thấy vợ thường buồn bă, chàng luôn tế nhị dành riêng cho nàng một khoảng không gian và thời gian thoải mái trong sáng tác, chỉ nhỏ nhẹ yêu cầu:

-Vẽ ǵ th́ cứ vẽ nhưng cô nương đừng treo tranh ǵ trong pḥng ngủ và những góc riêng của anh nghe! Ngoài ra phải cẩn thận, đừng để tụi Cộng thấy được thâm ư của tác giả trong tranh.

Ngày kỷ niệm 5 năm cưới nhau, nhân dịp trở về Quảng Nam chàng đă chụp cho hai vợ chồng một số ảnh bên những luống hoa mai vàng rực cả con đường làng, trong đó có một tấm trông hai người âu yếm, vui vẻ và t́nh tứ như ngày mới yêu, khiến chàng tâm đắc vô cùng nên đă đặt tên tấm ảnh là “Hạnh Phúc”.

“Hạnh Phúc” dưới mắt nàng thật tuyệt vời với nét mộc mạc đáng yêu của quê ngoại Phú Bông, ghi lại khoảnh khắc tươi tắn của nàng bên anh chồng lí lắc, nên nhân dịp sinh nhật chàng năm đó rơi trúng vào Mồng 5 Tết Âm Lịch, nàng đă dành cho chàng một món quà bất ngờ:

“Hạnh Phúc” được phóng ảnh thật to và đặt trang trọng vào một cái khung gỗ có họa tiết trang nhă, chạm trổ những đường nét bay bướm của người thợ khéo tay có xuất xứ từ Bảo An, quê nội của chàng (nàng đă phải h́ hà, h́ hục đóng đinh nhỏ, tháo đinh trung, đổi đinh lớn.v.v… rồi cứ thế mà tháo ra, đóng vào vất vả lắm mới thượng được tấm h́nh tươi vui ấy lên vách tường của giường ngủ, ở vị trí tương đối vừa óc thẩm mỹ).

Chao ơi! C̣n ǵ ư nghĩa hơn món quà sinh nhật mang cả một kỷ niệm đẹp: h́nh chụp ở quê Ngoại được che chở trong cái khung đẹp đẽ từ quê Nội ngày đầu Xuân! Nàng hồi hộp ngắm và chờ đợi sự ngạc nhiên của chồng bằng tất cả niềm nôn nao, hào hứng cho đến khi… ánh mắt chàng lần đầu tiên chạm vào “Hạnh Phúc” với “chiếc áo mới”: chỉ một thoáng chau mày ngắn ngủi thôi, rồi càng ngắm chăm chú, chàng nhiếp ảnh gia tài tử càng thấy vui vui với chút niềm hănh diện được cô họa sĩ chuyên nghiệp chia sẻ chút tài mọn.

Chẳng biết là nhờ quê Ngoại của chàng rực rỡ quá dưới ánh nắng tô đậm sắc mai lóng lánh đầu xuân đang rực vàng cả căn nhà hay nhờ nụ cười hiền ḥa mang nét đẹp của cô con gái Hội An trong tà áo dài lụa trắng trinh nguyên đang được chồng ôm hôn bên cạnh mà trông “Hạnh Phúc” tràn đầy ư nghĩa của cái tên nó đă được khai sinh? Chàng cười cười tự… chê:

-Không đâu! “Người đẹp nhờ lụa”, bóng (h́nh) đẹp nhờ khung! Anh thấy người thợ làm cái khung này phải nên cám ơn tài chọn lựa tuyệt vời của một người con dâu Điện Bàn có cặp mắt quá thẩm mỹ!

Nàng sung sướng biết chừng nào khi thấy người chồng khó tính ra vẽ tâm đắc! Đêm đêm, “Hạnh Phúc” luôn luôn tươi tắn chào đón vợ chồng nàng sau một ngày mưu sinh mệt nhọc.
 
Thế rồi, một buổi chiều cuối tuần, không hiểu làm sao mà chàng nằm bất tỉnh dưới bức ảnh, mặc cho vợ hốt hoảng khóc lóc thảm thiết nhưng chàng chẳng hề lay động. Hồn chàng đă bay bổng nơi nào mà để nàng phải đau đớn hiểu ra một cách quá muộn màng lời tâm sự của chồng:

-H́nh như anh sinh ra là đă ghét tranh rồi?

Có bao giờ nàng ngờ rằng chàng chứng minh câu nói ấy một cách thành thật đến nỗi ghét luôn cả bức h́nh do chính chàng chụp? Thật là một nỗi chua xót vô vàn! Nàng cứ khóc sụt sùi không ngưng. Trong nỗi cô đơn ṿ vơ, nàng mới chợt nhận ra t́nh yêu dành cho chồng chưa trọn vẹn. Thấy thương làm sao khi nhớ lại những lúc bà chị ở Ư gửi về cho vài trăm, anh bớt thời gian làm thơ, viết văn hí hửng rủ nàng đi xa thăm bà con ḍng họ ngoài Trung, nhưng nàng luôn luôn thoái thác v́ mải miết đam mê với màu sắc và khung vải! (Thảng hoặc, nghe tiếng đàn guitar của chồng mang âm hưởng cô độc, nàng mới sực tỉnh buông cọ mà sà vào ḷng chồng chuộc lỗi và nhơng nhẽo), c̣n không th́ thời gian cuối tuần bên nhau hầu như lúc nào hai người cũng đều đắm ch́m trong thế giới riêng tư của từng sở thích, để rồi cả hai cứ cùng song ca duy nhất có mỗi một bài “Hờn Anh, Giận Em” khi những niềm say mê tư riêng ấy không đủ mang lại thỏa măn cho một trong hai người.

Hối hận v́ thương chồng, dù biết đă muộn màng, nhưng từ hôm ấy nàng quyết định gác… cọ.
 
Tuy không thể nào hiểu nỗi chàng đă thấy ác mộng ǵ mà vùng vẫy đến nỗi ảnh động, h́nh rơi? Hay tại tấm khung nặng nề ấy chê tài đóng đinh vụng về của hai bàn tay chỉ biết cầm những cây cọ nhỏ nhắn mà rơi xuống trúng ngay đầu chàng? Và cái khung đắt tiền đáng ghét kia sao lại lựa ngay nơi chứa bao nhiêu yêu dấu ḱa mà rơi? Nàng than thở nghe đứt từng đoạn ruột:

-Anh ơi! Phải chi em đừng ngồi gần 3 tiếng đồng hồ loay hoay pha tới, pha lui bao nhiêu sắc tím, nâu, xám, đen… cho bức tranh sơn dầu chứa cả một nỗi niềm thống khổ, uất hận của đồng bào ḿnh buồn bă kia th́ ngày nghỉ của vợ chồng ḿnh đă hạnh phúc biết dường nào! Mà biết đến bao giờ em mới có thể làm lơ được trước cảnh dân t́nh ḿnh bị đảng đày đọa hở anh?

Không biết nhờ ăn ở hiền lành hay là nhờ vợ than thở trúng giờ linh thiêng mà hồn chồng đă... trở lại trần thế sau những ngày mê man bất tỉnh? Trở lại, để được nàng thương yêu nhiều hơn nhưng chàng vẫn chẳng thích tranh hơn chút nào. V́ chàng ghét nên nàng đă đem tặng hết tranh cho những người lính Nhảy Dù rất… thương yêu hội họa bán đấu giá, lén giúp đỡ các gia đ́nh anh em Thương Binh VNCH đang bị đảng d́m xuống đáy sâu của xă hội.

Từ đó, hai người quyết chí dành dụm, cả năm không tiêu pha bất cứ thứ ǵ xa xỉ, chỉ chờ dịp nghỉ Tết, có thêm chút “Quà Xuân Cho Chiến Sĩ” góp vào (từ tiền hưu trí của ông anh tỵ nạn bên Canada và tiền trợ cấp bệnh của bà chị tỵ nạn bên Ư) là năm nào hai người cũng rời Sài G̣n về thăm miền Trung: khi th́ về Đại Lộc tặng quà con em cô nhi quả phụ QL VNCH để chúng có điều kiện học thêm (sau tháng Tư, 1975 tên tuổi của các em đă bị bọn xâm lược bôi đen v́ những trang sử hào hùng bảo vệ Non Sông của cha anh), lúc ghé Tam Kỳ tặng quà các chú bác thương binh đă hy sinh một phần thân xác để bảo vệ miền Nam VN thoát khỏi ách xâm lăng của Bắc Việt.v.v… Có năm, Mồng Hai Tết hai người ra Đà Nẵng thắp hương ông bà, Mồng Ba lại lo trùng tu mồ mả thân nhân ở Duy Xuyên (đă tử trận trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, trong khi thi hành bổn phận của “Người Trai Thời Loạn); mồng Năm xuống ngắm trẻ em nghịch ngợm ven sông Thu Bồn một chút, mồng Bảy leo lên Ngũ Hoành Sơn ngắm cảnh một đêm trước khi quay lại Sài G̣n làm việc.

Tết năm nào, đi đâu thấy cảnh c̣n đẹp, hoa c̣n dễ thương, trái vẫn trĩu quả, nắng vẫn vàng quê là nàng cũng luôn cười tươi bên hoa mai vàng rực và chàng vẫn say sưa chụp ảnh cho nàng để nhớ là Tạo Hóa vẫn c̣n cho thiên nhiên được tự do (thứ mà không một ai có thể hưởng với cộng sản), nhưng trong nhà hai người chỉ có mỗi một ḿnh “Hạnh Phúc” là đứa con tinh thần duy nhất đă được chàng cấp phép cho trú ngụ vĩnh viễn, sau khi đích thân chàng đă đóng đinh lại và đem treo ở pḥng khách.

Cũng may là nhờ tai nạn ấy mà t́nh nàng tỏ cho chàng ngày càng mặn mà hơn (trừ tài đóng đinh treo tranh ra) v́ kể từ hôm ấy, nàng không bao giờ dám tái diễn… tài nghệ vẽ vời “Hạnh Phúc Rơi” ấy nữa.

Á Nghi,
25.11.2018

 


VĂN CHƯƠNG

2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả

Những bài viết của Bất Khuất


Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Con chim biển
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


Cựu DB Lý Quý Chung, một người khách đặc biệt  
Hạnh Phúc… Rơi  
Bông Mồng Gà  
Rồi người lính có về không?  
Tạ ơn Thiên Chúa !  
Tuổi mực tím trong thời ly loạn
Sao mà mít ướt
Những chuyện ngày xưa
Chân dung người lính VNCH
Con chuột
Cuối nẻo đường đời
Ngậm đắng nuốt cay
Những muà xuân năm cũ
Ơn đời chứa chan  
Câu truyện t́nh trong quân ngũ  
Trong lâu đài kỷ niệm  
Người nữ tù và giải Nobel  
Đùa của tạo hoá  
T́nh anh em
Họp mặt “Về Đây Anh” và Cọp Biển
Hy sinh và mờ nhạt
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mẹ Nấm và các bà mẹ Việt Nam
Không quên những người Chiến Sĩ QLVNCH  
Con c̣n nợ ba
Cái bằng... lái xế !  
Một Trung đội Trưởng Nghĩa Quân  
Vài kỷ niệm với thầy Nguyễn Văn Trường  
Con búp bê của mẹ 
Sự c̣n mất của một người em
30 Tháng 4 và tiếng chó sủa đêm phía sau nhà
Ngụy
Tháng Tư ngậm ngùi
Người khôn "Đi học" - thằng ngu dại đời
Giờ phút cuối cùng của một đơn vị QLVNCH tại Sài G̣n
Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4 – 1975
Cha Tôi, chết không cần quan tài
Cô Giáo Ngụy Người Huế  
30 tháng Tư: chuyện quên, chuyện nhớ  
40 năm (1978-2018) nhớ lại chuyến vưọt biển...  
Huế, tôi và Mậu Thân  
Hương  
1 đồng giấy, 7 đồng phở  
Vui buồn với UH1  
H́nh-tượng người LÍNH qua ḍng nhạc Việt  
Khoe chữ  
Chiếc áo bà ba In h́nh chữ Hỷ
Chiện khó tin mà có thiệt....  
Truyện hai h́nh ảnh một đời người  
Có đêm nào buồn bằng Đêm Ba mươi  
Nén hương ḷng cho một người vừa đền xong nợ nước  
Tiễn đưa nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông  
Tiếng ngáy làm tôi yên tâm
Đêm xuân nào tôi đến thăm anh  
Quê hương của tôi  
Chim trời bạt gió 
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Nó và biến thiên cuộc đời

Có những mùa xuân
Chuyện người tóc bạc sớm
Trang nhà Hà Mỹ Nhan   
Các ngày tết ở VN trong năm 
Nói chuyện về con chó nhân năm Mậu Tuất 
Những người lính Dù bị lăng quên 
Gói trọn mảnh t́nh quê vào đ̣n bánh tét....  
Người đưa thư  
Danh Tướng Ngô Quang Trưởng và Tôi
Chọn tuổi xông nhà đầu năm